Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Quyển 1 - Chương 1: Trước tai nạn giao thông




Trần Kình đang mải tiếp chuyện trên bàn rượu với mấy vị lãnh đạo trong chính quyền thành phố thì Trần Túy gọi điện tới. Vì phải kính họ thêm vài ly, chén qua chén lại xã giao lấy lệ nên bây giờ hắn hơi choáng váng, cảm thấy có chút sốt ruột. Nếu như không phải thành công của dự án lớn lần này có được là nhờ sự trợ giúp đắc lực của mấy người đang ngồi đây, thêm nữa, hai trong số đó còn là bạn lâu năm của cha hắn, thì hắn sớm đã lánh đi rồi.

Điện thoại reo, hắn thở phào nhẹ nhõm, đúng lúc hắn đang muốn viện cớ rời khỏi đây. Nhưng khi vừa nhìn thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến, hắn liền chau mày. Đứa em trai này không có việc thì không tìm hắn, mà đã tìm là y rằng chẳng phải việc tốt đẹp gì. Cần tiền để đi cửa sau, tạo dựng quan hệ vẫn còn là chuyện nhỏ, hầu hết các trường hợp đều là gặp rắc rối gì đó rồi chờ hắn tới thu dọn tàn cuộc.

Hắn xin lỗi, cáo từ mấy vị lãnh đạo đang say sưa trên bàn tiệc, đứng dậy ra ngoài hành lang nhận điện thoại. Đầu kia, giọng Trần Túy có chút khác thường: “Anh, em gây tai nạn xe rồi!”

Ấn đường[1] Trần Kình giật giật, đang lơ mơ vì rượu bỗng gần như hoàn toàn tỉnh táo. Tuy thằng oắt Trần Túy này chẳng tử tế gì, thậm chí còn khó ưa, nhưng hắn và nó dù gì vẫn là anh em ruột thịt, tục ngữ có câu “một giọt máu đào hơn ao nước lã”, “xương gãy hẵng còn liền gân”, hắn lo lắng liên tục hỏi: “Bị thương thế nào? Nghiêm trọng không? Bây giờ đang ở đâu?”

[1] Ấn đường: Điểm ở giữa hai đầu lông mày.

“Em không sao, em đâm phải người khác.” Trần Túy thấy hắn hiểu nhầm liền vội vàng giải thích.

Nhịp tim của Trần Kình mới hoãn lại đôi chút ở nửa vế trước thì lập tức nghe thấy nửa vế sau.

“Người đó trông có vẻ không ổn rồi, làm sao bây giờ hả anh?”

“Uống rượu à?” Hắn trầm giọng hỏi, đầu dây bên kia im lặng không đáp, biểu thị sự thừa nhận.

“Cậu đừng hoảng, bây giờ đang ở đâu? Tôi đến giải quyết.”

“Em đang ở phòng phẫu thuật cấp cứu của bệnh viện trung tâm thành phố. Anh, anh mau đến đi!”

Thành phố buổi đêm đẹp hơn hẳn so với ban ngày, cả khu đô thị như một mảng đại dương mênh mông lấp lánh ánh đuốc. Những hạt bụi trôi nổi cùng bầu không khí hỗn độn đều được màn đêm bao dung hết thảy. Ngước mắt nhìn lên đâu đâu cũng là ánh đèn neon nhấp nháy. Từng chùm ánh đèn phía xa xa tiếp giáp với những vì sao, ranh giới đất trời dường như không còn rõ ràng nữa. Thế nhưng không phải ai cũng có tâm trí để hưởng thụ cảnh đẹp, ví dụ như những nhân viên văn phòng muốn mau chóng trở về nhà - nơi có người thân đang chong đèn chờ đợi, hay người nhà bệnh nhân đang lo lắng không yên trước cửa phòng phẫu thuật, hay chính là người nào đó đang vội vã tới chỗ em trai để thay cậu ta thu dọn mớ hỗn loạn này.

Chiếc xe Bentley màu đen phóng như bay trong màn đêm, chút hơi men còn sót lại của Trần Kình đã bị cơn gió lạnh thổi sạch, hắn trở nên hoàn toàn tỉnh táo. Tháo cà vạt ném qua một bên, mở phanh hai nút áo sơ mi trên cùng. Sau khi đã bình tĩnh trở lại, hắn gọi liền một mạch mấy cuộc điện thoại, liên hệ những người liên quan tìm hiểu tình hình để thương lượng đối sách.

Cúp máy, hắn day day hai bên thái dương, đứa em trai này thật không khi nào để hắn hết lo lắng, nếu dùng một câu để khái quát thì đó chính là: “Thành công chưa đủ, thất bại có thừa”. Nếu không phải là ruột thịt thì cậu ta sớm đã bị hắn đá bay ra Thái Bình Dương làm mồi cho cá. Bản thân phải quản lí cả một doanh nghiệp lớn, hàng trăm nhân viên dựa vào hắn để kiếm sống, những việc này đối với hắn dễ như trở bàn tay, ngoài năng lực của bản thân ra đương nhiên cũng không thể thiếu những mối quan hệ của gia đình trong đó.

Chỉ có một điều duy nhất khiến hắn lao tâm khổ tứ, không biết phải làm sao, đó chính là đứa em trai này. Cậu ta chắc chắn là yêu tinh phá hoại đầu thai. Khi còn nhỏ đánh nhau với kẻ khác lúc nào cũng khóc tu tu chạy về nhà, hắn đành phải đích thân xuất trận, cuối cùng bị người ta nói là ỷ lớn nạt bé, cậy thế cậy quyền, ngông cuồng thích gì làm nấy, lúc về nhà còn phải chịu một trận đòn của cha già chí công vô tư. Tên oắt con này lớn lên lại có thêm một bản lĩnh nữa - chơi gái, không bị người ta tìm đến tận cửa vì cái bụng to thì là bị gái bao đứng đợi để được boa tiền. Một bộ phận không nhỏ nguồn tài nguyên xã giao của hắn là dùng vào việc thay Trần Túy dọn dẹp đủ loại rắc rối, vì thế mà hắn bị trêu chọc là: “Anh trai nhị thập tứ hiếu[2]”. Sự cố lần này nếu dính tới mạng người thì e là có chút phiền phức, nhất định phải xử lý ổn thỏa, bằng không Trần Túy khó tránh khỏi việc phải ngồi tù, đồng thời cũng sẽ gây ảnh hưởng xấu tới danh tiếng dòng họ, lại còn thêm bà mẹ hắn yêu con hơn cả tính mạng mình nữa chứ... Haiz, Trần Kình bắt đầu thấy nhức óc.

[2] “Nhị thập tứ hiếu” là hai mươi tư tấm gương hiếu thuận cảm động lòng trời được dân gian Trung Quốc truyền tụng. Nhà văn Quách Cự Nghiệp, một học giả triều nhà Nguyên bên Trung Quốc đã sưu tập lại và viết ra. Nho giáo dạy rất kỹ về Nhân đạo, lấy chữ Hiếu làm căn bản đạo đức con người.

Vừa tới phòng cấp cứu của bệnh viện trung tâm thành phố B, Trần Kình lập tức thấy Trần Túy đang đứng ở hành lang phòng phẫu thuật nhìn xung quanh ngóng hắn. Trên người cậu ta là bộ quần áo hàng hiệu nhăn nhúm, đầu quấn một vòng vải xô, lộ ra đám tóc lộn xộn màu vàng nâu, má trái dán một miếng băng gạc đang thấm nước thuốc màu vàng, quả là một dáng vẻ quỷ quái đậm chất khôi hài. Nếu như đổi lại rơi vào hoàn cảnh khác, Trần Kình chắc chắn sẽ không kiệm lời đá đểu cậu ta vài câu.

Nhìn thấy cứu tinh đến, Trần Túy lập tức chạy tới, vội vã gọi to: “Anh, anh tới rồi!” Xem ra đầu óc vẫn bình thường, ừm, tay chân còn đủ cả, ánh nhìn da diết mong chờ của cậu ta cực kì giống với bộ dạng đáng thương lúc nhỏ bị người ta đấm cho thâm quầng một bên mắt. Trần Kình chỉ có thể kìm nén sự tức giận trong lòng, tự dặn mình một ngàn lẻ một lần không cần to tiếng. Bản thân hắn cũng đã uống không ít nhưng vẫn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Trần Túy, hắn ghét bỏ đẩy cậu ta ra, nhưng ngay sau đó lại nắm cổ áo kéo ngược trở lại, chẳng buồn hỏi han vết thương thế nào, thấp giọng ra lệnh: “Ngay lập tức giải quyết mùi rượu trên người cậu đi!”

Trần Túy vâng lời lật đật rời đi. Trần Kình ngẩng đầu nhìn ánh đèn đỏ vẫn đang sáng, bây giờ hắn mới để ý thấy có một cô gái khoảng hai mươi tuổi đang ngồi chờ trước cửa phòng phẫu thuật. Vừa rồi, hắn và Trần Túy to tiếng ở bên này nhưng cô gái kia không có chút phản ứng, chỉ cúi đầu chăm chú nhìn bàn tay đang đặt trên đầu gối. Trần Kình đoán đây chắc là người nhà bệnh nhân. Hắn tính qua đó thăm hỏi đôi chút, nhưng dáng vẻ chuyên tâm ấy của cô làm hắn vô thức dừng bước.

Mái tóc dài của cô gái lòa xòa rối tung, thấp thoáng phía sau là gương mặt thanh tú với hàng mi cong. Bộ váy liền màu trắng nhăn nhúm khó coi, trên đó dính đầy những vệt máu loang lổ, lưng cô hơi khom xuống, làm cơ thể nhìn càng thêm mảnh mai yếu ớt. Cô gái có làn da rất trắng, trắng như thể cùng tông màu với chiếc váy đang mặc. Dưới ánh đèn hành lang, sáng đến làm người ta chói mắt, nhìn cô có chút mơ hồ, không giống một con người, mà giống như một bông hoa trắng bị giông tố vùi dập, trong khoảnh khắc sẽ bị nghiền thành cát vụn.

Trần Kình chậm rãi tiến tới, hắn đứng một lúc, vậy mà cô vẫn không nhận ra, dường như hồn phách đã bay đi đâu mất, chỉ còn có thân xác đang ngồi đây. Điều thu hút hắn là vết máu còn chưa khô trong lòng bàn tay, đồng thời hắn cũng nhìn thấy trên ngón út bên tay phải cô có một chiếc nhẫn bị máu nhuộm đỏ. Khứu giác của hắn trước giờ rất nhạy cảm, ngửi thấy mùi máu tanh dạ dày lại nôn nao. Hắn cố gắng chịu đựng, lúc vừa mở miệng định nói vài câu thì cô gái bỗng đứng dậy. Hành động bất ngờ đó làm hắn giật mình, ngẩng đầu lên nhìn, thì ra cửa phòng phẫu thuật đã mở.

Hồn vía cô như quay trở lại, hơi thở trở nên dồn dập, nhưng khi nhìn thấy bác sĩ, chân lại giống như dính chặt xuống mặt đất, không thể nào di chuyển. Trần Kình tiến thêm hai bước, khẽ hỏi thăm bác sĩ. Bác sĩ kéo khẩu trang xuống lắc đầu nói: “Người nhà bệnh nhân vào trong đi!” sau đó rời khỏi với vẻ mặt tiếc nuối, tiếp đó, vài bác sĩ và y tá lần lượt bước ra.

Trong đó có một vị bác sĩ lớn tuổi, mái tóc đã bạc hết một nửa, ông dừng chân trước cửa phòng, Trần Kình lễ phép chào: “Bác Ngụy!”. Ông vỗ vỗ vai hắn nói: “Vết thương quá nghiêm trọng, mọi người cũng đã cố gắng hết sức rồi.”

“Cháu hiểu, dù sao vẫn cảm ơn bác.”

Ông chỉ lắc đầu không nói gì thêm rồi rời đi cùng mọi người.

Trần Kình cau mày, lúc trên đường hắn đã gọi điện đến bệnh viện tìm hiểu tình hình, “Gãy xương sườn”, “Vỡ nội tạng”, “Tràn máu màng phổi” - những từ ngữ này khi tổng hợp lại với nhau cũng có nghĩa là nguy hiểm tới tính mạng, nhưng hắn vẫn ôm một tia hi vọng mong manh, còn mời cả chuyên gia về nội tạng mà hắn quen biết tới chẩn trị.

Hắn thở dài, quay đầu nhìn cô gái kia, phát hiện ra nét mặt cô như bị đóng băng, đôi mắt hình quả hạnh nhân vốn phải rất đẹp kia giờ đây bỗng vằn lên những tia máu đỏ, trừng trừng nhìn theo hướng nhóm bác sĩ vừa rời đi như thể nghe không hiểu lời của họ. Trần Kình ngập ngừng một lúc rồi nói: “Xin cô hãy nén đau thương.”

Hắn cúi người mời cô vào trong, nhưng cô vẫn cứ đứng im.

“Người chết rồi ư?” Từ phía sau bỗng truyền đến một tiếng nói hoảng sợ. Lông mày Trần Kình vừa giãn ra lại cau vào, thằng em trai xui xẻo của hắn sao có thể chạy tới mà không biết tình hình người sống hay đã chết?

Cô gái nghe thấy tiếng người đột nhiên quay đầu lại. Mới vừa nãy còn giống hệt như cọc gỗ bị đóng đinh vào mặt đất, bây giờ loáng một cái đã nhào về phía trước, hành động nhanh tới mức Trần Kình không kịp ngăn lại. Trần Túy ngốc nghếch giương mắt nhìn, cho đến khi cổ bị siết tới mức nghẹt thở suýt chết, mới gào lên cứu mạng.

“Ngươi, tên sát nhân, mau trả Vương Tiêu lại cho tôi.” Cô gái lên án bằng giọng khàn khàn khiến người nghe run sợ. Trần Kình bước nhanh tới, hắn nắm lấy cánh tay vô cùng mỏng manh của cô, dường như chỉ không cẩn thận chút thôi là sẽ khiến nó gãy vụn. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt đỏ lựng của em trai, hắn biết cô gái này thực sự muốn liều mạng. Trần Túy vốn đang bị thương ở đầu, bây giờ cổ lại bị siết chặt rồi lắc liên hồi tới mức hai mắt trợn trắng. Trần Kình thấy vậy liền mạnh tay hơn một chút, kéo cô ra, đồng thời khuyên can: “Cô gái, bình tĩnh lại đã.”

Thế nhưng cô hệt như người điên, không màng tới điều gì, rít lên như kẻ tâm thần: “Tôi phải giết anh, tên hung thủ giết người kia!” Đôi tay trắng nõn mảnh dẻ của cô giờ bỗng nổi gân xanh, máu tươi trong lòng bàn tay dính đầy trên cổ Trần Túy, cảnh tượng cực kì kinh dị. Nhìn thấy thằng em vô dụng của mình sắp chết trong tay cô gái kia tới nơi, Trần Kình liền giơ tay phải lên đập vào sau gáy cô. Cuối cùng thì cô cũng dừng lại, rồi nhẹ nhàng ngả vào lòng hắn.

Trần Túy sau khi được cứu mạng liền ho dữ dội, mở to miệng hít thở, sau đó chỉ vào cô gái kia vừa giận dữ, vừa hốt hoảng hét lên: “Con bé này điên thật rồi, suýt chút nữa thì đã bóp chết thiếu gia ta đây...”

Trần Kình đang ôm người con gái hôn mê trong tay, trầm giọng rít lên:

“Câm mồm, nếu cậu không muốn chết thì lát nữa làm tường trình cẩn thận cái miệng cho tôi!”

Lâm Uyển vừa tỉnh lại đã thấy đau nhức sau gáy, đầu óc choáng váng. Cô đảo đảo hai con ngươi đau rát, phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng đâu đâu cũng là màu trắng, ánh đèn trắng bừng sáng có chút rợn người. Cô sửng sốt mất một lúc mới bình tĩnh trở lại, ngồi bật dậy, tung chăn ra xuống giường.

“Cô tỉnh rồi à?”

Một giọng nam trầm thấp vọng tới. Giờ cô mới phát hiện trong phòng còn có người khác, một người đàn ông cao lớn từ phía chiếc sô pha bên cửa sổ đứng dậy, mãi cho đến khi nhìn rõ gương mặt hắn ta, cô mới nhớ ra người này và tên gây ra tai nạn kia cùng là một giuộc.

“Vương Tiêu đâu?” Môi cô run run, vừa hỏi được đúng ba chữ thì đột ngột nhớ ra anh đã chết. Nước mắt cô tuôn trào, những giọt lệ nóng hổi tới mức khiến hai má cô bỏng rát.

“Tôi đưa cô đi thăm anh ta.” Thấy cô xuống giường có vẻ khó khăn, Trần Kình lại gần đỡ cô. Lâm Uyển gạt tay hắn ra, ngoan cố tự mình xỏ giày rồi tiến ra bên ngoài, nhưng đi chưa nổi hai bước đã bắt đầu loạng choạng. Trần Kình còn đang ngẩn người vì vừa bị cô gạt ra, thấy vậy vội sải bước tiến đến tóm lấy cánh tay đỡ cô thêm lần nữa, quyết không cho cô từ chối.

Đúng là “ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng”, cô ra sức xô hắn ra nhưng vẫn không thể nào gỡ được bàn tay hệt như gọng kìm đó, ngược lại còn bị hắn giữ chặt hơn, chỉ có thể lớn tiếng quát lên: “Buông tôi ra, anh là đồ khốn nạn!”

Nói xong cô còn đá vào cẳng chân hắn. Thật tiếc cô lại đi giày vải nên ngoài việc để lại vài dấu giày rõ rệt thì không thể làm gì hơn.

Hành động la lối om sòm pha lẫn sự trẻ con của cô làm cho Trần Kình thấy buồn bực, mình có lòng tốt lại bị cho là lòng lang dạ thú. Hắn không vui, lạnh nhạt đáp: “Cô nhất quyết tự mình qua đó sao?”

“Dù phải bò qua đó tôi cũng không cần anh giúp!”

Cô ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn hắn. Sắc mặt cô nhợt nhạt, thứ duy nhất còn hồng hào chính là đôi môi đang run lên vì tức giận. Vừa đúng lúc ánh mắt của Trần Kình đang dừng tại đó, màu sắc tươi tắn, dày mọng vừa đủ, khi hôn chắc không tệ chút nào. Suy nghĩ ấy xuất hiện trong khi bản thân đang ở vào hoàn cảnh này khiến hắn bỗng trở nên hoảng loạn.

“Buông tôi ra!” Lâm Uyển đương nhiên nhận ra ánh mắt không trong sáng của hắn, càng căm ghét ra sức vùng vẫy nhưng lại bị hắn ôm gọn lấy chỉ bằng một tay.

“Đừng cử động!” Trần Kình hơi dịch chuyển tầm mắt lên phía trên, bỗng phát hiện trên trán cô có vết máu khó nhìn thấy. Hắn giữ chặt cô trong lòng, giơ tay phải vén tóc cô lên, ở gần mép tóc phía bên trái có một vết thương.

“Chỗ này của cô bị thương rồi!” Người trong lòng không ngừng giãy giụa, hệt như con thú nhỏ nóng tính, hắn thở hổn hển nói, sau đó dùng ngón trỏ nhẹ nhàng lau đi vệt máu đã khô lại trên trán cô. Vết thương dài chưa tới một tấc[3], có lẽ do va đập, không sâu lắm nên chắc không cần phải khâu, hắn thở phào nhẹ nhõm.

[3] Tấc: Đơn vị đo lường Trung Quốc. 1 tấc = 3.33 cm.

Lâm Uyển không hề chú ý tới vết thương của mình, nổi giận đùng đùng gào lên: “Bỏ bàn tay dơ bẩn của anh ra!”

Cô hất phăng bàn tay ấm áp của người đàn ông trên trán. Trần Kình vẫn đang nghĩ không biết trên người cô còn vết thương nào không, trong khoảnh khắc lơ là đã để Lâm Uyển thoát khỏi. Nhìn cô lảo đảo đẩy cửa bước ra ngoài, hắn cúi xuống nhìn đầu ngón tay đã bị nhuộm đỏ, lấy ra chiếc khăn giấy từ trong túi quần âu lau sạch, cuối cùng nhấc chân bước theo ra khỏi phòng.

Lâm Uyển đã nhiều lần nhìn thấy trên ti vi cảnh tấm khăn trắng phủ tới tận đầu, sau khi được mở ra lại là gương mặt quen thuộc đang bất động. Sau đó người thân, bạn bè, người yêu thất thanh kêu khóc nức nở, vô cùng bi thương, nhưng chưa bao giờ cô nghĩ rằng có một ngày chính mình lại lâm vào cảnh tượng đó. Vẫn biết rằng sinh ly tử biệt là điều chẳng thể nào tránh khỏi, nhưng cô không ngờ giờ phút ấy lại đến quá nhanh, quá đột ngột như vậy.

Như thể có một sợi dây vô hình trong cô bỗng đứt đoạn, Lâm Uyển cứng đờ như tượng gỗ, vô hồn tiến tới, tay run run lật tấm vải trắng. Cô nhìn thấy một gương mặt xa lạ, bởi gương mặt quen thuộc trước kia lúc nào cũng mang nụ cười ấm áp khiến người khác cảm thấy an lòng, bên má thấp thoáng lúm đồng tiền, cô gọi đó là “Vòng xoáy hạnh phúc”. Đôi mắt quen thuộc trước giờ lúc nào cũng đen nhánh như nước hồ sâu thẳm, luôn nhìn cô tràn đầy yêu thương, dù không nói thì cô vẫn có thể đoán ra anh đang nghĩ gì. Hàng lông mày dày cũng vô cùng sinh động, lúc tức giận thì khẽ nhếch lên, lúc chăm chỉ làm việc thì hơi nhăn lại, cô thích nhất là lấy ngón tay xoa nhẹ ấn đường của anh, rồi trêu ghẹo: “Anh mà biến thành ông lão thì em không cần anh nữa đâu nhé!”

Rồi anh nói gì? Anh nói rằng: “Anh là ông lão thì em chắc chắn là bà lão rồi, hai chúng ta ai cũng không thể ghét bỏ ai.”

Họ đều nghĩ rằng mình sẽ cùng nhau già đi, giống như lời bài hát: “Em nghĩ tới điều lãng mạn nhất, chính là được cùng anh chầm chậm già đi... cho đến khi chúng ta già tới mức không thể đi đâu nổi, anh vẫn coi em như bảo vật trong tay mình như xưa.”[4]

[4] Lời bài hát trích từ ca khúc “Điều lãng mạn nhất” của Triệu Vịnh Hoa được phát hành từ năm 1994.

Cô đã tưởng tượng ra bức tranh đó vô số lần. Ánh nắng ấm áp, khoảng sân yên tĩnh được bày thêm hai chiếc xích đu bằng mây, ở giữa là một chiếc bàn gỗ nhỏ, bên trên có hai cốc trà xanh đang tỏa khói nghi ngút, hai bàn tay đã lấm tấm đồi mồi thêm phần khô ráp nhăn nheo của người già đan vào nhau, nhưng đó lại là bức tranh đẹp nhất trên thế giới này, nó tượng trưng cho niềm hạnh phúc nhất trên trần gian... Cô còn tưởng tượng, lúc đó tóc họ sẽ bạc trắng như cước, nếp nhăn đầy mặt, những nếp nhăn ấy giống như vòng đếm tuổi của cây, mỗi vòng đều khắc đầy những kỉ niệm, từng vòng từng vòng, kết thành sự vĩnh hằng, cho đến khi họ chỉ còn là bộ xương với cát bụi, cũng sẽ mỉm cười thanh thản.

Nhưng bây giờ, Lâm Uyển nhìn gương mặt lạ lẫm trước mắt, nhợt nhạt như giấy trắng, không chút sức sống, cô rất muốn nói với bản thân rằng, đây không phải anh, không phải Vương Tiêu của cô. Nhưng gương mặt này tuy lạ lẫm, mà những đường nét không sức sống kia lại vô tình nói với cô một cách mỉa mai rằng, đây chính là vị hôn phu của mình.

Trong khoảnh khắc khi xác định được sự thực này, đột nhiên năm giác quan ngừng hoạt động, cô thấy mình như đang ở trong môi trường chân không, ngay đến việc hô hấp cũng ngừng lại, không có trọng lượng, không có cảm giác tồn tại, như thể bản thân đã biến thành cát bụi.

Cô cứ như vậy không biết trải qua bao lâu, tri giác từ bốn phương tám hướng bắt đầu khôi phục dần từng chút, từng chút, nhưng trong đầu vẫn là một mảng trống rỗng, giống một tờ giấy vẽ vừa được trải ra, bởi người cùng cô hẹn ước kiếp này mãi mãi bên nhau đã đi rồi, cuộc sống của cô không còn chút màu sắc, thế giới của cô đã sụp đổ... im lặng hồi lâu, cô giống như người bỗng nhiên tìm thấy giọng nói của mình, hét lên một tiếng “A!” đau như xé ruột gan, rồi phủ phục lên thi thể gào khóc.

Bốn giờ sáng, Trần Kình đang tựa vào cửa sổ nghịch chiếc di động, trông có vẻ như hắn đang xem danh bạ điện thoại, nhưng não lại đang vận hành một cách cao độ, xác nhận xem có phải còn nơi nào mình bỏ sót hay không. Cách âm của phòng ở bệnh viện chắc không tốt lắm, chốc chốc lại vọng ra tiếng khóc của cô gái bên trong, lúc thì gào khóc, lúc lại thút thít nỉ non. Từ tối hôm qua đến bây giờ hắn chưa chợp mắt chút nào, chỉ lo xử lí việc này để bảo vệ em trai và giảm bớt hậu quả một cách triệt để nhất. Hắn thừa nhận mình là kẻ máu lạnh. Gia cảnh không giống người thường, cộng thêm nhiều năm từng trải trên thương trường đã sớm luyện cho hắn có một trái tim sắt đá.

Người chết không thể sống lại, nếu băm vằm Trần Túy thành trăm mảnh thì sao chứ? Có khi bỏ chút tiền bồi thường còn thực tế hơn.

Tiếng kêu khóc lại truyền tới, hai bên thái dương Trần Kình bắt đầu nhức nhối giật giật. Đã hai tiếng đồng hồ trôi qua, vậy mà cô gái tên Lâm Uyển kia vẫn đang khóc lóc. Nếu Trường Thành mà ở đây e rằng cũng sẽ bị nước mắt cô làm cho sụp đổ. Hắn không nghiên cứu gì nhiều về tiếng khóc, chỉ biết mẹ hắn cứ khóc là hắn lại đau đầu. Nhưng tiếng khóc của cô gái này có một loại sóng âm đặc biệt nào đó, như thể có một tay nhạc công mới vào nghề kéo đàn vĩ cầm ngay cạnh tim hắn. Dây đàn mảnh mai chốc chốc lại hại hắn giật mình thon thót, cảm giác khốn kiếp này thật khó chịu. Nhưng kì lạ thay, sao hắn lại cứ đứng mãi đây không chịu rời đi, chẳng lẽ chỉ vì cái gọi là “Tinh thần chủ nghĩa nhân đạo”, hay vì cái mặc cảm tội lỗi gì đó? Hắn lắc đầu, dường như muốn quăng đi hết những suy nghĩ quái lạ trong mình. Đúng, nhất định là ban nãy hắn nghĩ quá nhiều rồi, việc lần này đã xử lí êm đẹp, cho nên ý thức của hắn cũng phục hồi trở lại.

Lúc này có hai nhân viên trong bệnh viện đi đến, họ tới để hoàn thành nốt thủ tục di dời thi thể bệnh nhân tới nhà xác.

Nói một cách hơi khó nghe, người chết tự khắc có chỗ của người chết, đây là phòng phẫu thuật, còn phải dành cho người sống đến cấp cứu, dù họ chỉ còn một cơ hội sống sót nhỏ nhoi. Hai nhân viên vừa bước tới cửa lập tức nghe thấy tiếng khóc phía trong, nhìn Trần Kình ngập ngừng nói: “Anh Trần, đây là...”

“Thôi, cứ để cô ấy khóc cho thoải mái đi, đợi cha mẹ người chết đến rồi nói chuyện.” Trần Kình không đợi được hết câu hỏi, vội trả lời.

Hai nhân viên vừa rời khỏi, cô thư ký bận rộn chạy ngược chạy xuôi cả buổi tối vội vàng tiến tới, thở hồng hộc nói: “Tổng giám đốc Trần, thứ anh cần tôi đã đem tới rồi ạ.” Cô nói rồi lấy từ trong cặp một túi tài liệu đưa cho Trần Kình.

Trần Kình nhận lấy mở ra, rút tập giấy A4 bên trong xem xét tổng thể một lần, khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Anh nghỉ một chút đi, ở đây đã có tôi trông chừng, đợi chút nữa người nhà họ đến nếu làm ầm ĩ lên anh còn phải ra mặt nữa.” Cô thư ký nói rồi đưa cho hắn một chiếc thẻ phòng.

“Ở phía đối diện bệnh viện, phòng ốc cũng khá tốt.”

Trần Kình nhét lại đống văn kiện vào túi tài liệu đưa cho thư ký, cầm lấy thẻ phòng nhét bừa vào trong túi áo vest, hỏi một câu: “Có nước không?”

Cô thư ký vội nói có, rút từ trong túi ra một chai Evian chưa mở nắp, Trần Kình nhận lấy rồi lại hỏi: “Thuốc lá đâu?”

Thư ký lại gật đầu, lấy ra bao thuốc Panda ông chủ thường dùng. Trần Kình cầm lấy bao thuốc, dặn dò: “Vậy thì ở đây giao cho cô.” Sau đó, hắn liếc nhìn cửa phòng khép chặt ở đối diện rồi quay người bước đi.

Trần Kình không hề tới khách sạn mà thư ký đã đặt để nghi ngơi, thức lâu quá thành ra hắn không còn thấy buồn ngủ.

Bây giờ đối với hắn mà nói, chỉ cần hai tai được yên tĩnh một lúc chính là sự nghỉ ngơi tốt nhất. Hắn đi dạo tới vườn hoa phía sau tòa nhà phòng khám bệnh, tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống, mở chai nước khoáng uống hai ngụm lớn, sau đó lấy thuốc ra châm lửa, hít vào một hơi.

Khói thuốc tràn vào khoang phổi, rồi lại từ mũi bay ra, sự bực bội trong hắn dần dần tiêu tan, mạch máu toàn thân trở nên thông suốt lạ thường. Hắn tìm cho mình một tư thế thoải mái nhất, duỗi chân, lười biếng tựa vào thành ghế, mắt nhắm hờ, bắt đầu tận hưởng việc nhả khói thuốc vào không trung.

Trần Kình không thích rượu, chẳng qua vì đãi khách nên mới phải xã giao lấy lệ, nhưng giới hạn luôn nằm trong sự kiểm soát của hắn. Từ trước đến giờ hắn đều sống rất lí trí, đối với những thứ làm tê liệt thần kinh, đóng băng ý chí, khiến cho bản thân làm ra những hành động không thể khống chế được như vậy hắn không ưa. Thế mà thằng em hắn lại kết thân với rượu dù cho tửu lượng rất kém. Thỉnh thoảng Trần Kình nghĩ, liệu có phải thằng em bị đặt sai tên rồi không... Trần Túy [5]...

[5] Trong tiếng Trung Quốc, họ “Trần” đồng âm với từ “Chìm đắm”, “Túy” có nghĩa là “say”, cái tên Trần Túy ám chỉ tửu lượng cao.

Hắn cũng không phải kẻ nghiện thuốc lá, có khi một hai hôm không hề hút điếu nào, nhưng bên người bao giờ cũng phải có một hai bao, chắc chắn sẽ có lúc cần đến. Ví dụ như lúc mệt mỏi, hoặc là có điều phiền muộn, hút thuốc một lúc sẽ cảm thấy đầu óc thông suốt, vô cùng sảng khoái, những áp lực hay phiền muộn vô hình kia dường như đều tan biến theo làn khói thuốc. Sau đó hắn lại hồi phục, trở thành một Trần Kình khí phách hiên ngang, một Trần Kình không gì là không thể.

Mùa hạ ngày dài, lúc này chính là khoảng thời gian đẹp nhất trong một ngày, không có mặt trời oi bức, không có tạp âm hỗn độn, bầu không khí được cây xanh bốn phía thanh lọc, trở nên trong mát tự nhiên, mang theo hơi ẩm đặc trưng của buổi sớm, hít thở chút không khí trong lành lúc này còn sảng khoái hơn cả nhấp một ngụm rượu ngon. Trong lùm cây, lũ chim không ngừng hót vang ríu rít, trong trẻo mà không quấy nhiễu lòng người.

Trần Kình hút xong điếu thuốc cuối cùng, uống một ngụm nước, đứng dậy lười biếng vươn vai. Lúc này trời đã sáng hẳn, mặt trời nở một nụ cười ác ý, chuẩn bị thêm một vòng quay mới đầy đau thương. Trong không khí, cảm giác nóng nực dần dần chiếm cứ, vườn hoa cũng bắt đầu nóng dần lên. Đôi ba người mặc áo đồng phục bệnh nhân kẻ sọc đang ở đó vươn vai đá chân, thỉnh thoảng có vài y tá mặc áo khoác trắng mau lẹ lướt qua chẳng kịp để ý đến khung cảnh xung quanh đó.

Trần Kình giơ tay xem đồng hồ, đã bảy giờ ba mươi, lại có thể ngồi lâu đến vậy, xem ra hắn thật sự rất mệt. Hắn vội lấy di động gọi: “Sao rồi?”

Thư ký đầu dây bên kia lễ phép báo cáo: “Cha mẹ nạn nhân hơn năm giờ đã tới, khóc lóc một hồi rồi...”

“Người ta đến sao không gọi tôi?” Trần Kình khẽ nhíu mày ngắt lời.

“Dạ, thấy anh mệt suốt cả đêm nên tôi không làm phiền. Hơn nữa chúng ta đã chuẩn bị mọi thứ đầy đủ, đối phương cũng tỏ ra rất phối hợp.” Thư ký vội vàng giải thích.

“Tốt, cô nói xem.”

“Vâng, tôi mời ông Vương tới một mình, đưa cho ông ta xem mấy tài liệu đó, ông ta rất kinh ngạc, nhưng quả là người thông minh, vừa xem lập tức đã hiểu ngay nên làm gì, nhất quyết không nhận chi phiếu. Thi thể đã được đưa đến phòng xác, họ đồng ý sẽ nhanh chóng lo hậu sự. Người bên phòng cảnh sát giao thông cũng đã gửi đến tài liệu xác nhận trách nhiệm và các tư liệu liên quan, không có vấn đề gì nữa.”

Trần Kình ngẩng đầu nhìn khung cảnh trong xanh tươi mát xung quanh, lạnh lùng ừ một tiếng.

“Mọi chuyện về cơ bản là như vậy, còn cô Lâm đó thì không chịu bỏ qua, cãi nhau với cả đội cảnh sát, còn nhất định đòi tìm anh nói chuyện trực tiếp.” Cô thư ký ngập ngừng nói.

Trần Kình khẽ hừ một tiếng: “Ngay đến bố mẹ nạn nhân còn không có ý kiến, cô ta có thể làm gì được chứ?”

“Vậy hay để tôi đuổi cô ta đi chỗ khác?” Người ở đầu dây bên kia thấy nhẹ nhõm hẳn.

“Không cần, để tôi đi gặp cô ta.” Trần Kình dập máy, nhanh chóng rời khỏi vườn hoa nhỏ. Cô gái mang chức danh “Vị hôn thê” này không hề đáng lo ngại. Có điều nếu cô ta đã muốn trực tiếp nói chuyện thì hắn đành chiều theo nguyện vọng đó vậy, dù sao thì hắn cũng đã nắm chắc mọi thứ để xoa dịu dư luận trong tay rồi.

Tính đến giờ phút này, sự việc cơ bản đã được đặt một dấu chấm hết, còn thuận lợi hơn cả dự tính. Chỉ có thể nói rằng ông trời cũng chưa thể nhìn rõ mọi việc đến tận chân tơ kẽ tóc, thậm chí đôi khi còn đứng về phía kẻ ác không chừng. Trần Kình không phủ nhận hành vi bỉ ổi của bản thân, nhưng từ phương diện mánh khóe và hiệu suất mà nói, trong lòng hắn lại còn có chút cảm giác đạt được thành công. Đương nhiên, hắn chưa đến nỗi không có tính người đến mức lấy đó làm vui, bởi vì sự việc lần này vốn đã là một bi kịch, với đối phương chắc chắn là một tai họa. Hắn lại nhớ đến cô gái khóc lóc thảm thiết kia, bây giờ cô yêu cầu được gặp hắn, hắn dĩ nhiên phải đáp ứng nguyện vọng của cô, bởi vì hắn cũng rất muốn được “gặp lại” cô lần nữa.

Gặp lại Lâm Uyển tại phòng nghỉ của bệnh viện, Trần Kình có chút ngạc nhiên. Cô gái vừa nãy không lâu còn khóc đến mức chết đi sống lại, bây giờ đang sầm mặt, thẳng lưng đứng trước hắn, dáng vẻ như đã bày sẵn thế trận khởi binh vấn tội, làm cho hắn chưa thể thích ứng được ngay. Nhưng cảm giác đó đã biến mất trong khoảnh khắc, hắn đã lăn lộn trên thương trường khốc liệt nhiều năm, có loại người nào hắn chưa từng gặp? So với những đối thủ đa mưu túc trí, thật giả khó lường thì cô gái trước mắt hắn đây thực sự còn quá non nớt.

Trong phòng chỉ có hai người họ, Trần Kình lạnh lùng quét ánh nhìn về phía Lâm Uyển, chầm chậm đi tới ghế sofa, thoải mái ngồi xuống như đang gặp gỡ những vị khách thông thường, không mảy may có chút nhận thức mình là “tội nhân” hay “tòng phạm”.

“Cô Lâm, nghe nói cô muốn gặp tôi?” Trần Kinh điềm tĩnh nói, thấy từ phía đối diện phát ra tiếng thở nghiêm trọng, hắn thấy rất tức cười, rõ ràng vẫn là một bé gái miệng còn hôi sữa nhưng lại cố ngụy trang bằng vẻ hung dữ.

Lâm Uyển cũng lùi lại hai bước rồi ngồi xuống. Cô biết, muốn đàm phán thì phải có tư thái của người đàm phán. Từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy con người này, cô đã biết hắn nhất định không phải kẻ tầm thường. Toàn thân hắn toát ra một loại từ trường mạnh mẽ, uy thế, nguy hiểm, ngột ngạt, đây đều là ấn tượng đầu tiên về hắn của cô. Còn cả bề ngoài của hắn nữa, có vẻ như thân phận không hề đơn giản. Làm đối thủ của hắn nhất định sẽ rất nguy hiểm, cần phải có dũng khí, giống hệt như việc lấy trứng chọi đá, sức lực chênh lệch nhau quá xa. Nhưng bây giờ cô sẽ phải làm một quả trứng, dù sao cũng chẳng có gì đáng sợ, bởi cô bây giờ không còn gì để mất.

“Những việc này đều là do anh dàn xếp?” Giọng cô khàn khàn, đây là hậu quả của việc khóc liền mấy tiếng đồng hồ.

“Tôi không hiểu cô đang nói gì?” Hắn nhíu mày.

“Hừ!” Lâm Uyển cười lạnh, nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện.

“Anh Trần này, anh đừng đắc ý quá sớm, kể cả bác trai bác gái bị bọn người các anh nhất thời lừa gạt, tôi cũng sẽ không buông tha đâu. Có gan ăn cắp, có gan chịu đòn, giết người đền mạng!” Bốn chữ cuối câu, từng từ, từng từ được nói ra rành mạch.

Trần Kình quan sát cô gái trước mặt.

Cô vẫn mặc bộ váy liền màu trắng nhuộm đầy vết máu đỏ, dưới chân là đôi giày vải đế thấp đã từng đá hắn, trên đó cũng lấm tấm vệt máu, cả người loang lổ những chấm đỏ hồng. Nhưng lúc này trông cô không hề nhếch nhác thảm hại chút nào, trái lại, nó khiến cô mang một vẻ bi hùng pha thêm sự thê lương ảm đạm.

Ánh mắt hắn tiếp tục tiến dần lên phía trên, phát hiện mái tóc rối bù lộn xộn của cô lúc trước đã được chải gọn gàng, sắc mặt vẫn trắng bệch nhưng không còn nhìn thấy vệt nước mắt, chỉ có đôi mắt sưng húp nhắc nhở người khác rằng cô vừa trải qua những gì. Lần này ánh mắt của hắn không bị đôi môi đỏ mọng kia thu hút nữa, mà dừng lại ở đôi mắt cô. Ánh mắt kiên định, mạnh mẽ, chất chứa hận thù. Nếu như đôi mắt đó có thể phun lửa, thì nhất định ngay lúc này hắn đã hóa thành tro bụi.

Được lắm, rất mạnh mẽ! Nếu trước đó Trần Kình chỉ xem cô như một bé gái giỏi ra vẻ thì bây giờ không kìm được mà phải xem trọng cô thêm vài phần. Khi đối diện với kẻ như hắn, rất ít người, đặc biệt là những cô gái trẻ, có thể điềm tĩnh nhìn thẳng vào mắt hắn, có lẽ đó cũng là sức mạnh đáng buồn của Trần Kình. Đối với hắn mà nói, chút sức mạnh này hoàn toàn không có khả năng sát thương. Hắn là ai? Hắn là Trần Kình, là người trong giới kinh doanh được tặng biệt danh “Trần Diêm Vương”, tuy không hay ho gì, nhưng đó là từ miêu tả đúng nhất dành cho kẻ sắt đá máu lạnh, thủ đoạn cao siêu như hắn.

Trần Kình nghe những lời kiên quyết của cô, trong mắt lóe lên ánh nhìn chế giễu, lạnh lùng cất tiếng: “Cô Lâm này, có thể cô vẫn chưa xem kết quả điều tra của vụ tai nạn, nguyên nhân hoàn toàn không phải như cô nghĩ, cô nên chú ý lời nói của mình.”

Lâm Uyển vừa nghe thấy đã nổi giận, lập tức cao giọng: “Không phải như tôi nghĩ? Lúc đó tôi ở trong xe, chính mắt tôi trông thấy thằng em vô lại của anh hung hăng lao tới. Hơn nữa hắn ta cả người toàn mùi rượu, nói còn không ra lời, anh dám nói hắn ta không phải uống say rồi điều khiển xe hay sao?”

Trần Kình giữ nguyên giọng điệu không nhanh không chậm: “Việc uống say rồi lái xe hay đi sai luật không phải việc tôi với cô có thể nhận định, cái này chúng ta cần tin vào những người có chuyên môn và cơ quan có thẩm quyền, cô nói xem có phải không?”

Giọng hắn vẫn cứ bình thản, tới câu cuối bỗng nhiên trở nên từ tốn nhẹ nhàng, nghe có chút khiêu khích, như là... tán tỉnh?

Hắn vừa nhắc đến điều này, Lâm Uyển càng nổi cơn thịnh nộ. Cô đứng bật dậy, bước vài bước nặng trịch, hận không thể nhào qua đó mà cấu xé bản mặt đạo đức giả của tên khốn này, moi tim hắn ra xem xem nó có phải màu đen hay không, không, cô nghi ngờ hắn vốn chẳng có tim. Trước đó, cô chỉ nghĩ hắn là người đại diện của hung thủ, sau đó phát hiện ra hắn mới là kẻ đáng hận nhất, là đồ cặn bã đã bóp méo sự thật, coi mạng người như cỏ rác.

Khi nãy cô cũng đã thấy cái gọi là báo cáo điều tra, quả thực đã bị đổi trắng thay đen. Nếu không phải vì bộ đồng phục mấy người đó mặc, cộng thêm lời nói cử chỉ không lộ chút sơ hở, cô còn tưởng rằng là do đối phương dùng tiền thuê diễn viên quần chúng đến lừa gạt họ. Cái gì “nồng độ cồn trong máu chưa vượt quá mức quy định”, “chưa thấy bằng chứng chính xác chứng minh rằng người điều khiển xe vi phạm luật giao thông”, “chức năng phanh xe gặp trục trặc”, “đoạn đường này không nằm trong phạm vi được ghi hình giám sát”... Cuối cùng đưa ra kết luận, đây là sự cố tai nạn giao thông bình thường, cả hai bên đều có trách nhiệm, các cá nhân tự chịu thiệt hại. Nói trắng ra là do họ xui xẻo, chiếc xe nhỏ hàng nội địa của họ là thứ kém chất lượng nên “phanh xe đột nhiên mất tác dụng”, còn chiếc xe thể thao xa xỉ phóng liều lĩnh trên đường là hàng đặt riêng nhập khẩu, kết quả sau vụ va chạm là phía bên kia người khiếp sợ, xe trầy sơn, còn phía họ ư... xe nát, người tử vong.

Giấy trắng mực đen rõ ràng, “có lý lẽ, có chứng cứ”, nếu không phải cô đã từng có mặt tại hiện trường thì chắc cũng sẽ tin vào những lời lẽ này. Nhưng sự thực Lâm Uyển đã ở đó, cô lập tức hiểu ra đây là những bằng chứng giả dối được người ta dày công ngụy tạo. Trong vòng một buổi tối, không, chỉ trong nửa buổi tối, khoảng vài tiếng đồng hồ, khi mà cô còn đang đau khổ tột cùng gục trên cơ thể lạnh như băng của vị hôn phu thì bọn họ bày mưu tính kế chiêng trống rùm beng. Đợi đến khi cha mẹ Vương Tiêu nghe tin dữ vượt gió bụi dặm trường vội đến đây, thì bọn họ đã tạo nên những lời lẽ dối trá một cách hoàn mỹ này. Dường như họ đã kết thành một mạng lưới rộng lớn mà chặt chẽ, lọc bỏ toàn bộ chân tướng sự việc. Cô thấy mọi thứ thật quá hoang đường, tại sao trên đời lại có chuyện như thế? Đây không phải là xã hội pháp quyền sao? Cô nhìn huy hiệu và quân hàm chói mắt đeo trên người của mấy kẻ đó, chỉ muốn nói rằng họ không phải được mệnh danh là đầy tớ của nhân dân ư? Bề ngoài là người mà sao lại không biết nói tiếng người? Nhưng điều khiến cô kinh hoàng nhất là bố mẹ của Vương Tiêu lại hoàn toàn tin vào điều đó. Những lí do chối bỏ trách nhiệm vô lí kia họ cũng đã tin, vậy có nghĩa là đã cam chịu số phận chấp nhận bi kịch này?

Cô tranh cãi dữ dội với mấy người đó, nhưng đổi lại chỉ là sự thông cảm của mọi người, ánh mắt nhìn như thể cô là người mất trí, dường như mỗi câu cô nói ra đều là lời nói nhảm. Bác gái bảo trông cô quá mệt mỏi rồi, cô cần phải nghỉ ngơi, bác trai cũng quay đầu đi không muốn nhìn, hình như cô thật sự đã hết thuốc chữa.

Khi đó, đầu cô đau nhức như muốn vỡ ra, trong lồng ngực chất chứa đầy sự phẫn nộ, nhưng cô không tiếp tục tranh cãi, bởi cô biết việc đó cũng không ích gì, muốn làm rõ buộc phải tìm đến ngọn nguồn, đối chất với người khởi xướng, tìm ra bàn tay tội ác phía sau kia. Nếu lúc trước tràn ngập trong cô là sự đau thương đến cùng cực, hận rằng không thể ra đi cùng Vương Tiêu, thì bây giờ đầu óc cô ngập tràn sự phẫn nộ tới cực điểm. Cô không thể để Vương Tiêu của mình chết oan như vậy, càng không thể giương mắt nhìn hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, tuyệt đối không. Vì vậy, cho dù cô bây giờ sức cùng lực kiệt vẫn phải cố gắng kiểm soát cho đôi chân không được run rẩy, níu giữ cho đôi mắt không được khép lại để chiến đấu với kẻ chủ mưu phía sau này.

Lâm Uyển dù vô cùng tức giận, cô vẫn chỉ đứng cách Trần Kình khoảng ba mươi centimet, sự thù hận trong cô như chịu một sức ép nặng nề, cô cao ngạo nhìn hắn, điều chỉnh nhịp thở rồi lên tiếng: “Anh muốn nói tới mấy tờ giấy nực cười vất đi kia?”

Cô cười khinh miệt, trầm giọng xuống: “Đó chẳng qua chỉ là một đám tiểu nhân bị mua chuộc tới diễn trò mà thôi. Sự thật chính là sự thật, không phải cứ ai tiêu vài đồng tiền, tìm vài người tới giúp là có thể thay đổi được.”

Trần Kình mắt hơi nheo lại, hắn tưởng rằng cô gái hung hãn này muốn nhào đến la lối om sòm, phải biết rằng bình sinh hắn ghét nhất loại đàn bà vô cớ gây sự. Hắn trước nay cũng chưa bao giờ nghĩ mình là loại loại quý nhân quân tử “không ra tay với phụ nữ”. Hắn trước giờ luôn coi trọng hiệu quả công việc, ra tay quyết đoán như sấm rền gió cuốn, những kẻ quấy rối thì nên dùng vũ lực chế ngự, đây là chuỗi nguyên tắc của hắn, dễ nhận thấy vết hằn đỏ trên cánh tay cô nàng chính là một minh chứng cho nguyên tắc ấy. Nếu cô dám cào vào mặt hắn, đương nhiên hắn quyết không cho cô cơ hội thực hiện, vì thế hắn sẽ không ngần ngại trói cô lại trước. Trông cô như một con bò nhỏ ngang ngược đang xông tới bỗng phanh lại. Hắn thầm nghĩ, đàn bà đúng là đàn bà, sự can đảm chẳng đáng bao nhiêu. Ngay sau đó hắn nghe thấy hơi thở nặng nề của cô ở ngay trước mặt, liếc mắt nhìn thấy nắm tay yếu ớt siết chặt lại, hắn biết cô đang cố kiềm chế bản thân, không nhịn nổi, hắn lại thấy buồn cười.

Trần Kình nhẫn nại nghe hết những lời kỳ quái khó hiểu của Lâm Uyển rồi chậm rãi đứng dậy, hắn không hề giận dữ mà trái lại nụ cười còn hiện rõ trên gương mặt. Do chiều cao chênh lệch, hắn hơi cúi đầu xuống, nhìn chăm chú vào đôi môi đang run lên vì tức giận của đối phương, nói bằng giọng vô tội: “Cô Lâm đây là thái độ coi thường năng lực làm việc của cơ quan thi hành pháp luật? Tin tôi đi, tôi chỉ là người dân bình thường, là công dân tuân theo pháp luật, đâu dám có bản lĩnh cao cường đổi trắng thay đen?”

Những lời này toàn là dối trá, người dân bình thường? Tuân thủ pháp luật? Bản lĩnh cao cường? Đổi trắng thay đen? Lâm Uyển nghe rõ từng chữ, cô nhận ra trong đó ẩn chứa cả ý tứ cảnh cáo.

“Còn nữa, những báo cáo này cô không tin cũng chẳng sao, chỉ cần những người khác đều tin...”

“Đồ vô liêm sỉ!” Lâm Uyển không thể nhịn nỗi, quát hắn.

Gã đàn ông đang khéo léo từng bước “thuyết phục” đối phương bị ngắt lời, ánh mắt bỗng nghiêm lại, hành động của đôi tay thêm nhanh nhạy, thoắt cái đã tóm được cổ tay mảnh dẻ đang muốn “thăm hỏi” mặt mình của cô gái. Dù vậy, hắn vẫn không thoát khỏi bị móng tay cô sượt qua, làn da khỏe khoắn bỗng xuất hiện một vết xước nhạt màu, kể cả da mặt có dày thêm nữa cũng vẫn cảm thấy hơi đau rát.

Thấy vậy trong lòng Lâm Uyển cũng dễ chịu hơn, dù cổ tay bị hắn giữ lại, hơn nữa tên tiểu nhân này còn tỉnh bơ trả thù cô, siết tay cô đau đến mức như bị kim châm. Cô dùng bàn tay còn lại để gỡ ngón tay của hắn ra nhưng chẳng thấm vào đâu, đành phải tay chân phối hợp, miệng cũng không ngừng chửi rủa: “Tên khốn vô nhân tính, cầu cho ngươi bị ngàn dao đâm chết...”

Thật tiếc là móng tay của cô không đủ dài, không đủ sắc bén, động tác của cô không đủ nhanh nhẹn, nếu không thì cô sẽ cào nát mặt mũi hắn.

Trần Kình cũng bắt đầu nổi nóng, vốn dĩ hắn không phải người nói nhiều, lại càng không thích phí lời với phụ nữ. Vừa nãy chỉ là do hắn nhất thời thấy hứng thú, không, là do nhìn thấy cô đáng thương nên có chút mềm lòng, suýt nữa quên mất phụ nữ là loài được đằng chân lân đằng đầu, cho chút màu nhuộm đã mở xưởng nhuộm ngay được. Cô nàng đáng chết này lại giở trò đánh úp, bất ngờ hạ thủ, suýt chút nữa hại hắn hỏng hết hình tượng, thật đáng ghét. Hắn bây giờ mặt mũi tối sầm, bỗng mạnh tay hơn lúc trước bảy tám phần, toàn thân sát khí đằng đằng, giống hệt như diêm vương đòi mạng đến từ địa ngục, Lâm Uyển hết đấm rồi đá kia cũng bị hắn dọa cho ngẩn người.

Trần Kình không muốn lãng phí thêm thời gian với cô, siết chán rồi hất tay Lâm Uyển ra, thấp giọng gầm lên: “Đủ rồi, những gì cần nói tôi đã nói xong, bây giờ tôi không rảnh chơi trò này với cô.”

Nhìn thấy Lâm Uyển đứng ngây ra, đôi mắt to ướt đẫm lệ hệt như con nai nhỏ đang hoảng sợ, hắn cười khẩy, hạ thấp giọng xuống: “Tôi thấy cô Lâm đây tâm trạng đang không ổn định, nếu cô cần, tôi có thể giới thiệu cho cô một viện điều dưỡng khá tốt.”

Nói xong, hắn đắc ý khẽ nhếch miệng. Sau khi để lại cho cô ánh mắt chất chứa ý tứ sâu xa, hắn quay người bước đi.

Uy hiếp, đúng là sự uy hiếp trắng trợn. Lâm Uyển lập tức hoàn hồn, lúc xoay cổ tay đau đến tê rát, cô xông lên hét ầm ĩ sau bóng người đàn ông: “Tên họ Trần kia, anh nghe rõ đây, tôi sẽ không bỏ qua cho anh, còn cả thằng em giết người của anh nữa.”

Trần Kình đã bước đi, nghe thấy, trịnh trọng quay người lại, khóe miệng khẽ nhếch tạo thành một đường vòng cung tỏ ý xem thường, trong giọng nói cũng mang theo ý cười rõ rệt: “Được, tôi đang chờ đây.” Sau đó hắn ngạo mạn rời khỏi.

Lâm Uyển đứng đó không động đậy, một lúc lâu sau, từ trên tay truyền tới một cảm giác đau buốt đến thiêu đốt, cô mới bình tĩnh trở lại từ trong sự phẫn nộ. Vừa nhìn thấy vết bầm tím xuất hiện ở cổ tay, những đau thương oan ức bị kìm nén nãy giờ trong cô bỗng trỗi dậy, nước mắt không ngừng tuôn rơi trên gương mặt. Cô cứ đứng như thế, dùng tay trái gạt nước mắt, vừa lau xong, những dòng lệ mới lại tuôn trào. Cô khóc một lúc, hai chân đã không còn chút sức lực liền ngồi phịch xuống mặt đất, vùi đầu vào lòng khóc nức lên nhưng không thành tiếng.

Một y tá đi ngang qua cửa, nghe thấy tiếng liền sửng sốt ngó vào, chỉ thấy một cô gái đang cuộn tròn người, bờ vai nức nở run lên từng đợt, khóc đến thương tâm. Cô y tá vừa đi làm chưa lâu, đối với những chuyện bệnh tật thương vong mà thấy nhiều thành quen trong bệnh viện này cô vẫn chẳng thể coi như không thấy. Nhìn một lúc, cô y tá trong lòng không kìm được cũng thấy xót xa, muốn vào an ủi lại cảm thấy không nên. Cô gái kia buồn như vậy, khóc cho thoải mái rồi sẽ thấy khá hơn.

Lúc này, một bác gái tầm năm mươi tuổi gương mặt tiều tụy, hai mắt đỏ hoe xuôi theo hành lang đi tới, nhìn thấy cô y tá liền lại gần: “Xin hỏi, cô có thấy một cô gái tóc dài mặc chiếc váy màu trắng không?”

Cô y tá ngẩn người, chỉ vào trong phòng nói: “Có phải cô ấy không?”

“Uyển Uyển...” Bác gái nghẹn ngào gọi, viền mắt đẫm lệ.