Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 680




Chương 680: Lục Hàn Đình Khám Khoa Nam

Lục Hàn Đình nhíu lên anh khí mày kiếm, anh không có kiên nhẫn lại cùng Lệ Yên Nhiên diễn kịch, nên anh phải đánh nát tất cả huyễn tưởng của cô ta.

“Em ngồi yên, tôi dẫn em đến một chỗ.”

Anh muốn dẫn cô ta đi đâu?

Lệ Yên Nhiên hai mắt sáng ngời, uất ức ban nãy trong nháy mắt quét sạch, cô ta nghĩ anh Hàn Đình không phải lại chuẩn bị gì cho cô ta đấy chứ?

Chiếc Rolls-Royce Phantom ngừng lại, Lục Hàn Đình đưa Lệ Yên Nhiên đi tới một chỗ, anh quả nhiên không nói đùa, nói được thì làm được.

Nhưng, Lệ Yên Nhiên nhìn bệnh viện này, không thể tin được hỏi: “Anh Hàn Đình, có phải anh dẫn em tới nhầm chỗ hay không, chúng ta tới bệnh viện làm gì?”

Nhịp bước của Lục Hàn Đình hết sức vững vàng, quần tây đen được may cắt sắc bén như dao bao lấy hai chân thon dài mang theo khí tràng, trực tiếp đem cảm giác đi bệnh viện thành đến công ty của mình: “Không nhằm, tôi tới kiểm tra thân thể.”

“Kiểm tra thân thể? Anh Hàn Đình, anh mắc bệnh…”

Giọng Lệ Yên Nhiên nghẹn lại trong cổ họng, bởi vì cô ta thấy được trước mặt hai chữ “khoa Nam” to đùng!

Khoa Nam?

Đầu Lệ Yên Nhiên “ong” một tiếng, khiếp sợ nhìn Lục Hàn Đình, anh… anh vậy mà dẫn cô ta tới khoa Nam khám bệnh!

Anh bị cái gì thế?

Lệ Yên Nhiên chưa tỉnh hồn, ánh mắt từ khuôn mặt tuần tú Lục Hàn Đình một đường dời xuống, thẳng đến rơi vào dây thắt lưng da đen trên hông anh kia.

Cô ta đột nhiên nghĩ đến, bên cạnh anh một người phụ nữ cũng không có, một tiểu mỹ nhân như cô ta mỗi lần muốn thân mật với anh, anh ta cũng đều đẩy cô ra…

Thân thể anh sẽ không… có khuyết điểm đấy chứ?

Lúc này Lục Hàn Đình dừng bước, anh nhìn thẳng khuôn mặt trắng bệch của Lệ Yên Nhiên, nghiêm túc nói: “Yên Nhiên, chuyện cho tới bây giò, tôi cũng không gạt em, cơ thể của tôi bị thương, cần thời gian trị liệu, cho nên tôi không thể thỏa mãn yêu cầu của em.”

Lệ Yên Nhiên kinh ngạc cứng đờ tại chỗ, cô nhìn đôi môi mỏng của Lục Hàn Đình lúc mở lúc đóng, đột nhiên không rõ anh đang nói cái gì.

Rất nhanh cô ta thét lên “a” một tiếng rồi căng giò bỏ chạy.

Lệ Yên Nhiên bỏ chạy rồi.

Lục Hàn Đình đứng tại chỗ, không đuổi theo, cứ như vậy nhàn nhạt nhìn Lệ Yên Nhiên đáng ghét rốt cục cũng biến mắt trong tầm mắt anh.

Lúc này Sùng Văn yên lặng đi tới, anh ta mặc niệm ba giây cho Lệ Yên Nhiên: “Thiếu chủ, anh vì thoát khỏi Lệ Yên Nhiên quấy rầu mà không tiếc bôi đen mình, hành động này hết sức không sáng suốt.”

Ánh mắt sắc bén như chim ưng của Lục Hàn Đình nhàn nhạt quét sang Sùng Văn.

Da đầu Sùng Văn tê rần: “Thiếu chủ, khoa Nam này…

chúng ta còn cần vào không ạ?”

“Cậu thấy thế nào?” Lục Hàn Đình vặn ngược lại.

Sùng Văn cũng ngu người, đây tột cùng là muốn vào, hay là không vào, anh ta nhắm mắt nói: “Thiếu chủ, tối hôm qua Hạ tiểu thư tập kích chỗ yếu hại của anh, anh, có khỏe không?”

Lục Hàn Đình hiện tại thật sự muốn đánh Sùng Văn một trận: “Tôi… rất… khoẻ!”

Nói xong, anh xoay người rời đi.

Lúc này Thượng Võ không biết từ chỗ nào xông ra, theo sát phía sau Lục Hàn Đình, vẻ mặt anh ta tê liệt nghiêm túc nói: “Thiếu chủ, việc này liên hệ đến tính phúc sau này của anh, còn có vấn đề con cháu nữa, nên không thể lơ là được. Khoa Nam có thể không đi, đêm nay tôi xông vào Hạ gia, bắt cô gái Hạ Tịch Quán ném lên giường của anh, để cô ấy cho anh thử một lần đến tột cùng anh có được hay không.”

Sùng Văn dùng sức gật đầu, vô cùng tán thành chủ ý này: “Nếu như thiếu chủ không tốt, sẽ không cho Hạ Tịch Quán xuống giường, để cô ấy chữa khoẻ cho thiếu chủ mới thôi!”