Cuộc Liên Hôn Kỳ Lạ

Chương 7: Chương 7





Ngồi thêm một lát, Doãn Phỉ Dương cảm thấy mình ổn rồi, buông Giang Miên đứng dậy.

“Mình đi thôi anh, đi chỗ khác chơi.


“Ừ, đi thôi.

” Giang Miên đồng ý, còn tự động để nhóc con nắm lấy tay mình.

Hai người ăn tối xong mới về, đổi giày vào nhà.

Giang Miên ngã xuống sofa.

“Mệt quá đi à…” Trải qua cuộc sống của nô lệ văn phòng, tự dưng có ngày nghỉ khiến bản thân Giang Miên như muốn tan chảy.

“Em đi chuẩn bị nước tắm, anh nghỉ một lúc đi.

” Doãn Phỉ Dương treo chìa khóa xe, nhét giày vào tủ.

“Ừm ừm…” Giang Miên thả lỏng có hơi mệt mỏi, ghé vào sofa làu bàu.

Doãn Phỉ Dương đi ngang qua sofa, thấy Giang Miên như vậy nhịn không nổi, cúi xuống hôn lên gáy anh.

“!!!”
Giang Miên che gáy, Doãn Phỉ Dương đã đi vào nhà vệ sinh rồi.

Nhóc thối, Alpha hôn lên gáy Omega, quang minh chính đại giở trò lưu manh.

Giang Miên đỏ hết cả mặt.

Giận dỗi thì giận dỗi, anh lại không hề khó chịu chút nào, còn hơi vui vẻ.

Giang Miên ngã xuống sofa, bấm bấm đầu ngón tay.


Sáng hôm qua anh mới biết mình sắp có “chồng”, vừa gặp mặt nhau buổi tối.

Ngay hôm sau đã muốn đè người ta…
Không biết xấu hổ! Đồ Omega damdang! Giang Miên tự chửi chính mình.

Trước khi đi ngủ, hai người cùng xem TV.

Doãn Phỉ Dương phát hiện Giang Miên không hề giận khi bị hôn, đánh bạo cọ cọ ôm anh vào lòng.

Giang Miên sớm đã thông suốt nên không phản kháng, bình tĩnh xem TV mặc kệ nhóc con kia ôm mình cúi xuống hít hà, trong lòng niệm Chú Đại Bi.

Lúc về phòng, nhóc con cố tình kéo kéo Giang Miên về phòng ngủ chính, đáy lòng anh nháy chuông cảnh báo.

Không được! Tiến triển quá nhanh rồi!
Trước mắt ở chung không tồi, ai cũng lớn cả rồi, ở chung một phòng, đánh chết Giang Miên cũng không tin giữa hai người sẽ không cọ ra cái gì.

Một ngày trôi qua lúc nào cũng thèm khát, bảo làm trò bậy bạ thật thì không dám.

Bình tĩnh suy nghĩ, Doãn Phỉ Dương là thanh niên 19 tuổi, tuổi trẻ khí thịnh mà, sức hấp dẫn giữa Alpha và Omega không thể coi thường, mình đối xử với nhóc như anh lớn, bản thân dung túng nên nhóc muốn làm bậy cũng dễ hiểu.

Giữa họ có quan hệ liên hôn nhưng anh vẫn hi vọng thứ trao cho nhau là tình yêu thật sự, lần đầu phát sinh khi cả hai cùng một lòng.

Nghĩ đến nước này, anh dừng bước chân mình.

Doãn Phỉ Dương quay đi, đôi mắt nhìn anh.

“Muộn rồi, đi ngủ thôi.

” Giang Miên sợ hãi nhìn ánh mắt nhóc con, cúi đầu không dám nhìn thêm.

Doãn Phỉ Dương tinh ý hiểu ra, vẻ mặt cũng lạnh đi.

“Vâng, anh cũng ngủ đi thôi.


Giọng nói lại lành lạnh như trước, Doãn Phỉ Dương nhìn Giang Miên mở cửa, đột nhiên duỗi tay ôm người về.

Một nụ hôn phớt lên trán Giang Miên, hương bạc hà thoáng qua.

“Ngủ ngon nhé anh.


Giang Miên lúng túng đóng cửa, ngã trên giường.

Gặm cỏ non khó quá, cỏ non dâng tận mồm rồi không cắn nổi.

Giang Miên khóc không ra nước mắt che kín đầu, anh nhịn nổi tới ngày họ yêu đương à?
Doãn Phỉ Dương nhụt trí ngồi trên giường.

Điện thoại sáng lên, là tin nhắn Wechat.

Giai: Con trai à! Sao rồi, ở chung với nhóc Miên ổn chứ?
Giai: Hai đứa hôm nay cùng làm gì? Có đi chơi đâu không?
Giai: Mi chắc không gây phiền cho anh Miên đâu nhỉ?
Giai: Đừng có trưng bản mặt lạnh như tiền, cười với nhóc Miên nhiều lên, nhớ chưa
Giai: Qua một ngày rồi đấy, reply mau!
Giai: Reply tin nhắn ba!
Tin nhắn cuối cùng 10’ trước, còn có một cuộc gọi nhỡ.


Doãn Phỉ Dương ném điện thoại trong phòng ngủ nên không biết gì.

Dương: Ba đừng lo, con và anh ấy ở chung ổn lắm
Cậu reply xong, rời khỏi khung chat thì thấy tin nhắn người khác gửi tới.

Thăng: Ngài Doãn à, hôm qua sao chú em vội thế, có việc gì hả?
Thăng: Anh vội nguyên ngày, chuyện phải lo sau khi cưới phiền chết, đmm
Thăng: Anh và Kỳ Kỳ lúc dọn dẹp có nhặt được đồ của chú nè
Thăng: Rớt ví cũng không biết?
Thăng: Cần gấp không? Không gấp thì khai giảng đưa cho
Kỳ Liên Thăng – bạn cấp 3 của Doãn Phỉ Dương, cũng là một trong số ít bạn bè thực sự thân thiết của cậu.

Vài ngày trước Kỳ Liên Thăng về nhà kết hôn, Doãn Phỉ Dương cũng tham dự.

Đứng dậy lục quần áo, ví tiền rớt thật, Doãn Phỉ Dương nghĩ rồi reply.

Dương: Không cần.

Dương: Khai giảng trả cho tôi
Nếu là trước kia thì cậu sẽ không ngại đi cả đêm lấy về, giờ thì không cần.

Thăng: Chu choa, ví bảo bối ba năm nói vứt là vứt hả
Thăng: Anh đây không ngại xem bên trong có bí mật gì đâu nè
Thời đại công nghệ bùng nổ nên chả mấy ai dùng ví tiền, ví tiền của Doãn Phỉ Dương cũ mèm, nhìn không giống đồ giữ tiền, Kỳ Liên Thăng tò mò lắm rồi.

Doãn Phỉ Dương chỉ hừ một tiếng, không thèm reply.

Thăng: Đù má
Thăng: Mi trong ngoài không đồng nhất tới vậy hả?
Thăng: Người đẹp trong ảnh là ai?
Thăng: Ái chà chà, tụi này chỉ sợ chú em vô dục vô cầu, tính tình lạnh lùng tới mức sắp phi thăng tới nơi
Thăng: Thì ra chú em cũng kẹp đồ của crush trong ví
Thăng: Nói đê, ai vậy
Thăng: Ngày nào cũng gặp nhau, sao anh không biết chú em crush người ta đậm sâu tới vậy?
Thăng: Cu em Doãn ei!!!
Doãn Phỉ Dương chờ tên kia spam một tràng, bình tĩnh reply một câu.

Dương: Anh dâu của mi đấy
Đối phương chưa kịp bùng nổ, cậu đã bồi thêm.

Dương: Mi và Tinh Kỳ quen nhau bao lâu mới đánh dấu?
Chưa kịp nổ đã xịt, ô chat lập lòe dấu đang nhập mấy lần.


Thăng: … Hỏi chi vậy ba
Thăng: Chú em không biết anh và Tinh Kỳ có chút đặc biệt hả?
Thăng: Từ từ, mi định làm gì?
Thăng: Đù má, con trai của ta muốn nhổ cải trắng Q A Q
Doãn Phỉ Dương thấy hỏi Kỳ Liên Thăng hơi sai sai, định kết thúc trò chuyện thì thấy bên kia reply.

Thăng: Một tuần, là tôi cưỡng ép người ta
Thăng: Nhớ đợt em ấy nghỉ học mấy ngày không, vừa xong việc thì kỳ phát tình của em ấy đến
Thăng: Tôi không kể cho ai đâu, chắc ông biết chuyện Tinh Kỳ bị đám già dơ họ Kỳ cưỡng ép nhét vào cho tôi
Thăng: Tôi hối hận lắm
Thăng: Muốn xin kinh nghiệm thì khỏi đi
Thăng: Nói nghe này, tôi chỉ muốn một lòng đối xử thật tốt với người ấy thôi
Thăng: Thích người ta thật lòng thì dùng cả trái tim đối xử với người ta cho tử tế vào
Thăng: Độ phù hợp thể xác không sánh bằng lòng người đâu
Doãn Phỉ Dương nhìn khung chat nhảy nhảy, chầm chậm gõ chữ.

Dương: Ừm, cảm ơn ông
Thăng: Haiz, không phải ai cũng như chúng ta
Thăng: Nếu người ta thích ông thì thuận theo tự nhiên là thành thôi
Phòng không bật đèn, cửa sổ thỉnh thoảng lóe lên đèn pha ô tô chạy qua, ánh trăng như tấm voan mỏng phủ lên Doãn Phỉ Dương.

Doãn Phỉ Dương không reply, tắt điện thoại ném qua bên cạnh, mơ màng suy nghĩ, sự từ chối của Giang Miên như xô nước lạnh kéo cậu về hiện thực.

Hai nhà liên hôn, Giang Miên dịu dàng như vậy, dung túng cậu đụng tay đụng chân, chỉ coi cậu như em trai thôi.

Muốn vượt rào sẽ bị cản lại, như hôm nay ấy.

Doãn Phỉ Dương nhắm mắt.

Người đã trong nhà, đường còn dài, một ngày nào đó Giang Miên sẽ xiêu lòng thôi.

(TBC).