Cùng Trời Với Thú

Chương 171: Chương 171: Thiếu




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.




Editor: ChieuNinh

Huyết sa mạc là một trong sáu hiểm địa lớn nổi danh đại lục Tinh Triệu lục, nằm ở khu vực Tây kinh, cực nóng quanh năm, bởi vì hạt cát trên sa mạc có màu sắc như máu, liền có danh xưng Huyết sa mạc.

Huyết sa mạc nhiều độc vật, tất nhiên hoàn cảnh ác liệt, càng đi vào trong chỗ sâu thì càng nguy hiểm, ngay cả người tu luyện Nhân Hoàng cảnh cũng không dám mạo muội xâm nhập.

Từng nghe nói có người tu luyện Nhân Hoàng cảnh tiến vào chỗ sâu trong Huyết sa mạc, sau đó cũng không đi ra, xấu danh Huyết sa mạc cũng bởi vậy lan truyền ra.

Người tu luyện đại lục Tinh Triệu trải qua một phen tra xét, đại khái cũng thăm dò tình huống Huyết sa mạc.

Bọn họ phát hiện nơi bên ngoài Huyết sa mạc tuy rằng nhiều độc vật, bảo vật cũng không thiếu, còn có một vài linh thảo sinh trưởng ở nơi sa mạc có cấp bậc rất cao, ngẫu nhiên còn có thể tìm được một ít tài liệu thượng đẳng luyện đan, luyện khí, có thể nói giống như là một bảo tàng thiên nhiên tặng cho con người, hấp dẫn vô số người tu luyện hàng năm đi tới đi lui Huyết sa mạc thám hiểm tìm bảo vật.


Nếu người tu luyện chỉ đảo quanh ở địa khu chung quanh Huyết sa mạc, chỉ cần cẩn thận một chút, không có nguy hiểm gì quá lớn.

Chỉ là một khi vượt qua địa khu bên ngoài, xâm nhập vào Huyết sa mạc, tính nguy hiểm không thể đo lường, càng không cần phải nói giải đất trung tâm Huyết sa mạc, nghe nói ngay cả người tu luyện Tinh Linh cảnh xâm nhập, cũng là cửu tử nhất sinh.

Tinh Linh cảnh đã là người tu luyện cao nhất Linh thế giới, bình thường khó gặp, ngay cả người tu luyện Tinh Linh cảnh cũng cửu tử nhất sinh, có thể thấy được đáng sợ trong chỗ sâu Huyết sa mạc.

Lư Nghị nói một lần tình huống Huyết sa mạc cùng Sở Chước bọn họ, mới nói: "Một năm trước, ta cùng mấy đồng bạn đi chung quanh Huyết sa mạc tìm kiếm Huyết bò cạp, lúc đó chính là ta nhặt được thanh kiếm ở bên ngoài Huyết sa mạc. Nói đến cũng là trùng hợp, lúc ấy ta bị một con Huyết bò cạp công kích, vô ý ngã đến dưới cồn cát, thiếu chút nữa bị kiếm vùi lấp ở dưới cát gây thương tích, liền đào nó ra, không nghĩ tới chính là một thanh kiếm."

Nói tới đây, trên mặt Lư Nghị lộ ra thần sắc một lời khó nói hết, hiển nhiên lúc ấy bộ vị thiếu chút nữa bị Toái Tinh kiếm gây thương tích thật sự xấu hổ.

Sở Chước: "......"

Mặc Sĩ Thiên Kỳ: "......"

Lư Duyệt đang ăn điểm tâm vẻ mặt nghi hoặc nhìn bọn họ.

Bên ngoài Huyết sa mạc là nơi người tu luyện nhóm thường xuyên hoạt động, dưới sa mạc không chỉ có độc vật khắp nơi, đồng thời còn có thi cốt người tu luyện chồng chất, cùng với các loại vật phẩm người tu luyện lưu lại.

Cho nên Lư Nghị nhặt được một thanh kiếm ở trên Huyết sa mạc, thật sự là rất bình thường.

Sở Chước nghe đến đó, trong lòng chậm rãi thở dài.

Bão cát Huyết sa mạc là di động, theo thời gian trôi qua, vật gì rơi ở sa mạc cũng sẽ bị bão cát quay cuồng bao phủ. Toái Tinh kiếm có thể bị Lư Nghị nhặt được, có thể thấy được chủ nhân Toái Tinh kiếm lúc ấy mất đi thời gian cũng không dài, mới chưa bị bão cát bao phủ ở dưới sa mạc.


Chỉ là lúc này thời gian đã qua một năm, thời gian một năm có thể phát sinh nhiều chuyện hơn rồi.

Đợi Lư Nghị đều nói hết những gì hắn biết cho bọn họ rồi, Sở Chước cho hắn hai bình đan dược làm cảm tạ, liền để cho hắn rời khỏi.

Lư Nghị thở phào nhe nhõm trong lòng, không nghĩ tới đối phương còn cho đan dượcc làm báo đáp, ấn tượng đối với đám người Sở Chước thật ra cùng tốt hơn rất nhiều, xem ra quả thật là tiền bối phân rõ phải trái.

"Ca ca, Sở tỷ tỷ là người tốt đi?" Lư Duyệt cười tủm tỉm nói: "Về sau muội cũng muốn giống như Sở tỷ tỷ vậy, biến thành một người tu luyện lợi hại, không lấy bản lĩnh bản thân ức hiếp nhỏ yếu, cường giả có phong độ cường giả." Dien%^%dan*^*le#*#quy^_^!don~ChieuNinh

Lư Nghị sờ sờ đầu nàng, hiểu rõ ý tứ muội muội.

Những tán tu bọn họ, không ít bị những đệ tử thế gia tự cho mình rất cao ức hiếp, thậm chí bị bắt nạt còn không dám báo thù, sống phải thật cẩn thận, những chua xót trong lòng đó là người ngoài thì khó mà tưởng tượng. Nếu không phải hắn bảo vệ muội muội thật tốt, chỉ sợ muội muội giống như một vài tán tu bình thường thuở nhỏ bị người ức hiếp, trở nên hận đời, hận không thể giết chết tất cả đệ tử thế gia ức hiếp bọn họ mới tốt.

Sau khi huynh muội Lư Nghị rời khỏi, Sở Chước thương lượng với Mặc Sĩ Thiên Kỳ tin tức vừa nhận được.

"Sở tỷ, chúng ta làm sao bây giờ?" Mặc Sĩ Thiên Kỳ hỏi nàng.

Sở Chước liếc hắn một cái, nói: "Đương nhiên phải đi Huyết sa mạc một chuyến."


Gan Mặc Sĩ Thiên Kỳ run rẩy lên, hắn liền biết sẽ là như thế này mà. Đã có được manh mối ở trên Huyết sa mạc, nói cái gì cũng phải đi một chuyến, chỉ là vừa rồi nghe Lư Nghị hình dung Huyết sa mạc đáng sợ đến như vậy, hắn có chút sợ hãi nha.

"Nếu như huynh sợ, trước hết về Dao Xuyên đi." Sở Chước nói.

Mặc Sĩ Thiên Kỳ nghe được thì không thoải mái: "Sở tỷ, cô muốn đi một mình?"

"Không phải một mình? Còn có A Chiếu cùng Huyền Uyên mà."

Nghe được lời Sở Chước nói, Huyền Uyên đang gặm nhấm điểm tâm ngẩng đầu, thò đầu qua cọ tay Sở Chước đặt ở trên mặt bàn, nói:【Chủ nhân, ta


//