Cuộc Chiến Tranh Đoạt Của Nữ Phụ

Chương 46: 46






“Thái tử, cám ơn ngươi đã đưa ta về.”

Trong xe ngựa, Ngô Diệu Ny dùng cặp mắt lóe sáng nhìn Vũ Văn Thác đang cầm trong tay một quyển sách cảm kích nói.

Vũ Văn Thác buông quyển sách trên tay xuống, ngưng thần nhìn chăm chú vào Ngô Diệu Ny nói:

“Tên tự của ta là Ngôn Thanh, nếu như có thể, ta hy vọng ngươi gọi ta là Ngôn Thanh.”

Đại khái là Ngô Diệu Ny cũng không thích gọi Thái tử này Thái tử nọ hoài, thấy y yêu cầu như vậy , đôi mắt Ngô Diệu Ny cười híp lại cong cong như trăng khuyết nói:

“Được, vậy ngươi cũng không nên gọi ta là Diệu Nhi cô nương, kêu Diệu Nhi là được rồi.”

“Được, Diệu Nhi.”

Vũ Văn Thác cười, nhẹ nhàng kêu.

Thật ra giọng nói của Vũ Văn Thác rất êm tai, không khàn khàn như những nam tử khác, nghe vào trong lỗ tai có cảm giác như mặt nước trong suốt.

Ngô Diệu Ny cũng không biết nên miêu tả đây là cảm giác gì, nhưng nếu trong lúc cô nghe điện thoại mà đối phương có giọng nói như này, cho dù là cuộc gọi quảng cáo thì cô cũng bằng lòng tán gẫu vài câu với người đó.

Hai người vừa kêu như vậy thì quan hệ có vẻ xích lại gần nhau hơn so với mấy ngày trước đây.

Vũ Văn Thác tiếp tục cúi đầu đọc sách, Ngô Diệu Ny dùng đôi mắt đen lúng liếng nhìn xung quanh, thỉnh thoảng sẽ nhấc bức màn lên, nhìn đám người náo nhiệt bên ngoài, nếu phát hiện cái gì có chút thú vị, nhất định sẽ quay lại nhìn ngoái theo hoặc là ánh mắt cười cong cong thành hình lưỡi liềm.

“Ai nha!”

Đột nhiên Ngô Diệu Ny hét lên một tiếng.

Vũ Văn Thác ngẩng đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Ngô Diệu Ny ảo não vỗ đầu mình, khuôn mặt nhăn nhó nói:

“Ta quên mất rồi.” Thấy Vũ Văn Thác không hiểu ra sao, Ngô Diệu Ny giơ gói tiền to lên: “Gói tiền này ta còn chưa trả lại cho lão bà bà.”

Vũ Văn Thác có chút buồn cười nói:


“Vậy ngươi nói cho ta biết địa chỉ, ta giúp ngươi đi trả.”

“Cám ơn Thái tử, ở năm trăm thước ngoài ngoại ô có một ngôi nhà tranh, dễ tìm lắm.”

Ngô Diệu Ny như một con mèo nhỏ đem đặt gói tiền to vào trong tay Vũ Văn Thác.

Cũng không biết có phải cố ý hay không , tay Ngô Diệu Ny phật qua tay của Vũ Văn Thác, làm cho trong lòng bàn tay Vũ Văn Thác có chút ngứa , trong lòng cũng nổi lên một vòng gợn sóng.

[Đinh! Chúc mừng người chơi, giá trị hảo cảm của Vũ Văn Thác đối với ngươi tăng lên 10%, hiện tại là 45%.]

Vũ Văn Thác đem gói tiền to đặt ở bên hông, dùng sách vỗ vỗ cái trán trơn bóng trắng nõn của Ngô Diệu Ny, nhưng lần gõ này quá nhẹ, nói là gõ thì cũng không phải, phải nói là khẽ vuốt thì mới đúng, sau đó nửa đùa nửa thật nói:

“Nhớ cho kỹ, ngươi lại thiếu ta một việc!”

“Trước đây ta thiếu ngươi khi nào?”

Ngô Diệu Ny chớp cặp mắt to, nghi hoặc nhìn Vũ Văn Thác.

Giờ phút này bạn nhỏ Diệu Ny đã sớm quên lời thề son sắt hai ngày trước nàng nói, đó là sẽ trả một bộ quần áo cho Vũ Văn Thác.

“Ngươi còn thiếu ta một bộ quần áo.”

Vũ Văn Thác nhắc nhở Ngô Diệu Ny.

“Lần trước không phải ta đã đi cùng ngươi hôm hội đèn lồng nguyên tiêu sao?”

Ngô Diệu Ny nghe xong, có chút bất mãn chu miệng nói.

Cái miệng anh đào nhỏ nhắn kia chu ra mân mê, mang theo chút hương vị làm nũng, làm cho khuôn mặt nguyên bản thanh lệ thoát tục thêm một phần sinh động.

“Nhưng mà hình như ta cũng chưa nói có thể xóa bỏ.”

Vũ Văn Thác ra vẻ trầm tư suy nghĩ.

“Hừ, ngươi cố ý.”

“Ha ha.”

Điệu bộ gào to sinh động của Ngô Diệu Ny làm Vũ Văn Thác cảm thấy rất đáng yêu .

Nhịn không được muốn sờ sờ da thịt mềm mại kia của nàng. Người Vũ Văn Thác hơi hướng về phía trước một chút.

Ngô Diệu Ny mở to ánh mắt nhìn chằm chằm vào đôi mắt xếch nhu tình của Vũ Văn Thác, cả ha bốn mắt nhìn nhau.

Đột nhiên xe ngựa bị chấn động, có lẽ là do vấp phải đá, thân mình Ngô Diệu Ny không cẩn thận đổ về phía Vũ Văn Thác.

Hai người từ trên ghế lăn xuống phía dưới, lấy tư thế nữ trên nam dưới nhào xuống, mà môi Ngô Diệu Ny vừa vặn nhắm ngay môi của Vũ Văn Thác.

Giờ phút này ánh mắt Ngô Diệu Ny như mở lớn hơn so với vừa nãy, ngây như phỗng nhìn Vũ Văn Thác, quên phản ứng.

Đợi đến lúc phản ứng kịp, đột nhiên phát hiện đã chậm rồi.

Vũ Văn Thác ngậm đôi môi Ngô Diệu Ny, cái lưỡi mềm mại vói vào trong miệng của nàng linh hoạt quấy, giống như muốn hấp thu hết toàn bộ mật nước bên trong miệng nàng, một bàn tay lưu luyến đặt sẵn nơi thắt lưng Ngô Diệu Ny.

Mà bàn tay còn lại vẫn còn cầm quyển sách vừa rồi kia .

Nhưng mà nội dung bên trong thật ra lại làm cho người ta có chút tặc lưỡi, Vũ Văn Thác ngày xưa thường xuyên xem binh thư, hoặc là sách y thuật, chứ trước kia chưa bao giờ xem tiểu thuyết tình yêu.

Ôm thân mình mềm mại như nước của Ngô Diệu Ny, Vũ Văn Thác hôn một cách dịu dàng lại mang theo chút xâm lược sâu sắc, sau đó tiếp tục xâm lược.

Cho đến khi Ngô Diệu Ny có chút đau sốc hông, Vũ Văn Thác mới không nỡ buông nàng ra.

Hô hấp thấy không khí mới mẻ, Ngô Diệu Ny tức khắc đẩy Vũ Văn Thác ra, chỉnh lại khuôn mặt sớm đã trở nên đỏ bừng bừng của nàng.

Đôi mắt ẩm ướt như bị bịt kín bởi một tầng sương mù.

[Đinh, giá trị hảo cảm của Vũ Văn Thác đối với ngươi tăng lên 5%, hiện tại là 50%.]

Không biết là Vũ Văn Thác có cá tính vân đạm phong khinh hay là thật sự mặt dày vô sỉ, vẫn giả vờ như không phát hiện hỏi:


“Vài ngày nữa là tết âm lịch, ngươi sẽ tiến cung sao?”

Ngô Diệu Ny ăn ngay nói thật nói: “Ta cũng không biết.”

Nói lên sự thật này trên mặt Ngô Diệu Ny một mảnh rối rắm, mọi thứ cầm kỳ thư họa của nữ tử cổ đại nàng đều không biết.

Vũ Văn Thác nhìn cái miệng trương ra đỏ au chu chu đối diện đang ủy khuất này chẳng những không cảm thấy có cái gì không tốt, ngược lại còn thích Ngô Diệu Ny thẳng thắn thành khẩn như vậy, cố nhịn cười nói:

“Chưa từng thấy qua tiểu thư nào giống ngươi.”

“Hiện tại không phải gặp rồi sao?”

Ngô Diệu Ny ngẩng đầu nghịch ngợm le đầu lưỡi phấn nộn nói.

Nhưng nghĩ đến hình ảnh vừa rồi hôn môi kia, ánh mắt linh động lại hướng về phía khác.

Sau đó trên xe ngựa lại khôi phục hình ảnh ban đầu, một người cúi đầu đọc sách, một người ngó ngoáy nhìn chung quanh .

Một lát sau, xe ngựa dừng lại không đi về phía trước, Vũ Văn Thác nhìn phủ Thừa Tướng gần trong gang tấc, trong lòng có chút kỳ quái vì sao thời gian hôm nay lại nhanh như vậy, giọng nói êm ái: “Đến nơi rồi, buổi tối gió to, cẩn thận sinh bệnh, còn nữa lần sau nhớ rõ đừng giống như ngày đó”.

Sau đó đem kiện áo choàng da khoác trên người mặc lên người Ngô Diệu Ny.

——————-Ngày Tết âm lịch ——————–

Ngô phu nhân vẫn mang theo Ngô Diệu Ny chuẩn bị tiến cung.

Mà Vũ Văn Kính cũng mang theo Ngô Uyển Nhi vào cung.

Hai người đều là mỹ nữ tuyệt sắc, Ngô Uyển Nhi một thân váy thêu hoa, vẽ như một làn khói, làm cho cả người nàng thêm vài phần quyến rũ. Kỳ thật mặt Ngô Uyển Nhi thuộc loại đắp nặn rất tốt, nói cách đơn giản hơn nghĩa là sử dụng đồ trang sức trang nhã cũng không tệ lắm, trang điểm dung nhan như vậy buổi tối dưới ánh đèn lồng mờ nhạt, có vẻ phá lệ xinh đẹp.

Mà Ngô Diệu Ny mặc một bộ váy dài tơ vàng hoa quỳnh màu trắng, bên hông là một cái đai lưng màu đồng. Cùng với mái tóc dài đến thắt lưng, bên trên trang bị vật trang sức chuyên chúc tinh xảo của quý nữ.

Mà Ngô Diệu Ny cũng không có trang điểm gì nhiều, thân hình nàng mới 16 tuổi, nhưng nhìn qua, so với Ngô Uyển Nhi còn trẻ hơn một chút, có món quà dáng người hoàn mỹ của hệ thống, cùng với khuôn mặt, càng thêm xinh đẹp, cho nên không cần tân trang gì nhiều, chỉ cần điểm thêm chút phấn là đã ổn rồi.

Khí chất xuất trần trên người càng ngày càng rõ ràng, không cùng đẳng cấp với một đám tiểu thư quan gia.

Vẻ tuyệt sắc đẹp tự nhiên này làm cho nhiều người ở đây nhìn vài lần.

Ngô Diệu Ny chậm rãi tiêu sái đến vị trí ngồi của mình.

Chỗ ngồi là dựa theo quan phẩm từ trên xuống dưới.

Bên trái cao nhất là Vũ Văn Thác, sau đó là Vũ Văn Kính, tiếp nữa là Vũ Văn Tín, nhưng vị trí kia từ trước đến nay vẫn trống không.

Ngô Diệu Ny biết kịch tình, hôm nay tám phần là Vũ Văn Tín sẽ không tới được, mà bên cạnh còn có một nơi chưa ai ngồi, Ngô Diệu Ny đoán là Nhị hoàng tử.

Ánh mắt nhìn qua Vũ Văn Thác, mặt mày tươi cười nhẹ nhàng, tiếp theo là gật gật đầu với Vũ Văn Kính.

Sự chênh lệch rõ ràng làm cho trong lòng Vũ Văn Kính có chút khó chịu .

Hắn nghĩ, đây chắc đại khái là do tâm hư vinh của nam nhân quấy phá, huống chi là do một mĩ nhân tuyệt sắc như vậy.

Tự nhiên trong lòng Vũ Văn Kính đối với Ngô Diệu Ny có một chút ý khác, cũng không chán ghét nữa.

[Đinh! Chúc mừng người chơi, giá trị hảo cảm của Vũ Văn Kính đối với ngươi tăng lên 10%, hiện tại là 10%.]

Vũ Văn Kính đảo mắt một cái phát hiện Ngô Uyển Nhi đang cảnh giác nhìn mình, hắn liền lộ ra nụ cười an tâm với nàng.

Bên phải còn có văn võ bá quan, đứng đầu là Ngô Thừa tướng, mà Ngô Uyển Nhi vừa vặn ngồi đối diện Ngô Diệu Ny, bên trái Ngô Diệu Ny còn có Ngô phu nhân.

Mà khi Ngô phu nhân phát hiện Ngô Uyển Nhi ngồi đối diện, chân mày thỉnh thoảng nhíu lại, ánh mắt không tốt.

Mà trong mắt của Ngô Uyển Nhi cũng không hề có một chút kính trọng, không biết tôn ti.

Thấy Ngô phu nhân nhìn mình như vậy, nàng ta cũng không nể nang gì mà lướt qua.

Kỳ thật ở trong lòng Ngô Uyển Nhi luôn nghĩ, nàng ta không có gì phải xin lỗi vị phụ thân và mẫu thân kia.

Nhiều năm như vậy hai người họ chỉ để nàng ta một mình trong biệt viện, sau này còn gã nàng ta đi, nàng ta cứ nghĩ chuyện này sẽ xong rồi, cho đến khi bọn họ phát hiện Kính rất tốt, liền muốn đoạt đi vị trí Vương phi của nàng.

Ngẫm lại, nàng không cần tốt với bọn họ làm gì, còn có vị tỷ tỷ trên danh nghĩa kia của nàng, thân thể yếu ớt như vậy, còn muốn dành Kính với nàng? Đúng là không biết tự lượng sức mình, trước không nói đến thân thể yếu ớt kia, Kính căn bản không có tình cảm với nàng ta, dù có gả cho Kính cũng sẽ cô độc sống hết quãng đời còn lại thôi, đúng là nữ tử cổ đại.


Mà Ngô Uyển Nhi lại không biết, vốn thân phận của thứ nữ ở cổ đại rất hèn mọn, rất nhiều nhà giàu đem thứ nữ trở thành nha hoàn mà sai sử, mà nương của nàng còn lấy thủ đoạn đê tiện để leo lên giường phụ thân Ngô Diệu Ny. Có nam nhân nào lại thích bị nữ nhân giở thủ đoạn trên người mình? Làm chính thiếp, ai sẽ dại dột mà dâng phu quân của mình cho người khác?

Điều này chỉ cần suy xét sẽ biết rõ.

Ngồi cách Ngô Diệu Ny không xa, tiểu thư Tư Đồ Chân Hiểu, con vợ cả của phủ Thượng Thư đã sớm khó chịu với Ngô Uyển Nhi, khiến cả khuôn mặt tinh xảo nhăn lại.

Nàng ta vốn là thứ nữ, bởi vì nương mất sớm, nên từ nhỏ đã được đưa cho vợ cả nuôi.

Lúc tam vương gia tuyển phi, nàng ta cũng hi vọng mình có thể được gả cho tam Vương gia làm chính phi, tuy rằng lúc đó có lời đồn rằng dung mạo của tam Vương gia cực kỳ xấu xí, nhưng nếu nàng được gã thì sau này có thể đường đường chính chính làm chính phi, đến lúc đó sẽ không ai biết chuyện nàng là thứ nữ.

Nhưng về sau Hoàng thượng lại lựa chọn nữ nhi của Ngô thừa tướng, Ngô Diệu Ny.

Tuy có không cam lòng, nhưng dù sao thân phận của Ngô Diệu Ny cũng cao hơn nàng, vậy nên nàng chỉ có thể từ bỏ, kết quả lại là thứ nữ thay đích nữ gả cho tam Vương gia, hơn nữa nhìn bộ dạng bây giờ của tam Vương gia, lại nhìn Ngô Uyển Nhi bên cạnh, một cái thứ nữ lại trở thành chính phi, trong lòng Tư Đồ Chân Hiểu đã ghen tị đến phát cuồng.

Nắm chặt tay, sau đó lại buông ra, Tư Đồ Chân Hiểu đột nhiên đứng lên, nhìn mọi người đang ngồi nở nụ cười mê hoặc, sau đó nói với Vũ Văn Linh đang ngồi: “ Thần nữ Tư Đồ Chân Hiểu tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng, thần nữ có nghe nói Ngô thừa tướng có tài năng hơn người, nên đối với ngài ấy rất ngưỡng mộ, nhưng thần nữ biết nếu đi tranh tài với Ngô thừa tướng thì sẽ chỉ rước lấy nhục cho bản thân, nhưng nếu không được bàn luận, trong lòng thần nữ lại thấy tiếc nuối, cho nên thần nữ mong có thể cùng Ngô tiểu thư bàn luận một phen, mong Hoàng thượng ân chuẩn ”

Nghe xong, Vũ Văn Linh cảm thấy rất có ý tứ nhưng vẫn đem theo tính tượng trưng hỏi Ngô thừa tướng:

“ Ngô khanh gia, khanh cảm thấy thế nào? ”

“ Hoàng thượng, theo lý thì ta sẵn sàng đáp ứng, nhưng nữ nhi nhà thần từ nhỏ đã không thích học tập, sợ sẽ phụ lòng Hoàng thượng ”

Ngô thừa tướng đương nhiên biết thực lực của nữ nhi nhà mình, ngay thẳng nói.

Đột nhiên, giọng nói mềm mại của Ngô Uyển Nhi chuyền đến:

“ Phụ thân, Diệu Nhi biết mình so ra kém Tư Đồ tiểu thư, không bằng cứ để cho muội muội đi, muội muội luôn có tài năng hơn con mà ”

Ngô Diệu Ny đem cầu thảy cho Ngô Uyển Nhi.

Vì thế ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người Ngô Uyển Nhi, chỉ thấy Ngô Uyển Nhi đắc ý nhìn Ngô Diệu Ny, giống như muốn nói ngươi biết thức thời là tốt.

Mà bây giờ Vũ Văn Linh cũng nhận ra Ngô Uyển Nhi là nữ tử gây náo loạn ở phố xá lần trước, vốn lúc đầu chỉ thấy quen thuộc nhưng khi thấy nàng ta nở nụ cười đắc ý liền xác định.

Trong lòng càng kiên định phải tìm cho Vũ Văn Kính một chính phi khác, loại thứ nữ này đúng là làm mất mặt người ta.

“ Cầm, kỳ, thư, hoạ toàn bộ phụng bồi ”

Vũ Văn Linh khẽ cau mày, thái giám bên cạnh đương nhiên nhận ra y bất mãn, ánh mắt phức tạp nhìn qua Ngô Uyển Nhi.

“ Khẩu khí thật lớn ” Tư Đồ Chân Hiểu nói.

Sau đó hai người đi lên trước đài, tiến hành luận bàn.

Như kịch tình đã nói, Hoàng thượng lấy Tết âm lịch làm chủ đề, đầu tiên bọn họ sẽ thi viết, sau đó là cầm, cuối cùng là hoạ, Ngô Uyển Nhi lợi dụng ưu thế là nữ tử hiện đại, ép Tư Đồ Chân Hiểu không còn đường lui.

Chẳng qua lần này Ngô Diệu Ny không có xen vào kịch tình, nàng cũng không ngốc đến nỗi tự đi rước lấy nhục.

Nhưng lúc này, người mọi người chú ý lại là Ngô Diệu Ny, bởi vì thứ nữ của Ngô thừa tướng học vấn cao như vậy, đích nữ sẽ còn lợi hại hơn bao nhiêu đây?

Lời vừa rồi còn tưởng Ngô Diệu Ny khiêm tốn, ánh mắt mọi người nhìn Ngô thừa tướng càng thêm hâm mộ.

Đêm nay, Ngô Uyển Nhi thành công đưa thanh danh của Ngô Diệu Ny lên tầm cao mới.