Cuộc Sống Đơn Giản

Chương 55




Edit: Huong August.

Về tới nhà, thấy người thanh niên quen thuộc đó, nét mặt ba mẹ Trương trở nên kỳ quái, không phải đã chia tay rồi sao, sao con gái nhà mình lại mang theo người này về.

Lúc này, cơ hội khảo nghiệm tài ăn nói của Tôn Đông Mặc đã đến, hắn tuyệt đối không trầm mặc ít nói giống như mấy năm trước, đột nhiên thay đổi thành nói rất nhiều, miệng lưỡi lưu loát thao thao bất tuyệt kể lại rõ ràng ngọn ngành mọi chuyện.

Dĩ nhiên hắn cường điệu về sự hối hận mấy năm nay, đủ trạng thái: đau lòng, tự trách, hối hận.

Đây là đang đánh lá bài tình cảm.

Ý là: Con còn yêu con gái hai bác, vẫn không thay đổi, chỉ bởi vì chút nguyên nhân mà bọn con tách ra, nhưng bây giờ quan hệ giữa bọn con đã tốt lắm, lời kết, con sẽ đối xử tốt với cô ấy, vĩnh viễn không buông tay.

Có câu chết sớm sớm siêu sinh sớm.

Cuối cùng, nương theo một câu của Tôn Đông Mặc “Hai bọn con lĩnh chứng rồi.”

Ba Trương ngẩn ngơ, sau đó hoàn toàn nổi giận, cút! Tiểu tử thúi này từ đâu tới, chẳng lẽ con gái rượu nhà mình cứ như vậy bị ngậm tha đi rồi, không thể nào, không có cửa đâu, đến con cá cũng không lưu lại!

**

Buổi tối, mẹ Trương khó có khi ngủ chung với Trương Thiến, có mấy lời cần phải tùy thời tùy lúc tùy nơi mới có thể nói. Chuyện Trương Thiến khiến bọn họ giật mình, tuy nói lúc trước tích cực cho con gái xem mắt, nhưng đột nhiên biết con gái đã lĩnh chứng rồi? Kết hôn? Lập gia đình? Chuyện này đặt vào hoàn cảnh gia đình nào hẳn cũng sẽ phát điên.

Mẹ Trương vỗ bả vai Trương Thiến, dịu dàng nói với cô: “Nói cho mẹ nghe, con nghĩ sao?”

Trương Thiến vẫn luôn là một đứa bé ngoan, có chuyện lớn gì đều thương lượng với người nhà, nhưng lần đầu tiên, chuyện lớn như kết hôn, đến bây giờ bọn họ mới biết!

Cộng hai đời người, Trương Thiến đã ba mươi tuổi, cô có thể tự làm chủ rồi. Nhưng lúc nhìn thấy giấy đỏ lĩnh chứng kia cô vẫn ngây người.

Lúc mới bắt đầu quả thật là quên nói với người nhà, sau đó là sợ, cô không biết nói sao với bọn họ, không ngờ vừa mới bắt đầu Tôn Đông Mặc đã ném mộ quả bom lớn như vậy, khiến một nhà Trương Thiến ngã ngửa.

Nhưng thật ra trong lòng Trương Thiến đang thở phào nhẹ nhõm, chỉ uất ức cho Tôn Đông Mặc, tối nay phải một mình ngủ trong khách sạn.

“Mẹ, Tôn Đông Mặc sẽ đối tốt với con.” Trương Thiến dùng giọng điệu khẳng định nói ra những lời này với mẹ Trương, ít nhất cô có thể khẳng định lời Tôn Đông Mặc nói là thật.

Đều nói lòng người khó phân, nhưng vật chết sẽ không nói dối, Trương Thiến từng dùng bảo bối trong không gian thử dò xét Tôn Đông Mặc, đừng nói Trương Thiến đa nghi, chuyện tình yêu, tất cả phái nữ dù thông minh đến đâu đều biến thành kẻ ngốc.

Bảo bối không có chức năng gì đặc biệt, căn cứ cảm xúc của người nói mà thay đổi màu sắc, tương đương với một “Trắc hoang nghi” (*phát hiện lời nói dối), khi Tôn Đông Mặc cam kết với cô, bảo vật “Trắc hoang nghi” phát ra màu đỏ chói mắt.

Màu đỏ lóa mắt kia cũng nhuộm đỏ trái tim trương Thiến. Nước mắt tuôn rơi, nước mắt vui sướng, màu đỏ đại biểu một loại tuyên bố đầy chắc chắn: Tôn Đông Mặc rất yêu cô!

Mẹ Trương nhìn dáng vẻ kiên trì của Trương Thiến, há miệng, cuối cùng vẫn cũng không nói gì, con gái lớn rồi, tất nhiên biết suy nghĩ. Mẹ Trương thở dài, bắt đầu dạy Trương Thiến bí quyết sống với chồng, nhiều năm qua, bà có thể nắm chắc trái tim ba Trương trong lòng bàn tay là thành công của một người phụ nữ. Mẹ Trương bày tỏ, đối phó với đàn ông, bà có cả một đống bí quyết.

Mấy ngày sau đó, mỗi ngày Tôn Đông Mặc đều đến, lần nào tới cũng mang theo quà tặng, dần dần hàng xóm chung quanh đều biết chuyện này rồi, Thiến Thiến nhà lão Trương tìm được một đối tượng thật tốt!

Lĩnh chứng, cái này có ý nghĩa gì, quan hệ của hai người do luật pháp bảo vệ. Chuyện này ba mẹ Trương ai cũng không nói, bọn họ không muốn hai tiểu bối bị người chê cười, lĩnh chứng là chuyện rất quan trọng, dù đơn sơ thế nào, cần phải mới họ hàng bạn bè làng xóm bữa cơm, thông báo một tiếng.

Cho dù hai đứa bé tự mình làm chủ, nhưng các gia trưởng hai nhà còn chưa có gặp mặt, không hiểu rõ lẫn nhau. Hơn nữa gần đây, ngày dự tính sắp sinh của Tú Tú sắp tới, mẹ Trương muốn giúp đỡ, bây giờ còn không đi được, nhưng qua một thời gian ngắn bọn họ nhất định phải thương lượng với thông gia chuyện hai đứa.

Mấy ngày trước chị Tú trượt chân thiếu chút nữa sinh non, sau đó được đưa đến bệnh viện chờ sinh, mầy ngày nay Trương Thiến ở nhà làm ít canh hầm, làm xong rồi đưa đến bệnh viện, rau dưa trong không gian rất ngon, khiến cho mẹ ăn vui vẻ, liên tiếp khen ngợi Trương Thiến đã trưởng thành.

Hôm nay Trương Thiến lần nữa tới phòng bệnh lại không thấy người, nghe nói chị cô đã được đưa đến phòng sinh.

Là một bác sĩ gây mê, lúc thực tập Trương Thiến cũng đã thấy sinh mổ, nếu chuẩn bị thích đáng, đứa bé rất nhanh có thể ra ngoài, nhưng nếu muốn tốt cho cả mẹ và bé, vẫn nên lựa chọn sinh tự nhiên. Chị Tú chọn sinh tự nhiên, nên cô cũng có thể cùng mọi người đợi ngoài phòng mổ lo lắng chờ đợi.

Cho dù có cửa ngăn cách, Trương Thiến vẫn nghe được tiếng hét đau đớn của chị gái, cô run rẩy tựa vào trong ngực Tôn Đông Mặc.

“Sinh con rất đau.” Trương Thiến nhỏ giọng nói ở trong ngực Tôn Đông Mặc.

“Ừ.”

“Đến lúc đó, em cũng sẽ đau như vậy.”

“Không giống, chúng ta chọn sinh mổ, như vậy sẽ không đau.”

Trương Thiến nghe vậy, nhớ tới tình cảnh sinh mổ của một người phụ nữ, lúc sinh con, người mẹ rên rỉ mấy tiếng, tốt hơn bây giờ rất nhiều, nhưng cô vẫn lắc đầu:”Không cần, em muốn giống như chị ấy.”

Nói xong, Trương Thiến ngẩng đầu lên, mắt nhìn Tôn Đông Mặc:”Không đau, em sẽ không nhớ được nó hành hạ em thế nào. Nếu như sau này không hiếu thuận em, em phải mắng nó.”

Tôn Đông Mặc bất đắc dĩ cười, véo má Trương Thiến:”Quỷ hẹp hòi.”

Trương Thiến hừ một tiếng, không nói nữa, lẳng lặng ngồi bên ngoài phòng sinh chờ cháu gái nhỏ ra đời.

Một tháng chờ cháu gái nhỏ chào đời, một tháng dùng để quan sát sinh hoạt hằng ngày của cháu gái nhỏ, hai tháng này Trương Thiến trải qua vô cùng vui vẻ.

Mà Tôn Đông Mặc, hắn dùng hai tháng này thành công đánh chiếm nội bộ”kẻ địch”, em trai Thần Vũ của Trương Thiến bây giờ đã xưng huynh gọi đệ với hắn, ngay cả “thất đại cô, bát đại di”, Tôn Đông Mặc cũng tấn công tới cửa bằng đồng quà áp lễ vật.

Đến khi Trương Thiến ngừng thời gian chơi với cháu gái nho nhỏ mềm mại, lúc này mới phát hiện ra, người trong nhà đang hết sức mong đợi hôn sự hai người bọn họ!

Ba mẹ Trương mặc dù kỳ quái tại sao bệnh viện lại cho nhiều ngày nghỉ như vậy, nhưng bị một câu”Nhờ thân thích.” Của Tôn Đông Mặc lừa gạt qua chuyện, quả thật, trong nhà có quan hệ khi thực tập ở bệnh viện, có chuyện cũng chỉ là một câu nói, có đi hay không cũng là do mình.

Tôn Đông Mặc và thông gia có quan hệ với bệnh viện, xin nghỉ mấy tháng không phải là chuyện khó khan gì, vì vậy mẹ Trương rất vui mừng chuẩn bị quà tặng tính gặp thông gia.

Vốn Tôn Đông Mặc cũng gọi điện thoại nói chuyện với ba mẹ hắn rồi, bọn họ biết hắn đã lĩnh giấy hôn thú, cụ Tôn cười bí hiểm không nói gì, mẹ Tôn không ngừng khích lệ hắn nói không hổ là con trai bà, còn lại ba Tôn mắng Tôn Đông Mặc một trận, thật không có quy củ, ít nhất cũng phải đưa cô dâu về xem mắt. Đáng tiếc, cơn giận của ba Tôn bị mẹ Tôn vô tình trấn áp.

Vốn ba mẹ Tôn tính đến thành phố D gặp ông bà thông gia, nhưng không thuyết phục được ông bà Trương. Tuổi bọn họ cũng lớn, cả đời không rời thành phố D được mấy lần, mượn cơ hội thăm thông gia, họ tính đi chơi thành phố một chút. Học tập giới trẻ bây giờ, du lịch, phượt.

Lái xe, một đường kéo đến thành phố B, nhà Tôn Đông Mặc.

Cho đến bây giờ Trương Thiến cảm thấy thời gian giống như ấn một nút tăng tốc cứ như vậy làm hòa, kết hôn, lại còn chuẩn bị gặp trưởng bối rồi! Tốc độ này, rõ là…

Cô dùng tới 18 năm chờ đợi tình yêu, dùng 2 năm thời gian nuôi dưỡng tình yêu, dùng 3 năm bảo vệ tình yêu, cuối cần chỉ dùng gần 2 tháng, tiến vào nấm mộ tình yêu- bọn họ lĩnh chứng rồi!

Xe lái vào một chung cư, Trương Thiến nhìn cảnh tượng bên ngoài từ cửa kính, đây là một khu biệt thự nhỏ, khoảng cách giữa các biệt thự rất lớn, tạo không gian riêng tư cho mỗi nhà. Mỗi biệt thự còn có một viện nhỏ, trong vườn trồng ít rau dưa, còn có mấy loài hoa đua nhau khoe sắc.

Cây cối trong khu chung cư xanh tốt, xa một chút còn xây quảng trường nhỏ, trên quảng trường mơ hồ có thể thấy một ít thiết bị luyện tập thể thao. Cảnh vệ trong chung cư rất nhiều, thậm chí Trương Thiến còn nhìn thấy mấy con chó săn hung mãnh.

Nơi thành phố B tấc đất tấc vàng, có một căn nhà như vậy thật sự không dễ dàng, dĩ nhiên đây chỉ là suy nghĩ của một công dân nhỏ như Trương Thiến.

Cuối cùng xe dừng lại ở một biệt thự. Trương Thiến chưa từng gặp người nhà Tôn Đông Mặc, không khỏi thấp thỏm lo lắng. Dù Tôn Đông Mặc có cho cô nhiều tin tức hơn nữa, cô vẫn cảm thấy quá ít, đối với phản ứng của Trương Thiến, Tôn Đông Mặc cảm thấy buồn cười nhưng đây chính là biểu hiện cô quan tâm hắn, hắn chỉ có thể dùng sức nắm tay cô, yên lặng trao cho cô lời khích lệ.