Cuộc Sống Cẩu Huyết Của Ta Và Phu Quân

Chương 26: Chương 26:




 
Chương 26
 
 
 
Edit: Malbec
 
 
 
Mẫu hậu lập tức phải đi, Giang Tầm rất thức thời, để lại không gian riêng tư cho hai ta thân mật nói chuyện.
 
 
 
Mẫu hậu ôm ta vào trong ngực, giống như lúc còn bé, xoa mặt xoa đầu của ta, nói: “Ta vốn định tìm cho A Triêu một vị hôn phu tốt nhất trên đời, cũng không nghĩ tới con lại theo A Tầm. Đừng thấy tiểu tử này miệng lưỡi ác độc nhưng thực ra tâm địa lại rất tốt. Ta đối xử với nó khi còn bé như vậy, nó thấy chết mà không cứu ta cũng là phải. Nghĩ lại thì A Tầm rất xứng với con ta A Triêu, nó trời sinh tích cách cứng cỏi, cho dù phải sống khổ sở qua ngày nhưng vẫn đều có thể vượt qua. Lúc còn nhỏ, ta vốn định làm nó ngã xuống hồ chết đuối, lúc đó nó mới 3 tuổi, ta nhìn thấy nó không biết bơi, từng chút một giãy dụa đến bên bờ, tự mình bò lên. Vào lúc đó ta đã biết bản tính của nó, sau này nhất định có tiền đồ. Có một điểm không tốt là có thù tất báo, có chút tàn nhẫn ác độc. Như vậy mới có khả năng bảo vệ con ta không bị người khác khi dễ.”
 
 
 
Ta nửa tỉnh nửa mê hỏi mẫu hậu: “Vì sao nương phải khiến Giang Tầm chết đuối?”
 
 
 
“Mệnh nương không tốt, thân phận không xứng với phụ thân Giang Tầm, không muốn liên lụy hắn, liền ôm cơ thể đang mang bầu chạy đi. Vậy mà vừa mới sinh A Tầm, đã bị phụ hoàng ngươi cải trang bắt gặp nhìn trúng, mang về trong cung. Phụ hoàng ngươi không giết A Tầm, chỉ một câu bảo ta giải quyết. Ta có thể làm sao? Nếu để hắn bị người ta ức hiếp không bằng chết thì tốt hơn, chết sớm đầu thai sớm, đừng bao giờ vào bụng ta chịu khổ nữa.” Mẫu hậu rủ rỉ nói về chuyện xưa bi thương như vậy, ta không muốn truy cứu bà ấy làm thế nào mà sống sót nữa, là như thế nào mà gương vỡ lại lành với phụ thân Giang Tầm, bởi vì…những chuyện này không còn quan trọng.
 
 
 
Quan trọng là…Giang Tầm cướp đi nương ta, thù này không đội trời chung!
 
 
 
Mẫu hậu có việc, hẹn ta vài ngày nữa gặp lại. Nói xong câu này, dưới sự hộ tống vội vã rời khỏi.
 
 
 
Ta giẫm trên tuyết, đá cục đá về phía trước. Giang Tầm mời ta lên ngựa, ta từ chối: “Không ngồi! Mông đau!”
 
 
 
“Phu nhân muốn đi bộ về? Từ nơi này đi tới phủ sợ rằng một ngày một đêm cũng không đến nơi.”
 
 
 
Ta vì chuyện mẫu hậu còn đang tức giận, tức tối nói: “Vậy để ta đi là được.”
 
 
 
Giang Tầm không nghe ta nói, trực tiếp nâng ta lên, lập tức ôm vào. Dáng người mạnh mẽ của hắn phóng lên ngựa, vung áo khoác một cái, bọc cả ta trong đó. Thúc ngựa phi nước đại.
 
 
 
Trời mẹ! Đau quá đau quá!
 
 
 

Tên này quả nhiên giống như lời nương nói, là một kẻ có thù tất báo!
 
 
 
Ta đón gió tuyết, cổ họng cũng phải khàn đi, gió chui vào trong miệng ta, như đao cắt vậy: “Giang Tầm, cưỡi chậm lại một chút, mông ta sắp thành hai cánh hoa rồi!”
 
 
 
Giang Tầm trầm mặc hồi lâu, không nhịn được mở miệng: “Mông người nào mà không phải hai cánh hoa?”
 
 
 
“…” À.
 
 
 
Có thể là do ta không có học thức, dùng từ thấp kém hơn nhiều so với Giang Tầm, nhảy nhót giống như một tên hề. Suy nghĩ một chút cảm thấy thật tổn thương lòng tự ái, ta tức giận.
 
 
 
Ngay đêm đó, ta ôm chăn đệm thật dày, cùng với con hổ bông của ta đi vào phòng khách ngủ.
 
 
 
Hừ!
 
 
 
Ta cũng không thể lúc nào cũng để Giang Tầm nắm được điểm yếu, như mẫu hậu nói, nam nhân đâu có yêu nữ nhân dễ chinh phục, ai cúi đầu trước, người đó sẽ thua.
 
 
 
Hàng lang khắc hoa âm u, ta đi mấy bước, đặt chân vào hư không. Nhìn lại, Giang Tầm không theo kịp.
 
 
 
Là do ta trốn đi không gây ra động tĩnh đủ lớn sao? Cho nên Giang Tầm không nghe được ta rời đi trong cơn tức giận?
 
 
 
Ta quyết định lượn trở lại, lại rời đi một lần nữa ngay trước mặt hắn.
 
 
 
Ta rón ra rón rén vào nhà, run rẩy hô: “Giang Tầm? Chàng ở trong này không? Ta phải đi, không trở lại… Chàng đừng nhớ ta, dù sao ta cũng không nhớ chàng.”
 
 
 
“Phu nhân muốn đi đâu?”
 
 
 

Cánh cửa phía sau ta đột nhiên bị đóng lại, cài cả chốt cửa.
 
 
 
Ta như bị sét đánh, ôm chăn, có chút không biết phải làm sao.
 
 
 
Nghe thấy giọng nói không có ý tốt của Giang Tầm, ta rất hối hận mình đã kích động nói như vậy.
 
 
 
Ngay sau đó, ta mở mắt nói mò: “Cái chăn này, quả nhiên cần phải phơi phơi dưới ánh trăng mới ấm áp.”
 
 
 
Nói xong, ta đặt lại cái chăn lên giường một lần nữa, một tay đỡ đầu, ngoắc ngón út với Giang Tầm, ánh mắt quyến rũ: “Phu quân~ tới ngủ đi~”
 
 
 
Cái tên Giang Tầm này quá thù dai, hắn bỏ qua ta, hừ lạnh một tiếng: “Thế nào? Phu nhân không trốn nữa hả?”
 
 
 
Ta cười một tiếng: “Chỉ là đùa giỡn với phu quân một chút mà thôi.”
 
 
 
“A, trò đùa này chỉ sợ là mỗi phu nhân cười.”
 
 
 
“Hahaha.” Ta cười cổ vũ. Chuyện này nói cho chúng ta biết không nên tùy ý đùa giỡn, có vài người không đùa giỡn nổi với họ đâu.
 
 
 
Giang Tầm chợt ghé sát vào ta, áp ta vào trong ngực, khí thế lấn át. Lông mi hắn gần trong gang tấc, dường như chỉ cần môi mỏng hé ra một chút là có thể chạm vào gò má ta.
 
 
 
Chỉ là vào lúc này, ta mới phản ứng được vóc dáng mình nhỏ bé bao nhiêu, đi khập khiễng cũng không đến vai Giang Tầm, dễ dàng bị trường sam của hắn che mất.
 
 
 
Tim ta đập rất nhanh, ở cùng nhau lâu rồi nên lá gan cũng lớn hơn, ta lấy được can đảm, nhỏ giọng gọi hắn: “Phu quân?”
 
 
 
Đêm nay Giang Tầm cực kỳ tức giận, không chịu trả lời ta. Hắn đột nhiên nắm lấy hàm dưới của ta, hung dữ nói: “Đây là lần cuối cùng ta cảnh cáo phu nhân, đừng hòng muốn chạy trốn, cũng đừng hòng không từ mà biệt."
 

 
 
Ta không biết hắn phát điên cái gì, chuyển động quai hàm, trả lời hắn: “Trước kia ta muốn chạy trốn, ta là công chúa mất nước, thân phận như vậy đã định ta không thể sống một cách quan minh chính đại được. Phu quân là người tốt, ta không muốn liên lụy chàng, gánh tội danh cất giấu dư nghiệt tiền triều trên lưng, rơi vào kết cục cả nhà bị tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội. Phu quân không ngốc, chàng cũng biết ta không thể ở bên cạnh chàng lâu dài, sớm muộn gì cũng phải đi! Không phải là hôm nay thì là ngày mai, được ngày nào đỡ ngày đó. Phu quân tiếc mạng, ta cũng tiếc mạng, người ta không muốn liên lụy nhất là chàng, chàng lại hết lần này tới lần khác trêu chọc ta!”
 
 
 
Ta cảm thấy đau buồn liền che mặt khóc.
 
 
 
Mẫu hậu còn sống, đây vốn là may mắn trong bất hạnh, nhưng thân phận của chúng ta như vậy thì cần phải mưu tính từng bước, mỗi ngày cẩn thận, không cách nào có thể sống một cách quan minh chính đại được.
 
 
 
Giang Tầm nghe vậy, khí thế thoáng cái mềm nhũn. Hắn nhéo cổ tay ta, cẩn thận từng li từng tí kéo lại, nói: “Nàng buồn cái gì? Ta còn không buồn đây.”
 
 
 
Ta rầu rĩ đáp: “Chàng có cái gì mà buồn?"
 
 
 
“Bỏ công sức ba bò chín trâu mới lấy được thê tử, ngày ngày nghĩ muốn bỏ ta mà đi, nàng nói xem ta có đáng buồn hơn so với nàng không?”
 
 
 
Ta không lên tiếng, hắn ôm ta vào trong ngực.
 
 
 
Trong chốc lát, hắn nói: “Có một chuyện ta đã giấu diếm nàng lâu rồi. Nàng có biết Ngự lâm quân, hay biết Ngự lâm ám vệ không?”
 
 
 
“Ngự lâm ám vệ?” Ta sửng sốt, ta chỉ biết Ngự lâm quân là quân đội bảo vệ đế vương và Hoàng Thành, ngược lại Ngự lâm ám vệ chưa từng nghe nói qua.
 
 
 
“Trị quốc đâu có dễ dàng như nàng nghĩ vậy, những chuyện ngoài mặt giao cho Ngự lâm quân xử lý, có những thủ đoạn dơ bẩn không thể để người khác nhận ra sẽ do Ngự lâm ám vệ hạ thủ. Ngự lâm ám vệ trải qua ba triều, có thống soái của mình, xếp tại các ngõ ngách Hoàng Thành, điểu khiển toàn bộ kinh đô. Nghe đồn có đạo lý người có được người ám vệ là có được thiên hạ. Phụ hoàng nàng cũng là quân vương có thể ra lệnh điều động ngự lâm ám vệ, theo lý thuyết sẽ không dễ dàng ném đi ngai vàng như vậy…”
 
 
 
Lưng ta phát lạnh, nói: “Lẽ nào ngự lâm ám vệ khoanh tay đứng nhìn, dẫn đến tiền triều mất đi? Vì sao? Bọn họ không phải là người làm công ăn lương sao? Sao lại trơ mắt nhìn tiền triều của ta bị lật đổ?”
 
 
 
Giang Tầm mím môi, đột nhiên ôm chặt ta, nói: “Thống soái ám vệ là thân phụ ta.”
 
 
 
Chuyện tới bây giờ ta đã hiểu toàn bộ. Nữ nhân của mình lại bị chủ tử chiếm, ai mà không tức giận? Không thiến phụ hoàng ta tại chỗ là tốt rồi.
 
 
 
Ta vừa nghe được việc này vừa thương xót vừa vui vẻ, vui chính là phụ thân Giang Tầm là người âm thầm nắm quyền kia, ta có hậu trường, không cần lo vong mệnh thiên nhai,  đau buồn là cha hắn là cừu nhân giết cha ta, tuy rằng ta và phụ hoàng không có quá nhiều tình cảm, ông ấy chỉ lo tự mình hưởng lạc, nhưng tốt xấu gì lại ở cùng một chỗ với con trai cừu nhân giết cha, còn chưa làm tròn chữ hiếu.
 
 
 
Ta lại tự cuốn mình vào chăn, khẽ thì thầm: “Phu quân, chàng cho ta suy nghĩ vài ngày. Trong lòng ta bây giờ rất khó chịu, không thể tiếp thu.”
 

 
 
Giang Tầm không ép buộc ta, hắn ở ngoài chăn nhìn ta thật lâu, cuối cùng cô đơn rời khỏi phòng.
 
 
 
Ta nhìn qua khẽ hở thấy bóng lưng Giang Tầm, ánh trăng kéo dài thân hình hắn, cuối cùng hòa vào sương mù đậm đặc.
 
 
 
Ta quyết định suy nghĩ cẩn thận chuyện của mình cả đêm. Phụ hoàng đối với ta mà nói, ước chừng cũng chỉ có ân sinh ra, còn nuôi lớn ta chính là mẫu hẫu.
 
 
 
Ta thành thân với Giang Tầm, cũng không phải là thành thân với cha hắn. Huống gì, phụ hoàng ta có lỗi trước, tự mình cướp đi nữ nhân của thuộc hạ, trả thù lao giao quyền, ngày ngày nghĩ biện pháp hưởng thụ hạnh phúc, ai có thể nhẫn nhịn? Chẳng thể trách phụ thân Giang Tầm, dù sao là cũng ông ấy hèn hạ trước.
 
 
 
Suy nghĩ cẩn thận, ta bảo Bạch Kha đưa thức ăn lên: “Bạch Kha, phu nhân nhà ngươi đêm nay bị tổn thương tình cảm, đưa hai hũ rượu trái cây, hai lạng thịt heo quay đến đây, bảo nhà bếp cắt thành miếng nhỏ cho ta, đưa tới cho ta ăn nhắm rượu.”
 
 
 
Bạch Kha nhận lệnh, không cần đến một khắc đã đưa đồ nhắm rượu lên cho ta.
 
 
 
Ta vừa ăn thịt đầu heo mềm mềm thơm lừng, vừa uống rượu. Đêm nay Giang Tầm không ở đây, cuối cùng ta cũng có thể ngồi trên giường ăn thật vui vẻ.
 
 
 
Ta uống hơi nhiều, ngay cả cửa phòng bị mở ra lúc nào cũng không biết.
 
 
 
Trong chốc lát, Giang Tầm cười lạnh nói: “Ta còn tưởng rằng phu nhân đau khổ trong này khiến trái tim ta xót xa hồi lâu, đến khi ta ngửi thấy mùi thịt đầu heo mới phát hiện ra không thích hợp. Ta ở ngoài áy náy, đứng đến mức đông lạnh, nàng thì ngược lại, tâm trạng không tệ, còn có thể ăn uống, uống đến say mèm, không làm…ta thất vọng sao?”
 
 
 
Ta mở mắt ra, vừa thấy Giang Tầm như bị sét đánh. Nhưng mà uống nhiều rượu, có chút cao hứng. Nghĩ đến Giang Tầm tuyệt đối không cho ăn trên giường, lập tức nhìn cái đầu heo trong góc, run rẩy nhét vào trong chăn, giấu đi.
 
 
 
Giang Tầm hít sâu một hơi, xốc chăn lên, nói: “Đây là cái gì?”
 
 
 
Ta ợ rượu, giả bộ kinh ngạc: “Ơ? Cái chăn này của phu quân thế nhưng lại là một cái chậu châu báu, bỗng dưng biến ra một bàn đầu heo?
 
 
 
Giang Tầm nở nụ cười, đột nhiên chặn ngang ôm lấy ta, ghé sát vào tai, không rõ ý tứ nói: “Nếu phu nhân uống say, vi phu sẽ dẫn nàng đi giải rượu.”
 
 
 
Sắc mặt ta đột nhiên trở nên cứng lại, bỗng dưng sinh ra dự cảm không tốt.
 
 
 
Sợ là Giang Tầm đang nghẹn một bụng đầy chủ ý xấu đây!