Cuộc Chiến Gia Tộc

Chương 124: Không làm kẻ hèn nhát!




“Hahaha, Ngọc Bình, đừng lo, cô Lưu sẽ dang cả hai tay chào đón cháu. Đến lúc đó, cô se đích thân xuống bếp tiếp đãi cháu một bữa thinh soạn”, Lưu Tú Cầm noi.

Sắc mặt Diệp Phàm lạnh hẳn đi người ta đã muốn đi vào nhà anh để “đào góc tường”, nếu như lúc này mà vẫn còn im hơi lặng tiếng, thì bị coi ra gì?

Kẻ hèn nhát?

Diệp Phàm hoàn toàn không phải là kẻ hèn nhát

“Bốp!"

Một tiếng bạt tai rất lớn bất ngờ phát ra từ trong nhà hàng khiến tất cả mọi người vô cùng bàng hoàng.

Ngoại trừ Diệc Phàm, cả ba người đều sững sờ.

Khổng Ngọc Bình sờ lên khuôn mặt nóng rát của mình, không thể tin được nói “Mày đánh tao?"

“Thằng chó nhà mày dám đánh tao sao?”, Khổng Ngọc Bình gầm lên và giơ tay đánh lên mặt Diệp Phàm.

Nhưng lại bị anh bắt lấy, anh nhìn Lưu Tú Cầm, thản nhiên nói: "Me, tên khốn kiếp này mắng mẹ nên con đã thay me đánh hắn rồi, không cần cảm ơn"

“Bốp!”

“Chát!”

Cánh tay vừa giơ lên, lại thêm hai cái bạt tai nữa giáng lên hai bên mặt của Khống Ngọc Bình.

"Mẹ, hết giận chưa?", Diệp Phàm cười nói. "Diệp Phàm, cậu là cai đồ vô liêm sỉ”, Lưu Tú Cầm cuối cùng cũng phản ứng lại, chợt rít lên.

Bà ta nhanh chóng nắm lấy cánh tay của Khổng Ngọc Bình, vội vàng nói: "Ngọc Bình, cháu không sao chứ? Đây là khăn giấy, cháu mau lau máu ở khóe miệng đi..."

Lưu Tú Cầm nhìn thấy máu từ khóe miệng Khổng Ngọc Bình chảy ra thì gấp gáp đưa khăn giấy cho hắn ta lau.

Hắn ta thấy máu dính trêи khăn giấy lại càng tức giận hơn, đẩy Lưu Tú Cầm sang một bên, nhấc chân đá về phía Diệp Phàm.

Chỉ là tốc độ của Diệp Phàm nhanh hơn, anh kéo mạnh chiếc ghế đẩu bên cạnh đến, Khổng Ngọc Bình đá chân lên chiếc ghế khiến hắn ta đau đến thấu trời.

“Diệp Phàm, tên khốn kiếp nhà cậu không tiền, cũng không ai cần đến, cậu ngoài sức mạnh ra còn có thứ gì chứ... Tôi đánh chết cậu..., Lưu Tú Cầm tức giận vươn tay túm lấy mặt Diệp Phàm.

Bà ta phải thể hiện thái độ của mình, nếu không Khổng Ngọc Bình có thể sẽ ghét lây sang bà ta.

Tuy nhiên, tay của bà ta chỉ chụp vào không khí, Diệp Phàm không đánh bà ta, nhưng không có nghĩa anh sẽ đứng im đó cho bà ta đánh.

"Đồ đàn bà chua ngoa!"

Đúng lúc này, một giọng nói khinh thường của một cô gái từ bên cạnh truyền đến.

Diệp Phàm vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Lục Tĩnh Tiêu đang đi tới cùng một người đàn ông rất cường tráng, tóc dài một tấc.

Người đang nói đó là Lục Tĩnh Tiêu.

"Diệp Phàm, tại sao anh lại đánh nhau với mụ đàn bà chua ngoa này?", cô ta nghi hoặc hỏi, vừa bước vào liền nhìn thấy cảnh tượng này khiến cô ta cười không ra nước mất.

Diệp Phàm, một người có thân thủ cao cường lại đi đánh nhau với một người phụ nữ, có điều lời nói của Lưu Tú Cầm rõ ràng là hành vi của một mụ đàn bà ngang ngược.

Bị mắng là đồ chua ngoa, còn là một cô gái xinh đẹp và trẻ hơn bà ta.

Lưu Tú Cầm lập tức nổi điên lên, nghiêm nghị nói: "Con đĩ này, cô đang mắng ai đấy? Đồ khốn kiếp, tôi cào rách mặt cô ra."

Sắc mặt của Lục Tĩnh Tiêu liền sa sầm lại, lạnh lùng nói: "Anh Bằng, vả miệng"

Vừa dứt lời, người đàn ông bên cạnh cô ta sải chân đến, tát vào mặt Lưu Tú Cầm.

Lưu Tú Cầm bị đánh đến mức xoay tròn một vòng, suýt nữa thì ngã xuống đất.

Diệc Phàm cười há hốc mồm, cái bạt tai này cũng quá nhanh rồi, anh liền che mặt lại, không kịp ngăn cản.

"Thắng khốn, mày dám đánh vợ tao”, Hàn Tại Dần không thế chịu đựng được nữa, ông ta gầm lên và lao vào nguời đàn ông đó.

Nhưng người đàn ông đó nhìn thấy vậy lại cười một cách khinh bỉ, đưa tay ra chặn nắm đấm của ông ta, định một cước đá ông ta bay ra thì...

Diệp Phàm vội nói: "Người anh em, được rồi củ đá này thôi bỏ đi vậy."

Dù thế nào đi nữa, đây cũng là bố vợ của anh, may mà ngăn lại kịp, còn về phần Lưu Tú Cầm thì đã quá muộn rồi.

Người đàn ông này cười toe toét rồi đẩy Hàn Tại Dần ra.

"Đồ khốn kiếp, cậu dám đánh tôi, cậu..." Lưu Tú Cầm vừa chửi lên một tiếng, thì người đàn ông đó lườm một cái khiến bà ta sợ hãi không dám bước tới.

Hàn Tại Dần bị đẩy sang một bên không dám nhúc nhích, chỉ còn lại một mình Diệp Phàm.

Bà ta kéo lấy cánh tay Diệp Phàm hét lớn: "Phế vật, hắn đánh tôi chính là đánh mẹ vợ cậu đấy, không phải cậu rất giỏi đánh nhau sao? Sao không đánh hắn đi, mau đánh hắn đi..”

Diện Phàm lắc cánh tay, hất tay Lý Tú Cầm ra.

Thờ ơ nói: "Mẹ thật sự xin lỗi. Lúc mẹ bị đánh con không kịp phản ứng, mẹ nhìn lúc bố bị đánh đi, con dã ngăn không để anh ấy đánh, thành công thuyết phục được người anh em này”

"Cậu.. Đồ khốn! Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Hắn ta dám đánh tôi, cậu còn gọi hắn là anh em..”, nhìn thấy Diệp Phàm nói năng hồ đồ, Lưu Tú Cầm hận không thể một phát cắn chết anh.

Ngược lại, Hàn Tại Dần đang ở phía sau nhìn Diệp Phàm với ánh mắt cảm kϊƈɦ, tên đó cường tráng như vậy, nếu ăn trúng một cước của hắn ta là tay chân già nua của ông ta sẽ không còn nguyên vẹn.

"Diệp Phàm, đây là mẹ vợ và bố vợ của anh sao?", Lục Tĩnh Tiêu chỉ vào hai người bọn họ hỏi.

"Đúng vậy, không gì chính xác hơn!", Diệp Phàm nói.

Lục Tĩnh Tiêu liếc nhìn Lưu Tú Cầm một cách khinh thường và không nói gì thêm.

Lưu Tú Cầm thấy cô ta nhìn mình bằng ánh mắt như vậy thì càng tức giận hơn, nhưng bà ta sợ phải ăn đánh, nên không dám nói nửa lời mắng mỏ Lục Tĩnh Tiêu lần nữa, quay đầu lại chửi mắng Diệp Phàm: “Diệp Phàm, cậu dám dở trò ở phía sau lưng Tiểu Tuyết. Lúc về tôi nhất định sẽ nói con bé cho cậu biết tay".

"Mẹ cứ tùy ý, có muốn chụp ảnh lưu lại chứng cứ không? Con sẽ tạo dáng cho mẹ chụp”, vừa nói Diệp Phàm vừa tạo dáng khiến Lưu Tú Cầm miệng cứ run lên chỉ vào anh nói không nên lời.

Hàn Tại Dần ở bên ấp a ấp úng không nói ra được câu nào, dù sao Diệp Phàm vừa rồi cũng giúp ông ta không bị đánh.

Cũng vào lúc đó, bon họ lo tranh cãi nhau nên không thấy được sắc nét của Khổng Ngọc Bình vô cùng khó coi, còn khó coi hơn cả nhìn thấy Diệp Phàm, thậm chí còn lộ rõ vẻ nham hiểm.

“Khổng Ngọc Bình, sắc mặt anh khó coi chết đi được, anh ăn phải phân nên bị nghẹn hả?”, người đàn ông cường tráng đó đột ngột phun ra một câu nói, kèm theo một sự khinh bỉ không hề nhẹ.

“Tên khôn kiếp, mày mới là...”, Lưu Tú Cầm vội biểu hiện, theo bản năng nhìn sang Khổng Ngọc Bình, nhưng khi người đàn ông đó vừa nhúc nhích cánh tay của mình thì bà ta liền che mặt và sợ hãi lui lại.

“Khổng Bằng miệng cậu vẫn còn thối như thế!” Khổng Ngọc Bình lạnh lùng nói.

“Hehe, nguời anh họ tốt của tôi, dù miệng tôi có thối đến đâu cũng không thể bằng tâm địa của anh. Cả ngày ăn không ngồi rồi và chỉ biết đào góc tường nhà người khác, thả thính phụ nữ, thứ không có chút tiền đồ”,Khổng Bằng chế nhạo.

Câu nói của Khổng Bằng lại khiến Lưu Tú Cầm bị sốc một lần nữa, hắn ta lại còn gọi Khổng Ngọc Bình là anh họ, lẽ nào cũng là người họ Khổng?

Nhưng cho dù có phải hay không, cái bạt tai này của bà ta, cũng không có ai ra mặt giúp bà ta đòi lại.

Và những lời nói của Khổng Bằng khiến về mặt của Khổng Ngọc Bình lập tức tối sầm lại, hắn ta nghiêm nghị nói: "Khổng Băng, bây giờ tôi không muốn gây chiến với cậu, ngậm cái miệng của cậu lại cho tôi!”

"Haha, hai tháng trước cô gái bị anh chơi chán rồi bỏ vẫn còn đang nằm trong bệnh viện ấy kia, làm con gái nhà nguời ta mang thai rồi biến mất, nhảy lầu tự tử cũng không thấy tới thăm người ta một lần, người như anh có tư cách nói miệng tôi thối sao? Muốn người khác không biết tốt nhất đừng có làm" Khổng Bằng chế nhạo nói.

Hắn ta hiểu rất rõ về Khổng Ngọc Bình, cả hai đã biết nhau nhiều năm như vậy, nên chuyện của hắn ta, Khổng Bằng đều nắm rõ trong tay kể cả việc hắn ta đang muốn đào góc tường nhà Diệp Phàm.

Hắn ta nói ra những lời này là vì quá ghê tởm tên Khổng Ngọc Bình này.

Nhưng vẫn rất có tác dụng, của mặt Lưu Tú Cầm và Hàn Tại Dần lập tức thay đổi rồi nhìn hắn ta với vẻ mặt vô cùng khó tin.

Cậu ấm con nhà danh giá, ăn mặc nhã nhặn này lại là kẻ cầm thú như vậy sao?

Nói thẳng ra là còn không bằng cầm thú!