Cuộc Chiến Tranh Đoạt Của Nữ Phụ

Chương 52: 52






Trên đường núi gập ghềnh, một vị nam tử mặc trang phục hoa lệ lôi kéo một nữ tử mặc chiếc váy màu vàng nhạt đi về phía trước, ánh mặt trời ấm áp bao phủ bọn họ, trên mặt đất nhanh chóng xuất hiện hai bóng người.

“Vũ Văn Cát, đừng kéo nữa.”

Ngô Diệu Ny lau đi mồ hôi trên trán, lo lắng nói.

“Sao ta lại có cảm giác con đường này càng lúc càng có gì đó không đúng.”

Ngô Diệu Ny hoài nghi hỏi Vũ Văn Cát.

Nhưng người trước mắt dường như không tin lời nàng, tiếp tục đi tiếp.

Một canh giờ sau, Ngô Diệu Ny chứng thực suy đoán của mình, hai người lại trở về chỗ cũ.

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Vũ Văn Cát, khóe miệng Ngô Diệu Ny có chút giật giật.

Lắc đầu, buông một tiếng thở dài, nàng dùng tay vỗ mặt một cái. Mệt chết nàng rồi, đi nguyên một buổi sáng, đều không thể ra khỏi nơi này, bây giờ một chút khí lực cũng không có, nàng không thèm giữ hình tượng nữa, nhấc người ngồi xuống một tảng đá, chân nàng đã muốn sưng hết lên rồi.

Khoát tay với Vũ Văn Cát, nói: “Nghỉ một lát đi, ta không đi được nữa rồi.”

Thấy Vũ Văn Cát vẫn còn tìm đường để đi, Ngô Diệu Ny nói với hệ thống:

“Hệ thống, ngươi có biết đường này nên đi như thế nào không?”

Không phải nàng lo lắng mình không thể ra ngoài, mà vì nàng tin lúc này mọi người đều đã biết nàng mất tích, đang nghĩ cách tìm nàng.

Tuy người đi qua Đông cung không nhiều lắm, nhưng vẫn là có một vài cung nữ nhìn thấy nàng đến đó, huống chi nàng cũng đã từng đề cập qua chuyện này với Hỉ Tước.

Nếu người đi qua đi lại không nhiều lắm, như vậy ai lui tới cũng sẽ có ấn tượng dù ít hay nhiều, có lẽ đối với kẻ bắt cóc kia mọi người cũng sẽ có một vài ấn tượng nhỏ.

Còn có Vũ Văn Thác thông minh như Gia Cát Lượng nữa, nhất định sẽ tìm được dấu vết nàng để lại, rồi đến đây cứu nàng.

Trong lòng Ngô Diệu Ny sớm đã tin Vũ Văn Thác sẽ tìm được nàng.


Nhưng có lẽ hôm nay nàng lại phải qua đêm tại nơi này, Ngô Diệu Ny nghĩ đến nơi hoang vu nhiều thú dữ kia, liền cảm thấy khó khăn. Thế giới này, hình như nàng toàn đi giao tiếp với núi non.

Tuy rằng biết không thể dựa vào hệ thống, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi một câu.

[Biết, có bản đồ.] Hệ thống nghiêm trang nói chuyện.

Ánh mắt Ngô Diệu Ny trở nên chán nản, lười hỏi lại, có nói cũng như không.

Để một kẻ không biết phân biệt phương hướng xem bản đồ, hệ thống lại muốn chơi nàng?

Vũ Văn Cát dò xét một hồi, ngồi xuống bên cạnh Ngô Diệu Ny, chỉ về một hướng, như thì thào lẩm bẩm:

“Lần này sẽ không sai nữa đâu.”

Nghe xong, Ngô Diệu Ny có chút khó xử nói:

“Những lời này, hình như lúc nãy người vừa nói thì phải? Hay là như vầy đi, ngươi đi dò đường trước, dò được rồi trở về đưa ta cùng đi, thế nào?”

Nàng giống như nghĩ được một biện pháp tốt nhất, cười híp mắt nói với Vũ Văn Cát.

Khuôn mặt tuyệt sắc dính không ít tro bụi, đôi mắt trong suốt có thể so với viên ngọc trai lấp lánh nhất, nói ra một biện pháp sặc mùi lười biếng.

Vũ Văn Cát nhìn Ngô Diệu Ny, cứng họng.

Nàng đúng là hoàn toàn không xem hắn là hoàng tử nữa mà, nếu nói nàng xem hắn là một gã sai vặt có lẽ cũng không sai đâu.

Hắn phát hiện, Ngô Diệu Ny càng ngày càng không sợ hắn, bắt một hoàng tử đi dò đường cho nàng, nàng nói mà không chút ngượng miệng nào…

Nhưng không biết vì cái gì, hắn lại không thấy phản cảm, ngược lại càng cảm thấy Ngô Diệu Ny rất thuận mắt.

Nhớ tới cái ôm đêm qua, cũng như những tơ tưởng khác, khiến hắn không khỏi trở nên hơi kích động.

[Đinh! Chúc mừng người chơi, Vũ Văn Cát đối với ngươi giá trị hảo cảm tăng thêm 10%, giờ là 70%]

Thấy thế, Vũ Văn Cát nằm xuống bên cạnh Ngô Diệu Ny nhắm mắt dưỡng thần, không để ý tới nàng nữa.

Cũng không kháng nghị ý kiến của Ngô Diệu Ny, dù sao hắn cũng không vội ra ngoài, hơn nữa hắn biết sớm muộn gì cũng sẽ có người tìm được bọn họ.

Ngô Diệu Ny ở bên cạnh nhìn khuôn mặt tinh xảo của Vũ Văn Cát, không thể tin dù trong tình huống vô tình cũng giúp hảo cảm tăng cao, nàng luôn nghĩ hảo cảm của Vũ Văn Cát là khó tăng nhất, vì ngay cả bàn tay vàng của nữ chính cũng phải đến phút cuối mới lấy được sự chú ý của Vũ Văn Cát.

Nhìn Vũ Văn Các đang nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên nàng lại có xúc động muốn chọc phá hắn. Cầm lấy một cây cỏ nhỏ bên cạnh, che miệng cố nén tiếng cười, run run nhắm lỗ mũi hắn chọt vào.

Đến gần, Ngô Diệu Ny phủi bụi trên y phục, chuẩn bị tư thế sẵn sàng chạy trốn bất cứ lúc nào.

Mắt thấy cây cỏ kia sắp vào lỗ mũi Vũ Văn Cát, Ngô Diệu Ny cười càng tươi, tưởng tượng ra bộ dáng thất thố của hắn. Đột nhiên Vũ Văn Cát trợn mắt, bàn tay hắn bắt lấy bàn tay đang làm bậy của nàng, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía nàng, Ngô Diệu Ny sợ tới mức cả người run rẩy, mông muốn chạm đất. Ánh mắt Vũ Văn Cát chợt lóe, kéo Ngô Diệu Ny lại bên người hắn.

Hai người thật sự rất gần, Ngô Diệu Ny cảm giác được hô hấp trên mặt Vũ Văn Cát càng lúc càng nóng.

Thấy thế, ánh mắt lạnh như băng của Vũ Văn Cát nhất thời ấm lại, ánh mắt nhìn Ngô Diệu Ny có chút nghi ngờ cùng giãy dụa.

Còn Ngô Diệu Ny thì bị hắn làm cho chột dạ.

Dần dần buông cổ tay Ngô Diệu Ny ra, quay đầu tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

“Diệu Nhi, Diệu Nhi.”

Ánh mặt trời càng lúc càng nóng bức, khiến khuôn mặt Ngô Diệu Ny có chút nóng lên, một thanh âm xa xôi không rõ ràng truyền vào tai hai người, tiếng gọi càng lúc càng gần, Ngô Diệu Ny nắm lấy tay Vũ Văn Cát kích động nói:

“Ngươi có nghe được giọng nói ấy không?”

Nhìn bàn tay mềm mại như không xương của Ngô Diệu Ny, Vũ Văn Cát có chút hàm hồ nói: “Có sao? Sao ta không nghe thấy?”

“Diệu Nhi, Diệu Nhi.”

“Ngô tiểu thư, Ngô tiểu thư.”

Âm thanh càng ngày càng rõ ràng, Ngô Diệu Ny có thể nghe ra giọng nói của Vũ Văn Thác, đương nhiên còn có những người khác đang tìm bọn họ.


Hưng phấn nói với Vũ Văn Cát:

“Là Ngôn Thanh, Vũ Văn Cát, là Ngôn Thanh!”

Tươi cười chói mắt khiến Vũ Văn Cát nhức mắt, tức khắc Ngô Diệu Ny đứng lên, cánh tay nhỏ bé liều mạng huơ huơ nói:

“Ta ở trong này, ta ở trong này.”

Không hiểu sao, lòng Vũ Văn Cát đột nhiên nhói lại.

Không biết có phải do nghe được tiếng của Ngô Diệu Ny không, âm thanh vốn càng lúc càng gần lại biến mất.

“A, sao lại không còn nghe tiếng nữa?”

Ngô Diệu Ny có chút lo lắng nói.

Thấy thế, Vũ Văn Cát chỉ vào một hướng trái ngược, bình tĩnh nói:

“Âm thanh là từ bên này truyền đến.”

Ngô Diệu Ny cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, trong mắt hiện lên hoài nghi, nhưng trên mặt Vũ Văn Cát thật sự không có dấu vết nào chứng tỏ hắn nói dối, nàng chỉ về hướng ngược lại, nói.

“Sao ta lại cảm thấy như là ở bên này”

“Ngươi không tin ta.”

Ánh mắt âm trầm mang theo lệ khí lại trở về khuôn mặt Vũ Văn Cát.

“Được rồi, tin ngươi một lần vậy.”

Xem như nể tình giá trị hảo cảm của ngươi tăng mạnh như vậy.

Nhìn bộ dáng thỏa hiệp bất đắc dĩ của Ngô Diệu Ny, trong lòng Vũ Văn Cát như muốn nhảy nhót, môi không tự chủ mà nhếch lên thành nụ cười.

[Đinh! Hảo cảm của Vũ Văn Cát đối với người chơi tăng thêm 10%, hiện tại là 80%.]

Vài phút trôi qua, Ngô Diệu Ny cảm thấy càng đi càng không đúng, đột nhiên nói:

“Vũ Văn Cát, ta thật sự cảm giác càng chạy càng xa, ngươi xem hiện tại đã không có còn nghe được tiếng gì nữa rồi.” Giọng nói mang theo ủy khuất.

“Có sao?” Sao hắn lại không cảm thấy như thế?

Trong giọng nói còn mang theo vui sướng không dễ phát hiện, không tự giác mà nhướn mi.

“Diệu Nhi.”

Đột nhiên âm thanh gần trong gang tấc, Ngô Diệu Ny xoay người liền thấy được Vũ Văn Thác.

“Ngôn Thanh.”

Trong ánh mắt tất cả đều là kinh hỉ, chạy nhanh về phía Vũ Văn Thác.

Nhìn Ngô Diệu Ny hoàn hảo không bị thương gì, Vũ Văn Thác kéo nàng vào trong lòng, ôm thật chặt.

Giờ khắc này, bàng hoàng lo lắng trong lòng trở nên bình tĩnh lại, còn mang theo vui sướng khi gặp lại.

[Đinh! Chúc mừng người chơi , hảo cảm của Vũ Văn Thác đối với người chơi tăng thêm 10%, hiện tại là 85%.]

“Cuối cùng cũng tìm được ngươi, ngươi có bị thương hay không?”

Nói xong, hai ngón tay Vũ Văn Thác đặt lên cổ tay của Ngô Diệu Ny bắt mạch cho nàng, sau đó lông mày của y dần giãn ra, tựa hồ như thở phào nhẹ nhõm, bàn tay to vuốt mái tóc có chút rối loạn của Ngô Diệu Ny, ôn nhu sủng nịnh nói: “May là ngươi không sao.”

“Ít nhiều gì cũng nhờ Nhị Hoàng tử đã cứu ta.”

Ngô Diệu Ny chỉ về phía Vũ Văn Cát đứng cách đó không xa nói.

Theo phương hướng của Ngô Diệu Ny, Vũ Văn Thác có thể thấy được thảm trạng của Vũ Văn Cát, hiện tại, Vũ Văn Cát đã khôi phục bộ dạng lạnh như băng vốn có.


Nếu không phải hệ thống bên trong báo giá trị hảo cảm, Ngô Diệu Ny cảm thấy người ở cùng nàng hai ngày nay không phải Vũ Văn Cát.

“Đại ca.” Vũ Văn Cát lạnh lùng mở miệng.

Vũ Văn Thác trong lòng hiện lên chút cảm giác khó nói, trầm mặc một lát, mới mở miệng nói:

“Sao đệ lại rơi xuống với Diệu Nhi?”

Đôi mắt nhìn chằm chằm Vũ Văn Cát, không buông tha biểu tình gì trên mặt hắn. Ánh mắt Vũ Văn Cát nhìn bộ dạng chật vật của Ngô Diệu Ny, lạnh lùng nói:

“Việc này trở về rồi nói sau.”

“Cũng tốt, có mệt hay không?”

Dừng một chút, Vũ Văn Thác gật gật đầu, sau đó hỏi Ngô Diệu Ny có mệt hay không.

Ngô Diệu Ny lắc đầu, nhưng thật ra đã phát hiện sắc mặt có chút tái nhợt của Vũ Văn Thác, cả người so với nàng cùng Vũ Văn Cát còn thảm hơn, phong trần mệt mỏi, đau lòng cùng lo lắng nói:

“Ngôn Thanh, sắc mặt của ngươi không tốt!”

“Đều do chủ tử nhà ta vì tìm ngươi mà suốt một ngày hai đêm không chợp mắt, sắc mặt sao có thể tốt được.”

Vũ Văn Thác còn chưa nói chuyện, A Đại bên cạnh đã nhỏ giọng oán giận nói.

“A Đại, không được nói lung tung.” Vũ Văn Thác nghiêm khắc quát A Đại.

Sau đó quay đầu kéo Ngô Diệu Ny đi về phía binh lính phía sau, Ngô Diệu Ny vừa nhìn liền thấy mấy trăm nhân, ai cũng ngồi trên lưng ngựa.

Phía trước còn có hai chiếc xe ngựa tinh xảo, trong lòng có chút xúc động.

Vũ Văn Thác đưa Ngô Diệu Ny lên xe ngựa, còn Vũ Văn Cát lại chọn con ngựa còn lại.

“Ngôn Thanh, sao ngươi tìm được ta?”

Ngô Diệu Ny nhìn nam tử mặt mày như họa hỏi.

Không chờ Vũ Văn Thác trả lời, y đã nhiệt tình hôn lên môi nàng, không kịp tự hỏi, nàng đã bị hơi thở của Vũ Văn Thác chiếm cứ toàn bộ đầu óc.

Vũ Văn Thác theo ánh mắt của nàng nhìn xuống dưới, sau đó bắt giữ cái miệng nhỏ nhắn đang sưng lên của nàng, bàn tay luồn vào nội y bên trong của nàng, bắt lấy yếm đào bên trong.

Cứ như vậy hôn thẳng xuống, hôn lên xương quai xanh của nàng.

Thuần thục cởi bỏ yếm của nàng, tay lại ma sát những lớp vải cản trở, hiện tại quần áo trên người Ngô Diệu Ny đã trở nên hỗn độn, có thể nhìn thấy da thịt trắng nõn hồng nhạt bên trong.

Đúng lúc này, giọng nói của A Đại đột nhiên vang lên: “Chủ tử.”

Âm thanh bất thình lình khiến động tác của Vũ Văn Thác dừng lại, vội vàng kéo Ngô Diệu Ny vào trong lòng, lửa nóng trong mắt chậm rãi rút đi, khôi phục bộ dáng trong trẻo nhưng lạnh lùng như trích tiên vốn có, cẩn thận mặc áo choàng cho Ngô Diệu Ny, nói với A Đại ngoài cửa: “Chuyện gì?”

Âm thanh như trước bình tĩnh.

Thấy thế, A Đại liền bẩm báo tin tức vừa mới nhận được.