Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 744




Chương 744: Hạ Tịch Quán Nói, Tôi Từng Kết Hôn

Hiện tại cô lại nói cho anh biết, cô vẫn trong trắng.

Nhất thời Lục Hàn Đình sôi trào máu nóng, loại cảm giác này giống như là đột nhiên chiếm được một bảo bồi. Anh không biết những người đàn ông khác sẽ ra sao, có thể bao dung, không để bụng đến quá khứ của cô không, chỉ cần tương lai của cô, thế nhưng anh không làm được, lòng dạ anh vô cùng hẹp họ, lại còn có máu ghen, chỉ cần nghĩ đến gã khác đã từng với cô, anh sẽ nỗi điên.

Anh muốn làm duy nhất của cô.

Hiện tại anh hỏi cô, còn trong trắng không?

Hạ Tịch Quán toàn thân cứng đờ, hai tai ong ong, vì cô đột nhiên phát hiện một vấn đề rất nghiêm trọng, cô từng có đàn ông, người đàn ông đầu tiên và cũng là duy nhất ấy chính là anh.

Thế nhưng, cô làm sao nói cho anh biết đây?

Cô căn bản không còn cách nào nói cho anh biết.

Câu hỏi như vậy cô trả lời thế nào đây chứ?

Cô gái cứng đờ, đôi mắt trong vắt ấy phức tạp nhìn anh, Lục Hàn Đình từ từ dời môi mỏng khỏi mắt cô, nhìn sâu vào mắt cô hỏi: “Làm sao, cô không trong trắng sao?”

Hạ Tịch Quán cắn răng lên đôi môi đỏ mọng, sau đó chần chờ gật đầu: “Ừm, tôi không trong trắng, tôi từng có đàn ông.”

Cái gì?

Lục Hàn Đình cảm giác tràn đầy nhiệt tình và sung sướng của bản thân đều bị một chậu nước lạnh dập tắt, anh mím môi mỏng thành đường thẳng lạnh lẽo: “Tên kia là ai?”

Hạ Tịch Quán không biết nên nói như thế nào, đoạn ký ức nơi Hải Thành đã theo bệnh tình của anh biến mất sạch sẽ. Cô không thể kẻ lại chuyện xưa cho anh biết, khơi gợi ra đoạn hồi ức kia, để anh biết chính mình đã từng một thân mang bệnh thế nào.

Anh đã sống lại thêm lần nữa.

Tật bệnh, ác mộng, thống khổ, đều đã cách anh rất xa.

Hạ Tịch Quán nhìn anh: “Có một việc tôi muốn nói cho anh biết, tôi… tôi đã từng kết hôn, từng có một đoạn hôn nhân ngắn ngủi, người đàn ông kia chính là… chồng cũ của tôi.”

Con ngươi Lục Hàn Đình đột nhiên co rụt, cô nói cái gì, cô vậy mà… đã kết hôn?

Nhìn tuổi tác nhỏ như thế, chỉ mới 20 tuổi, cô vậy mà… từng có một đoạn hôn nhân?

Người đàn ông kia là chồng cũ của cô.

Lục Hàn Đình cảm giác như mình bị người đẩy tới đầm sâu lạnh lẽo, ánh mắt anh nhanh chóng trở nên âm u lãnh khốc: “Vậy cô có yêu người chồng cũ kia không?”

Đương nhiên yêu.

Nhắc tới Lục tiên sinh, trong tròng mắt Hạ Tịch Quán như chứa hồ nước xuân róc rách chảy trôi, tỏa ra từng gợn sóng mềm mại: “Tôi…”

“Được rồi! Đừng nói nữa!” Lục Hàn Đình một tay đẩy cô ra.

Anh đã từ trong ánh mắt của cô có được đáp án, cô thương anh ta, cô thương tên chồng cũ kial Bàn tay to xuôi ở bên người của Lục Hàn Đình dùng sức níu chặt quyền, siết đến vang lên tiếng “răng rắc”, trong lồng ngực dâng lên tầng lệ khí, anh chỉ có một ý niệm trong đầu, anh muốn tra ra tên đàn ông kia là ai, anh muốn để hắn ta biến mắt khỏi thế gian này!

“Có phải anh đang… tức giận không?” Hạ Tịch Quán vươn tay nhỏ bé, phủ lên khuôn mặt tuần tú ấy.

Lục Hàn Đình nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, không để cô sờ mình, anh tàn nhẫn nhìn cô, bật ra chất giọng tràn đầy châm biếm bạc tình: “Hạ Tịch Quán, cô xem tôi là thứ gì, thằng đổ vỏ? Cô đã yêu chồng cũ đến vậy thì sao lại ly hôn, cô nhất định là bị hắn ta vứt bỏ nhỉ? Người đàn bà mà gã chồng cũ không cần, cô lấy đâu ra tự tin cho là Lục Hàn Đình tôi sẽ muốn?”

Nói rồi Lục Hàn Đình hất tay cô xuống: “Ở trong mắt tôi, cô cùng lắm chỉ là con đàn bà bị chơi qua, an phận một chút đi, đừng gây chuyện, muốn bò lên giường của tôi? Chờ kiếp sau đi!”