Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 738




Chương 738: Tôi Chết, Cô Chôn Cùng Tôi

Cảm giác được cô bé trong lòng ngoan ngoãn nghe lời, cơn tức của Lục Hàn Đình tan đi hơn phân nửa, anh vươn cánh tay rắn chắc ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn mềm mại của cô, bảo vệ cô trong lòng mình: “Hạ Tịch Quán, sao cô lại thích gây sự như thế chứ, cô có thể dừng một chút được không hả?” Hạ Tịch Quán đột nhiên nghĩ đến cái gì, cô nâng đôi mắt sáng lên nhìn Lục Hàn Đình: “Ban nãy lúc anh qua đây, anh thấy cái gì thế?” Nếu như nơi đây có thể để người ta thấy được ảo giác khát vọng nhất từ đáy lòng, thứ cô thấy là bảo rương của mẹ, vậy thứ anh thấy là cái gì?

Lục Hàn Đình rũ xuống mí mắt anh tuấn nhìn Hạ Tịch Quán: “Thấy được cái gì là cái gì, tôi thấy cô đó, tôi thấy cô chạy về phía vách đá!” Anh thấy là cô?

Hạ Tịch Quán chắn động, anh thấy là cô, lẽ nào là vì khát vọng nhất đáy anh lòng là cô, hay là nói chỉ mình anh mới không bị châm pháp này quấy nhiễu, cái này không trói buộc được anh?

“Nghĩ gì thế, ở trước mặt tôi còn phân tâm như vậy, hửm?” Lục Hàn Đình không vui đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ mềm như nước của cô.

Hạ Tịch Quán nhanh chóng ý thức được chính mình giống như con bạch tuộc bám lên người anh, cô nhanh chóng buông lỏng tay, lui về phía sau mấy bước, kéo ra khoảng cách.

Bàn tay to của Lục Hàn Đình cứng đờ giữa không trung, đồng tử càng thêm sâu: “Hạ Tịch Quán, cô thật là thực tế, gặp nguy hiểm thì dính vào trong lòng tôi, hết nguy hiểm thì một cước đá văng tôi.” “Tôi không phải ý này, anh trở về đi, tôi còn muốn tìm bảo rương.” Hạ Tịch Quán xoay người rời đi.

Thế nhưng Lục Hàn Đình nhanh chóng cánh tay rắn chắc bóp chặt rồi vòng eo thon mềm của cô, dùng sức kéo cô vào trong ngực của mình.

Hạ Tịch Quán bất ngờ không kịp đề phòng ngã về phía sau, thân thể mềm mại không xương tiế đụng vào lồng ngực bền chắc của anh, giống như va phải bức tường trên, cô đau đến đỏ mắt, “Lục Hàn Đình, anh…” “Câm miệng!” Lục Hàn Đình mắng cô một câu.

Hạ Tịch Quán nhanh chóng nhận ra dị thường của anh, cô theo ánh mắt của anh nhìn về phía trước, vừa nhìn liền hít vào một ngụm khí lạnh, chỉ thấy trong bóng tối phía trước xuất hiện hai cặp mắt xanh biếc, sau đó hai con chó sói xông vào trong tầm mắt.

À hú.

Hai con chó sói chằm chằm nhìn bọn họ, tru lên đáng sợ.

Đây là lần đầu tiên Hạ Tịch Quán thấy chó sói, cô sợ đến hai chân mềm nhũn, hai tay nhỏ bé ôm chặt vòng hông của Lục Hàn Đình, chết cũng không phải buông tay.

Lục Hàn Đình một tay đặt trên đầu vai mềm mịn của cô, ôm cô vào trong ngực, trình độ thực tế của người phụ nữ này đã lần nữa đổi mới nhận thức của anh.

“Lục Hàn Đình, chúng ta sẽ chết ở chỗ này sao?” Hạ Tịch Quán hỏi.

Lục Hàn Đình phòng bị nhìn hai con chó sói đó: “Không biết, tôi sống, cô sẽ sống, nếu tôi chết, cô liền chết cùng tôi.” Hạ Tịch Quán ngắng đầu nhỏ nhìn anh: “Vì sao không có khả năng thứ ba, anh chết, tôi sống, không phải anh hùng cứu mỹ nhân đều là như vậy sao?” “Nằm mơ đi! Lục Hàn Đình tôi cũng không là anh hùng gì, cô không an phận như thé, tôi chết, để cô vui vẻ với thằng khác à?

Nếu tôi chết, cô phải chôn cùng tôi!” Lục Hàn Đình bá đạo nói.

Trái tim Hạ Tịch Quán khẽ động, trong lòng đã mềm không còn biết trời trăng gì nữa, hai tay nhỏ bé ôm thật chặt anh, cô đột nhiên yên lòng Khi có anh ở bên, hết thảy mưa gió trên thế gian này đều lách qua cô, trút xuống trên người anh.

Lúc này hai con chó sói trong bóng tối nhào tới nhanh chóp, muốn xé bọn họ thành mảnh vụn.