Cùng Múa Với Sói

Quyển 4 - Chương 2: Tựa như ảo mộng




Mặc dù không còn mặt trời chói chan nữa, vào ban đêm cái nóng biến mất dần, nhưng khí nóng trong không khí vẫn nướng người đến tâm phiền ý loạn, Sở Liên Nhi núp sau núi giả, cũng bị khí nóng trong đá tản mát ra làm cho nóng rang khó chịu.

Thanh âm Thành Kiều tuy thấp, lại vẫn bay vào trong tai nàng, nàng chợt che môi, ngây ngốc không phát ra được thanh âm nào. Đầu thành một mảnh hỗn loạn.

Mồ hôi từ trán nhỏ xuống, khí trời bây giờ nóng khó chịu, không khỏi hoài niệm băng thoải mái mát mẻ mê người ở vườn Bích Trúc.

Rón rén trở về theo đường cũ, từ thư phòng đến phòng có một khoảng cách, đều là áp dụng đá xanh nền gạch, người làm trong phủ thật là chịu khó, bất kể lúc nào ra ngoài, cũng thấy mặt đường quét dọn sạch sẽ.

Đến vườn hoa thì chợt phát hiện trong vườn hoa có thật nhiều thị vệ, từng người một thần sắc hốt hoảng nhìn chung quanh, giống như đang tìm cái gì, không khỏi tò mò, chẳng lẽ trong phủ lại xuất hiện thích khách?

“Này, Trương hộ vệ, tìm được chưa?” Sở Liên Nhi nghe được một người thị vệ kêu một thị vệ khác, sau đó có một thị vệ quay đầu lại, kêu lên: “Không có tìm được.”

“Có thể là đi những địa phương khác, đi tìm một chút nữa.”

Lập tức, thị vệ trong vườn hoa đi sạch sẽ.

Sở Liên Nhi từ sau núi giả ra ngoài, tim nhảy “thình thịch”, trong phủ thật có thích khách?

Đông Ly Thuần lập tức phải trở về kinh lên ngôi làm hoàng đế rồi, còn có thích khách tới hành thích, có thể là con cờ cuối cùng của hoàng đế bị vây ở kinh thành. Chợt nhớ tới lời nói của người gọi Thanh Lam đó, hắn nói Đông Ly Thuần lại bị thương.

Trong lòng chợt nhéo lên, không biết là cảm giác gì, dù sao đau đớn lo âu, sao hắn lại bị thương? Nam nhân lợi hại cường thế như vậy, bên cạnh nhiều thị vệ như vậy, mọi người võ nghệ cao cường, còn có, trận đoạt trích tranh giành thanh thế thật lớn này, hắn cũng không ra chiến trường tự mình tác chiến, sao lại bị thương?

Giày gấm thêu hoa mẫu đơn tinh xảo đạp dồn dập ở trên gạch đá xanh, Sở Liên Nhi xách theo váy ngắn xanh nhạt thêu bách hợp, chạy thật nhanh về trước, trên đường đụng phải một người, là Lăng Bân, hắn cũng nhìn thấy Sở Liên Nhi.

“Ngươi cư nhiên ở nơi này?” Lăng Bân chợt lướt ở trước người của nàng, thanh âm nghiêm nghị, khí thế như cầu vồng.

sắt cùng một màu, tay áo đen tuyền, Lăng Bân không mặc giáp sắt, nhưng cũng mặc áo đen.

“Lăng Bân, Đông Ly Thuần ở đâu?”

Ánh mắt Lăng Bân lạnh lùng, mặt đen lại nói: “Ngươi đã chạy đi đâu? Chủ tử đang tìm ngươi chung quanh.”

“Tìm ta?”

Lăng Bân hận hận khoét nàng một cái: “Chủ tử còn tưởng rằng ngươi trốn, đang phái người tìm ngươi chung quanh.”

Sở Liên Nhi ngây người, đám kia thị vệ mới vừa rồi, không phải là bắt thích khách, chẳng qua là đang tìm nàng?

Lăng Bân lại hung tợn gầm nhẹ: “Sở Liên Nhi, ngươi có thể không để cho chủ tử quan tâm?”

“Ách? Quan tâm?” Nàng không hiểu, nàng khiến cho Đông Ly Thuần quan tâm lúc nào?

Sắc mặt Lăng Bân đen thùi lùi, quả đấm nắm hết sức chặt, tựa như đang chịu đựng cái gì, hắn thô lỗ kéo cổ tay của nàng, sải bước đi về phía vườn Bích Trúc.

“Lăng Bân, ngươi đi chậm một chút, ta đuổi theo không kịp.” Sở Liên Nhi bị hắn kéo đi, dọc theo đường đi bước theo sát, trời nóng vô cùng, mọi người lười động, còn phải chạy đi, chịu nhiều tội.

“Câm miệng.” Lăng Bân hung tợn gầm nhẹ, “Không trở về, nha hoàn bên cạnh ngươi đều phải bỏ mạng vì ngươi.”

Có ý tứ gì? Sở Liên Nhi muốn hỏi, nhưng hắn lại không để ý tới nàng nữa, kéo nàng, sãi bước đi về phía trước.

Đi tới trên đường, Sở Liên Nhi không kịp đuổi theo bước chân của hắn, tránh không được tay của hắn, chỉ đành phải uy hiếp: “Lăng Bân, ngươi không buông ta ra, ta liền hô vô lễ.”

Lăng Bân chợt ngừng bước, sắc mặt khó coi tới cực điểm. Nhưng tay nắm chặt nàng lại buông lỏng ra.

Sở Liên Nhi khôi phục tự do chợt bỏ rơi tay, đáng chết, chỗ cổ tay cũng sưng đỏ, nam nhân thô lỗ, không trách được một đống tuổi vẫn tìm khắp không tới cô nương.

“Lăng Bân, ngươi thật là quá đáng, mệt chết ta.” Nàng lấy tay làm quạt, dùng sức quạt, một chút mát mẻ khiến cho nàng tốt hơn chút, thẳng lưng, đang muốn nổ súng với hắn, coi như nàng chỉ là con cờ của Đông Ly Thuần, nhưng cho tới bây giờ, Đông Ly Thuần cũng còn chưa động nàng: hắn gấp cái gì đây?

“Ta biết các ngươi đều ghét ta, hận không thể giết ta cho thống khoái. Nhưng ít ra phải chờ tới chủ tử nhà ngươi chán ghét ta rồi, các ngươi động thủ cũng không muộn a.” Sắc mặt Lăng Bân càng đen hơn. Sở Liên Nhi dương dương đắc ý, rốt cuộc tìm được xương sườn mềm của hắn, “Trước mắt, ta đối với chủ tử nhà ngươi còn có giá trị lợi dụng, hắn tạm thời còn chưa đụng đến ta. Cho nên, cũng chỉ có thể ủy khuất ngươi gượng cười đối với ta tiếp.” Tức chết ngươi, tức chết ngươi, như vậy tốt nhất. Hừ!

Lăng Bân quả thật tức giận gân xanh nổi lên trên trán, quả đấm bị hắn cầm vang khanh khách, hắn từ trong kẽ răng nặn ra mấy chữ: “Thật là yêu nữ không biết điều.”

Sở Liên Nhi mắt hạnh trừng trừng, Lăng Bân hận hận nói: “Thật không biết ngươi là cố làm không biết, hay là chậm lụt chưa có phát hiện chân tâm chân ý của chủ tử đối với ngươi?”

“Ngươi luôn xem mình là người bị hại, nhưng ngươi cũng không suy nghĩ một chút, cũng là bởi vì ngươi, chủ tử sống có bao nhiêu thống khổ.”

Đông Ly Thuần thống khổ?

Người cũng sắp làm hoàng đế rồi, uy phong lẫm lẫm, quân lâm thiên hạ, nắm giữ quyền sanh sát dân chúng thiên hạ đại, còn có thể bởi vì nàng mà thống khổ sao?

Thật là nói đùa.

“Lăng thị vệ trưởng, tìm được Sở cô nương chưa?” Nơi xa một người bộ dáng thị vệ chạy tới, vừa chạy vừa gọi.

Lăng Bân nhìn sang, nói: “Tìm được người, ở chỗ này.”

Lúc này tên thị vệ mới thấy Sở Liên Nhi, mặt đầy mồ hôi hiện lên vui mừng, “Sở cô nương, rốt cuộc tìm được ngươi, cám ơn trời đất, ngài nhanh đi cứu tỷ tỷ ta đi, nàng sắp bị chủ tử đánh chết.”

Sở Liên Nhi kinh hãi, Lăng Bân liếc mắt giải thích: “Tỷ tỷ của hắn là Xuân Hồng, bởi vì ngươi âm thầm chạy trốn, không biết giờ phút này có phải đã bị chủ tử giết hay không?”

Sở Liên Nhi mạnh kinh hãi, chạy thật nhanh về vườn Bích Trúc.

Vườn Bích Trúc, tên như ý nghĩa, bởi vì đủ loại trúc xanh thanh tú trồng ở đó mà được đặt tên, trúc xanh bố trí xa hoa, tinh xảo điển nhã, tuy là nhà chính của Đông Ly Thuần, nhưng vẫn bị Sở Liên Nhi chiếm, Sở Liên Nhi cũng yêu viện này, mát mẻ thoải mái, tinh xảo tỉ mỉ, mỗi góc đều tràn đầy trang nhã và khéo léo của vườn Giang Nam.

Vườn Bích Trúc bao phủ ở dưới màn đêm, lúc này đèn dầu sáng rỡ, viện trước, hai hàng đuốc chiếu rọi bầu trời sáng sủa.

Mới vừa nhảy vào ngưỡng cửa, Sở Liên Nhi đã cảm giác được trận âm khí mãnh liệt đang mang lửa giận dời núi lắp biển chạm mặt nhào tới, chuyện gì xảy ra?

Xách theo váy, thật nhanh từ trước viện chạy vào trong sảnh, di, Đông Ly Thuần đã trở về?

Chợt dừng bước lại, nàng sửa sang lại áo ướt mồ hôi, lại để váy xuống, và hai búi tóc sắp sai lệch, chậm rãi đi vào nhà.

Chỉ nghe được trong phòng có tiếng vang chát chúa, phải là thanh âm chung trà bị vung trên mặt đất, ngay sau đó, một thanh âm âm lãnh vang lên: “Tới mau, kéo những tiện tỳ làm việc không đắc lực này ra ngoài chém cho ta.”

Trong nhà lập tức vang lên tiếng xin tha. Tiếng khóc này, rõ ràng là đám người Xuân Hồng.

“Chủ tử tha mạng a, chuyện không liên quan nô tỳ, chủ tử tha mạng a. . . .” Sở Liên Nhi thấy hai thị vệ vặn chặt cánh tay Xuân Hồng tựa như bắt con gà con, thô lỗ đi về phía nàng, không khỏi căng thẳng trong lòng, vội vàng tiến lên ngăn bọn họ, hỏi: “Đứng lại, Xuân Hồng phạm vào lỗi gì, sao muốn giết nàng?”

Mặt đẫm lệ của Xuân Hồng vừa thấy Sở Liên Nhi, trên mặt lập tức nổi vui mừng, mãnh liệt kêu lên: “Tiểu thư, ngài đã trở lại.” Nàng tránh thoát tay giữ chặt của thị vị, tiến lên chợt ôm lấy nàng, “Tiểu thư, ngài đi đâu? Ngài rốt cục trở lại, ô ô. . . Nếu ngài không trở lại, nô tỳ thật sự sẽ bị chủ tử chặt đầu .”

Những nha hoàn khác bị kéo ra nhìn thấy Sở Liên Nhi, cảm giác chết mà sống lại, các nàng rốt cục cảm nhận được, cũng không nhịn được quỳ đến trước chân nàng anh anh khóc.

Bên trong phòng khách có một đạo bóng người vội vàng lướt ra ngoài, một phen ôm qua Sở Liên Nhi, “Đáng chết, ngươi đi đâu?”

Sở Liên Nhi bị ôm vào trong ngực thật chặt đầu trống rỗng, lồng ngực quen thuộc, hơi thởcỏ xanh quen thuộc, cả hô hấp của đối phương cũng thật quen thuộc.

Đông Ly Thuần ôm nàng thật chặt, hai cánh tay buộc chặt, hận không thể hoà tan nàng vào trong thân thể, “Đông Ly Thuần, ngươi buông ta ra.” Sở Liên Nhi buồn buồn nói ở trong lòng hắn.

Đông Ly Thuần không có buông nàng ra, tăng thêm lực đạo, buộc chặt cánh tay, “Lại muốn chạy trốn? Ngươi không thể ngoan ngoãn sống ở bên cạnh ta sao?”

Sở Liên Nhi buồn bực cực kỳ, nàng muốn chạy trốn khi nào? Nàng chỉ là ra ngoài dạo mà thôi. Nhưng nàng không có kịp nói cái này, nàng kêu lên: “Đông Ly Thuần, sao ngươi gầy, xương của ta thật là đau.”

Thân thể Đông Ly Thuần cứng đờ, nhẹ nhàng buông nàng ra, con ngươi đen bóng thoáng qua tia sáng kỳ dị.

Sở Liên hơi cúi đầu, không dám nhìn hắn, chỉ nhìn chằm chằm giầy thêu của mình, nhỏ giọng nói: “Gầy vậy, ôm vào tuyệt không thoải mái.”

Xuân Hồng đã ôm chân của nàng, kêu khóc: “Tiểu thư, van cầu người, người đừng bỏ trốn nữa, nô tỳ sẽ bị người hại chết.” Nàng nhìn Đông Ly Thuần, sắc mặt sợ hãi, “Tiểu thư, nếu như người trở lại trễ một bước nữa, nô tỳ thật không thấy được ngài.”

Sở Liên Nhi nghe vậy, rất không tin, “Ta muốn chạy trốn khi nào, ta chỉ bất quá là ra ngoài dạo mà thôi.”

Xuân Hồng lau mặt, kêu lên: “Nhưng ngài muốn đi ra ngoài vì sao không mang theo nô tỳ? Làm hại chủ tử cho là nô tỳ không có coi chừng ngài, thiếu chút nữa ngay cả mạng cũng mất.”

Sở Liên Nhi không thể tin nhìn Đông Ly Thuần: “Nếu như ta trở về muộn một bước, ngươi thật muốn đầu Xuân Hồng?”

Đông Ly Thuần mặt không chút thay đổi: “Không riêng gì đầu của Xuân Hồng người, còn có nô tài cả vườn Bích Trúc, tất cả đều phải chết!” Thanh âm hắn lạnh như băng, không khí nóng bỏng, lập tức giảm nóng, thay đổi thấu xương khiến người cảm thấy lạnh lẽo.

Không nhịn được rùng mình một cái, Sở Liên Nhi chợt lui về phía sau một bước, như chim sợ ná, “Ngươi, ngươi quá đáng sợ, ta chỉ bất quá đi ra ngoài một chút mà thôi, ngươi có thể nào độc ác như thế?” Chẳng lẽ, đây mới là gương mặt thật của hắn, nhân mạng trong mắt hắn, lại thật sự như cỏ?

Gương mặt tuấn tú của Đông Ly Thuần thoáng qua tức giận, kéo qua cánh tay của nàng, chợt đập vào ngực, nàng “A” một tiếng, lỗ mũi đụng vào bờ vai của hắn, thật là đau, ánh mắt đau xót, nước mắt lông lốc lăn ra ngoài.

“Thật xin lỗi.” Hắn kéo tay che lỗ mũi của nàng xuống, nói: “Sưng lên đi.”

Sở Liên Nhi đánh rụng tay của hắn, quát hắn: “Còn không phải là ngươi làm hại, nếu ta biến thành xấu xí, không ai thèm lấy, ngươi sẽ phải phụ trách lấy ta.” Nàng nhìn thấy tia sáng kỳ dị trong mắt Đông Ly Thuần thì bỗng dưng đỏ mặt, đáng chết, sao nàng nói lời như vậy.

Hắn nhìn nàng, thanh âm nhẹ nhàng: “Liên Nhi muốn gả người?”

Sở Liên Nhi cắn môi dưới, vừa giận vừa hờn.

“Còn đau không?” Tay của hắn nhẹ nhàng dò cái mũi của nàng, lòng ngón tay ấm áp tiếp xúc mặt mồ hôi của nàng, nàng vội lui mở, nhìn đến con ngươi lập tức ảm đạm của hắn, trong lòng cư nhiên lại thoáng qua đau đớn, không tự chủ được giải thích: “Trên người ta rất nhiều mồ hôi, thối chết.” Nàng mới không cần toàn thân mồ hôi nhơn nhớt mặc hắn ngửi thấy được mùi thúi trên người.

Hắn nhìn nàng, con ngươi không có biểu cảm gì.

Xuân Hồng bên cạnh vội vàng tiến lên phía trước nói: “Tiểu thư, nhìn khắp người của người đều là mồ hôi, muốn tắm rửa không?”

Sở Liên Nhi gật đầu: “Đúng đúng, ta muốn tắm rửa, cả người thối chết, không dễ ngửi.” Nàng nhìn Đông Ly Thuần cũng không nhúc nhích, Đông Ly Thuần cũng nhìn chằm chằm nàng, “Đi đi.” Như nhặt được lệnh đặc xá, Sở Liên Nhi vội vàng nâng váy chạy ra từ bên cạnh hắn.

. . . . . . . . . . . . . . . .

Tắm rửa xong, Sở Liên Nhi ở Xuân Hồng hầu hạ, khoác lụa trắng mỏng cùng áo lót hồng trắng ra tới, mái tóc ướt dầm dề thật dài, nàng cầm khăn lông vừa lau nước đọng trên mái tóc, vừa từ phòng tắm rửa đi ra, vừa đi vừa nói: “Xuân Hồng” , Xuân Hồng không có lên tiếng, Sở Liên Nhi không khỏi kỳ quái, xoay người, thấy Xuân Hồng đang chớp mắt với nàng. Sở Liên Nhi từ từ xoay người, thấy Đông Ly Thuần ngồi ở cạnh bàn tròn, không khỏi giật mình, trong lúc nhất thời tay chân luống cuống, nàng vừa mới tắm rửa xong, trên người chỉ mặc áo lót có thể miễn cưỡng che kín bộ ngực, bên ngoài khoác áo lụa, mỏng đến có thể thấy da thịt rõ ràng, mặc cũng coi là không có mặc.

Phát hiện ánh mắt của hắn tập trung ở trước ngực mình, Sở Liên Nhi đỏ bừng mặt, cuống quít nắm chặt áo lủa, làm động tác che giấu vô ích, nàng lắp bắp nhìn hắn: “Ngươi, sao ngươi ở nơi này?”

Đông Ly Thuần để chung trà xuống, đứng dậy, thân thể thon dài nhất thời áp bách thần kinh Sở Liên Nhi, nàng không nhịn được lui về phía sau một bước.

Hắn nhìn nàng, ánh mắt hơi trầm xuống, “Ta cũng muốn tắm rửa.”

“Tắm, tắm rửa. . .” Đầu lưỡi Sở Liên Nhi rối rắm, trong đầu không tự chủ được nghĩ đến hắn trần truồng, lộ ra cơ ngực tinh tráng và vóc người hoàn mỹ gầy gò, mặc cho nước nóng vỗ da thịt của mình. . . Hình mỹ nam tắm rửa trong đầu khiến cho toàn thân nàng nóng rang, có bao nhiêu lâu không cùng hắn —— kia, cái kia?

Nàng theo dõi khuôn mặt dễ nhìn của hắn, bởi vì chung độc phát tác, nàng đã có thật lâu cũng không cẩn thận quan sát hắn, phát hiện hắn gầy không ít, mặt vốn không có mấy lượng thịt, lúc này sợ rằng ngay cả miếng thịt cũng biến mất, con ngươi dài nhỏ vẫn chói lọi như sao, nhìn đẹp quá chừng rồi, nhưng dưới ánh mắt, lại có quầng đen, chứng minh thời gian này quả thật lao tâm lại lao lực.

Chợt trong đầu nhớ tới lời nói của Thanh Lam, hắn bị thương, còn phải mỗi ngày đến thăm nàng, hơn nữa lại phải trở lại thư phòng vội vàng đặt tên gì đó. Mỗi ngày bận rộn không ngừng, coi như thân thể làm bằng sắt cũng không chịu nổi.

“Liên Nhi.” Đông Ly Thuần gọi nàng, nàng nuốt nước miếng, nhìn môi đỏ mọng đầy đặn của hắn, nói: “Ngươi không phải là nhường phòng cho ta ở sao? Đây chính là phòng của ta —— ngươi muốn tắm rửa, sao không đi chỗ khác. . . .” Không đúng, đây là phòng của hắn, nàng có thể nào đuổi hắn? Người nên đi phải là nàng.