Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 661




Chương 661: Hạ Tịch Quán Chính Là Nàng Dâu Nhỏ Của Anh

Ngoài cửa thật sự là Lục Tử Tiễn, bên người Lục Tử Tiễn còn có một thân ảnh nhỏ nhắn mềm mại.

Liễu Chiêu Đệ mừng rõ: “Tử Tiễn, con đã về, vị hôn thê của „ con…

Ánh mắt Liễu Chiêu Đệ rơi trên người Hạ Tịch Quán, đợi khi thấy rõ là Hạ Tịch Quán, con ngươi Liễu Chiêu Đệ trong nháy mắt co rút lại phóng đại, người cũng cứng đờ tại chỗ.

Sao lại thế?

Trong phòng khách Lục Tư Tước và Lục Hàn Đình đều nghe được động tĩnh cạnh cửa, đêm nay bọn họ đều đợi Lục Tử Tiễn dẫn vị vị hôn thê thần bí này về nhà.

Lục Tư Tước để tờ báo kinh tế xuống, đứng lên: “Làm sao vậy?

Lúc này, Lục Tử Tiễn nắm bàn tay nhỏ của Hạ Tịch Quán.

Lục Tư Tước từng gặp Hạ Tịch Quán, ông và Hạ Tịch Quán đã chạm mặt nhau hai lần, biết cô bé này không bình thường, thế nhưng, ông không ngờ đến Hạ Tịch Quán lại chính là con gái của Lâm Thủy Dao!

Lúc này Lục Hàn Đình nâng lên mí mắt anh tuấn, nhìn về phía Lục Tử Tiễn, sau đó đôi mắt thâm thúy chậm rãi rơi xuống khuôn mặt tuyệt sắc lớn chừng bàn tay của Hạ Tịch Quán, anh đứng lên.

Hạ Tịch Quán đến, làm cho cả Lục gia lâm vào bầu không khí quỷ dị.

Lục Tử Tiễn nắm bàn tay mềm mại nhỏ bé Hạ Tịch Quán trong tay mình, đồng tử đen láy trong trẻo lạnh lùng nhìn mọi người: “Con chính thức giới thiệu với mọi người, vị hôn thê của con là Hạ Tịch Quán!”

Liễu Chiêu Đệ đã biến sắc mặt, bà khiếp sợ nhìn Hạ Tịch Quán, lòng bà tràn đầy đang mong đợi con gái của Lâm Thủy Dao đến, nào nghĩ đến con gái của Lâm Thủy Dao lại chính là Hạ Tịch Quán!

“Tử Tiễn, có phải con nhằm không, sao lại là Hạ Tịch Quán chứ, sao lại là cô ta?” Liễu Chiêu Đệ không tin lắc đầu.

Lúc này Lục Tử Tiễn đưa nhẫn ngọc ra: “Đây là tín vật đính hôn của con và Quán Quán, Quán Quán là vị hôn thê của con, con đã tìm được cô ấy mang về đây.”

Nói rồi Lục Tử Tiễn lướt mắt lên khuôn mặt tuấn tú của Lục Hàn Đình.

Bóng người đồ sộ của Lục Hàn Đình nghịch sáng đứng thẳng, thấy không rõ biểu tình trên mặt, đôi mắt hẹp dài kia từ trên khuôn mặt nhỏ của Hạ Tịch Quán dời đến đôi tay đang nắm chặt nhau của cô và Lục Tử Tiến, nhanh chóng mím môi mỏng thành đường thẳng lành lạnh trắng bệch.

Hóa ra, Hạ Tịch Quán chính là cô bé năm đó!

Mấy năm nay Lục Hàn Đình từng đi tìm cô bé năm đó, nhưng anh không tìm được.

Anh bây giờ vẫn còn nhớ kỹ ở trong phòng Kiều ấm áp như mùa xuân, cô gái nhỏ nằm trong chiếc chăn màu vàng nhạt lộ ra khuôn mặt nhỏ trắng như tuyết, cô không hề nhăn nhúm giống em bé mới ra đời, rất khó nhìn, ngược lại cô vừa sinh ra đã xinh đẹp thần kỳ.

Cô mở to một đôi đen ươn ướt nhìn anh, còn toét cái miệng nhỏ cười tươi rói với anh, trong miệng nhỏ của cô một cái răng cũng không có.

Cô còn vươn bàn tay nhỏ bé kéo ngón trỏ thon dài của anh, kéo rất chặt, không chịu thả tay ra.

Mẹ cô trêu cô: “Sao lại chảy nước bọt thế này, có phải coi trọng anh trai rồi không, con còn ghẹo anh trai thế này, anh trai bị con ghẹo đến bỏ chạy đấy.”

Mẹ anh cũng cười: “A Đình, về sau bé con làm nàng dâu nhỏ của con đó! Có được không?”

Anh cười đến đỏ gay mặt, xoay người chạy ra gian phòng.

Sau đó, mẹ con cô liền biết mắt, biến mất khỏi Đề Đô.

Lục Hàn Đình nhiều năm như vậy chưa từng có quên cô bé kia, hiện tại cô gái nhỏ lại đứng trước mặt anh, chính là Hạ Tịch Quán!

Lục Hàn Đình đột nhiên cảm thấy e rằng từ sâu xa trời cao đã an bài trước! Cô gái không ngừng trêu chọc nhịp tim anh, đảo loạn cuộc sống vồn yên tĩnh của anh, là nữ chính vô số lần xuất hiện trong mộng xuân của anh lại chính là cô gái kia.