Cuộc Sống Của Hai Người Ở Rừng Rậm

Chương 63: 63: Quả Hạnh Và Quả Anh Đào





Trên đường từ trên thuyền trở về nhà, Hà Điền đều rũ mắt không nói gì, đỏ mặt xấu hổ.
Dịch Huyền thì cứ mỉm cười, kể cả khi Hà Điền phớt lờ anh, anh vẫn vui vẻ, cứ như thể mọi thứ xung quanh anh đều đẹp đẽ và vô cùng mới lạ.
"Này, em nhìn con chuồn chuồn đỏ với đôi cánh màu vàng kia xem, thật đẹp."
"Hoàng hôn trên mặt nước đẹp quá."
"Ở đây hẳn là có rất nhiều ếch? Em còn muốn bắt ếch nữa không?"
Cuối cùng, Hà Điền không nhịn được, cau mày trừng anh: "Sao anh lại nói nhiều vậy hả?"
Dịch Huyền cười đến mức mắt cong lên: "Vậy còn em? Sao em lại không nói gì?"
Hà Điền đỏ mặt phớt lờ anh.
Không ngờ một lúc sau anh lại nói: "Tôi nói nhiều là vì được ăn mật nên vui đó."
Khi Hà Điền nghe thấy từ "mật", máu trên người đều đổ dồn hết lên mặt, cô kêu lên một tiếng "A" rồi thả mái chèo xuống, che mặt lại.
Dịch Huyền sững người một lúc, muốn cười nhưng lại không dám cười, anh mím chặt môi, nhẹ nhàng nhặt mái chèo mà Hà Điền thả xuống lên, cố định thân thuyền, từ từ chèo thuyền đi.
Sau một thời gian chung sống với Hà Điền, anh phát hiện ra cô tuy sống ở trên núi nhưng lại có phần hơi "rụt rè".
Người rụt rè là người như thế nào?
Nhiều người đã hiểu sai từ "rụt rè" này, cho rằng họ là người không chịu được khó khăn, một khi điều kiện vật chất không đáp ứng được mong muốn của họ thì họ sẽ tiếp tục than thở hoặc tự thương hại mình, thực tế thì ngược lại, dù vật chất có kém đi chăng nữa thì cuộc sống của những người "rụt rè" cũng sẽ không vì điều này mà trôi qua một cách khô khan, mà trái lại, vẫn tràn đầy niềm vui thú.
Đây là những gì Dịch Huyền nhìn ra được khi thấy nhà của Hà Điền cũng cắm hoa khô vào mùa đông, và cả lúc cô dùng hoa sen khô để cắm vào bình.
Thế giới nội tâm của một người như vậy rất phong phú.

Nói cách khác, họ là người có tâm hồn tinh tế, nhạy cảm và có yêu cầu cao về đời sống tình cảm.

Đối với cùng một sự kiện, người bình thường có thể cảm thấy như ném một muỗng đường vào tách trà, nhưng đối với họ, đó có thể là một tảng đá lớn từ trên đỉnh núi lăn xuống sông, có khi còn là một trận tuyết lở.
Ví dụ, bây giờ đây, sự thẹn thùng này của Hà Điền nằm ngoài dự đoán của Dịch Huyền.
Ngoài sự thẹn thùng, cô còn có vẻ hơi tức giận, và có một số cảm xúc mà có khi ngay cả chính cô cũng không thể nói rõ thành lời.
Dịch Huyền chưa có kinh nghiệm kết thân với người khác giới cùng tuổi nên anh chỉ có thể dựa vào cảm tính mà làm.
Chèo thuyền một hồi, anh trầm giọng hỏi cô: "Em giận tôi sao?" Thật ra anh không nghĩ Hà Điền sẽ tức giận, nụ hôn không hề báo trước của anh quả thật khiến cô sợ hãi và xấu hổ, nhưng cô cũng không đẩy anh ra giống như lần trước.
Hà Điền lắc đầu, chống hai tay lên đầu gối, quay mặt sang một bên, nhìn xuống dòng sông bên mạn thuyền.
Thấy cô lắc đầu, Dịch Huyền lập tức vui vẻ, chèo thuyền một hồi rồi lại hỏi: "Vậy thì...!em không thích tôi làm vậy với em?"
Anh đợi thật lâu, nhịp tim càng lúc càng mạnh, lông mày cau lại, mới thấy Hà Điền chậm rãi lắc đầu.
Hiện tại Dịch Huyền rất kích động, anh muốn bỏ mái chèo xuống, nhào tới ôm lấy cô, lúc này Hà Điền mới quay mặt sang nói nhỏ: "Tôi...!thích."

Những lời này như đổ thêm dầu vào lửa, Dịch Huyền làm sao có thể kìm lại được, chiếc thuyền đã bị anh làm cho lắc lư, Hà Điền sợ đến mức ôm lấy hũ mật mà hét lên: "Giữ mái chèo! Mái chèo sắp rơi rồi!"
Dịch Huyền bị Hà Điền vừa xấu hổ vừa tức giận nhìn mình, không dám gây chuyện nữa, cười toe toét cầm chắc mái chèo kéo mạnh.
Về đến nhà đã gần chín giờ, cả hai đều đói bụng, bột mà Hà Điền nhào trước khi ra ngoài đã nở, cô bôi dầu lên tay nhào lại bột cho đều, chuẩn bị làm chút đồ ăn khuya.
"Chúng ta ăn gì vậy?" Dịch Huyền cười hỏi.
"Bánh đường nâu rán." Hà Điền xụ mặt đáp.
Anh chủ động muốn hỗ trợ, đi qua đi lại quanh Hà Điền, ​​cứ như là trên người Hà Điền có nam châm hút anh lại vậy, nhưng không ngờ anh lại vô tình giẫm phải chân của Lúa Mì, nó đau đến mức sủa um lên, anh vội ngồi xổm xuống ôm nó: "Ôi, xin lỗi, xin lỗi! Nào, xoa xoa cho Lúa Mì.

Không đau, không đau nữa."
Hà Điền từ lâu đã bị ánh nhìn đăm đăm của anh làm cho vừa thẹn vừa giận, lúc này nhíu mày xẵng giọng nói: "Khóe miệng anh không đau sao?"
"Tại sao lại đau?" Dịch Huyền cũng biết khóe miệng của mình không chịu nằm yên, không ngừng nhếch lên trên, thật ra dù có muốn thì anh cũng không làm cho nó bình thường trở lại được, chỉ cần nhìn Hà Điền, rất nhiều cơ bắp trên người anh đều trở nên không thả lỏng được, khóe mắt khóe mày đều không tự chủ được mỉm cười.

Anh cười, nắm lấy chân trước của Lúa Mì vẫy vẫy với Hà Điền.
Hà Điền không biết phải làm sao nên chỉ còn cách xụ mặt, gọi Dịch Huyền đến cắt bột thành từng miếng nhỏ rồi vo thành từng viên tròn, giờ cô phải làm nhân bánh.
Cô dùng bốn phần đường nâu và một phần bột năng, trộn đều rồi nấu với mỡ đã đun nóng, dùng bột gói lại như bánh bao vậy, nắn chặt chỗ hở, ấn xuống cho dẹp rồi cho vào chảo, đợi cho vàng rồi thì lật sang mặt sau.
Bánh này của Hà Điền nhỏ hơn lòng bàn tay, một chảo có thể rán được mười hai cái, khi rán, chính giữa chiếc bánh tròn nhỏ phồng lên, cả căn nhà đều là mùi thơm ngào ngạt.
Phần da bánh giòn rụm, phần nhân đường tan chảy từ từ chảy ra như nham thạch nóng sau một lần cắn.

Bánh mới rán xong sẽ rất nóng, để qua một đêm ăn vào thì sẽ hơi dính răng, thành một hương vị khác.
Vừa vặn có thể làm lương khô ngày mai mang theo đi hái quả dại.
Sáng sớm hôm sau, sau khi hoàn thành các công việc hàng ngày, họ chèo thuyền ra ngoài.
Hôm nay Lúa Mì tội nghiệp lại phải trông nhà.

Bởi vì tổ ong còn lại nằm ở trong rừng trái cây dại.

Mặc dù bây giờ nghe thấy từ "mật" là cô chỉ muốn che mặt mà khóc thét, nhưng cô vẫn phải đi lấy mật về càng sớm càng tốt.
Rừng trái cây nằm trong một thung lũng được hình thành bởi một phụ lưu của sông.

Trước khi đến bờ, họ có thể nhìn thấy màn sương trắng giăng đầy trên thung lũng sông, những đám mây và sương mù bị ánh nắng đầu tiên thiêu đốt nhanh chóng bốc hơi, không khí trên sông ẩm ướt, thoang thoảng mùi hương của trái cây.
Lên bờ sông, trên cành cỏ và bụi rậm vẫn còn rất nhiều giọt sương đọng lại, làm ướt hết cả áo quần và giày dép của họ.

Dịch Huyền đi theo Hà Điền đi qua những bụi cây, đi được mười phút, ánh nắng mặt trời cuối cùng cũng xuyên qua đám mây trên thung lũng này, ở một khoảng cách xa, có thể nhìn thấy trên những nhánh cành của cây cối trước mặt nặng trĩu quả.
Màu vàng cam với một chút hồng hồng là quả hạnh, đỏ và tím đen là quả anh đào.
Đi vào, còn có thể thấy một số cây cao hơn những cây ăn quả khác đang trĩu quả xanh, đó là mận (mơ).
Phần lớn mận vẫn còn xanh, một ít quả đã hơi ửng hồng, giống như vết ửng hồng trên mặt Hà Điền khi thẹn thùng vậy.
Lớp cỏ bên dưới phủ đầy quả rụng, đã hư thối thành quả nát, tỏa ra mùi thơm của hơi cồn, thu hút rất nhiều ruồi giấm nhỏ màu đen.
Có một số quả trên cành bị chim mổ, một số thì chỉ còn lớp da dày chưa đầy một cm, phần thịt bên trong đã bị chim mổ hết.
Dụng cụ mà Hà Điền sử dụng để hái quả là một túi lưới lớn bằng rơm và một chiếc sào tre.
Túi lưới có đường kính bảy mươi cm, nhưng cán không dài, sào tre có hai đoạn, mỗi đoạn dài một mét rưỡi, chấp lại có thể dài tới gần ba mét, một đầu của sào được xẻ thành hình chữ V ngược, xẻ giữa, tạo thành vết nứt sâu năm cm, gặp được trái cây khó bẻ thì kẹp cành vào vết nứt ở ngọn và vặn sào tre để làm gãy cành và mang quả xuống.
Hai người đến dưới gốc cây hạnh, Hà Điền dùng sào tre đập vào nhánh cây sai quả, quả chín sẽ rơi xuống, Dịch Huyền thì cầm theo một chiếc túi lưới để hứng.
Sau một hồi "mưa hạnh", họ lại nhặt những quả rơi trên bãi cỏ.
Hà Điền cầm quả trong túi lưới lên nhìn, thở dài nói: "Đến mùa thu phải cưa cho cây hạnh thấp xuống một chút, nếu không quả sẽ càng ngày càng nhỏ."
Họ lại ngồi lựa một lúc, loại bỏ những quả bị thối, đốm đen, hỏng, còn lại thì cho vào sọt tre.
Hà Điền lấy khăn lau hạnh rồi đưa cho Dịch Huyền: "Ăn thử đi, so với khẩu vị của anh thì có thể hơi chua."
Dịch Huyền cầm lấy quả và nhìn sơ qua, quả có màu vàng hơi đỏ chỉ lớn hơn quả hồ đào một chút, một tay có thể cầm được ba bốn quả, đỉnh quả có màu hồng cam, cầm vào tay hơi mềm, trên da có một lớp lông tơ nhỏ mỏng trong mờ, cắn một cái là thịt quả tách khỏi lõi, không có nhiều nước, thịt quả hơi cát, chua và ngọt.
Hà Điền cũng ăn một quả, quả của cô rõ ràng là chua hơn quả của Dịch Huyền, đến nỗi cô phải nhăn mũi lại, vừa cắn một miếng đã ném đi.
Dịch Huyền đưa quả hạnh trong tay cho cô: "Quả của tôi ngọt này."
Cô nhận lấy và cắn một miếng: "Thật vậy."
Hai người nhìn nhau cười.
"Haizz, mong là đem về nhà cất qua một thời gian sẽ ngọt hơn.

Nếu không được thì cứ làm mứt vậy."
"Ừ.

Mứt hạnh cũng rất ngon! À, còn có thể làm điểm tâm ngọt nữa."
"Hạnh sấy khô thì coi như là món ăn nhẹ lúc mùa đông, hoặc là cắt nhỏ ra trộn với hạt thông, quả óc chó làm bánh mì nướng cũng được."
Hai người bàn bạc một lúc xem sẽ ăn nó như thế nào, rồi hái thêm một ít hạnh nữa, sau khi chất đầy một cái sọt tre thì mới dừng.
Rừng trái cây dại này là một món quà quý giá và hào phóng mà thiên nhiên ban tặng, nếu còn phàn nàn về việc quả không đủ ngọt, vậy thì cũng quá không biết thế nào là đủ rồi.
Khi ông bà của Hà Điền khám phá ra khu rừng này cách đây hàng chục năm, ở đây chỉ có khoảng chục cây ăn quả, xen lẫn với nhiều cây bách và bạch dương.


Họ đã chặt bỏ rất nhiều cây khác và đã cố gắng hết sức chăm sóc chúng trong nhiều năm.

Dần dần mới hình thành mảnh rừng trái cây này.
Sau khi hái hạnh xong, Hà Điền đưa Dịch Huyền đi hái anh đào.
Anh đào cũng có thể rung được, nhưng anh đào rụng nếu không còn cuống thì sẽ rất nhanh hư, nên cần chịu khó hơn một chút, dùng sào tre để xoắn chùm anh đào ra khỏi cành và lá.
Hà Điền xách sọt còn Dịch Huyền thì cầm sào tre, cả hai cùng ngẩng đầu dưới một vài cây anh đào, đi lòng vòng tìm quả chín.
"Ở đây, ở đây này!"
"Mấy chùm này chắc là đã hái được?"
"Mấy chùm này chưa chín, quả còn vàng mà!"
Phải hơn một tiếng đồng hồ mới hái được một sọt anh đào nhỏ, cổ hai người đều đau nhức, mặt trời càng lúc càng lên cao, rừng cây cũng càng lúc càng nóng, và càng có nhiều bọ nhỏ xuất hiện, có lúc chúng cuống lên, bay loạn vào mặt họ, lơ là một chút là sẽ hít chúng vào mũi và miệng ngay, họ phải lấy khăn vải che miệng và mũi của mình lại.
Nhặt được một lúc, Hà Điền xoay cổ: "Mệt quá!"
Dịch Huyền vội nói: "Chúng ta nghỉ ngơi một chút đi?"
Rừng trái cây cũng không phải là nơi nghỉ ngơi thích hợp, bên cạnh rừng bách nguyên sinh có một con suối nhỏ, đi xuyên qua rừng bách có thể nhìn thấy một cây liễu to nằm ngang suối, cành liễu theo gió nhẹ nhàng đong đưa trên mặt suối, tạo thành những vòng tròn nhỏ.
Hà Điền nói với Dịch Huyền: "Khi còn nhỏ, tôi theo ông bà đến đây hái quả, ông bà cho tôi ngồi trên thân cây liễu để câu cá.

Ở đây có một loại cá nhỏ, nấu canh ăn rất ngon.

Hoặc là tôi sẽ dùng cành liễu làm một số giỏ nhỏ cho ông bà đựng quả dại."
Dịch Huyền nhìn cây liễu: "Chúng ta cũng lên đó ngồi đi."
"Được!" Hà Điền cười leo lên trước.
Thân cây liễu nằm ngang suối to gần như hai người ôm mới xuể.

Muôn vàn cành xanh rủ xuống như những tấm rèm che nắng, những ngọn non đong đưa bay nhẹ theo làn gió.

Ngồi ở bên trên còn có thể ngâm chân vào trong suối, vô cùng mát mẻ và thoải mái.
Dịch Huyền lựa một ít anh đào và hạnh mềm, rửa sạch dưới dòng suối, đưa cho Hà Điền, ​​sau đó leo lên ngồi bên cạnh cô.
Các quả anh đào đều ngọt, vỏ mỏng và thịt dày, khi cắn một miếng nước màu đỏ đậm ứa ra.
Bọn họ vừa ăn anh đào vừa nói chuyện: "Nếu mấy cây này được trồng gần nhà thì quá tốt rồi."
"Ông tôi đã thử nhiều lần rồi, nhưng không thành công.

Ông nói rằng có thể là do thung lũng sông ấm áp và ẩm hơn nên cây mới có thể phát triển tốt như vậy."
Dịch Huyền im lặng một lúc rồi nói: "Nếu ở chợ có bán sách thì tốt rồi.


Chúng ta mua một số sách về trồng cây ăn quả, đợi làm được nhà kính, bốn mùa đều có thể ăn anh đào."
Hà Điền cười: "Mua sách cũng không dễ đâu.

Ai mà muốn mang sách đến đây bán chứ? Người mua thì ít mà cũng chẳng kiếm được bao nhiêu.

Hầu hết sách trong nhà của tôi đều do tổ tiên truyền lại.

Có một số bộ phận sách bị hỏng, phải chép lại để bổ sung vào.

Cũng có một số tình cờ đổi được từ người khác.

Và...!" Cô cười ranh mãnh: "Trước đây có một người thu mua lông thú rất thích bà tôi.

Năm nào bà tôi cũng nhờ ông ấy mang đến một ít sách.

Nhiều cuốn sách tôi đọc khi còn nhỏ đều có được từ cách này."
"Dùng mỹ nhân kế!"
"Anh nói gì vậy hả? Cái này gọi là người có sức cuốn hút."
Nghỉ ngơi một lúc, cả hai quay lại rừng trái cây dại, tiếp tục hái quả.
Lúc này mặt trời đã lên rất cao, dù có cây trái sum suê cành lá che phủ trên đầu, nhưng một lúc sau vẫn sẽ bị phơi nắng đến hoa mắt, mồ hôi muốn chảy cả vào trong mắt, mà đội nón rộng vành lên thì lại khó thấy đường.
Dịch Huyền bện hai cái vòng tròn bằng cành liễu mang về.

Đội nó trên đầu có thể che bớt ánh nắng mặt trời mà không cản trở tầm nhìn.
Dưới gốc cây anh đào, Dịch Huyền vươn sào tre lên vặn quả, Hà Điền vỗ vỗ cánh tay anh: "Mấy quả này còn chưa chín đâu!"
Anh nhặt những chùm anh đào nửa đỏ nửa trắng này lên, mỉm cười cắm vào vòng tròn bằng cành liễu trên đầu Hà Điền: ​​"Tôi biết chứ."
Hà Điền sửng sốt, nở nụ cười, lấy vòng tròn đan bằng liễu trên đầu xuống: "Đẹp quá." Bỏ qua khả năng thực tế, trình độ thẩm mỹ của Dịch Huyền đúng là không thể nghi ngờ.
Dịch Huyền mím môi cười, lại hái một chùm anh đào để trang trí cho vòng liễu: "Bây giờ thứ mà em đang đội là vòng hoa."
Họ hái rất lâu, cuối cùng quả anh đào cũng đã lấp đầy sọt tre, chất thành một đống cao cao nhọn nhọn.
Những quả anh đào chín tỏa mùi thơm hấp dẫn một vài con ong ăn quả bay đến, Hà Điền lấy khăn vải phủ lên sọt để chúng không cắn phá.
Dịch Huyền có chút tiếc nuối, nếu vài tháng trước họ đến đây thì đã có thể nhìn thấy phong cảnh đẹp hơn, hoa hạnh và hoa anh đào treo đầy cành, trên cỏ cũng phủ một lớp cánh hoa, anh và Hà Điền có thể ngồi ở trên cỏ ăn cơm dã ngoại.
Năm sau đi, năm sau họ nhất định sẽ dành thời gian để đến đây ngắm hoa..