Cuộc Sống Mới Của Nhân Vật Nữ Phụ

Chương 2




3.

Lúc Thẩm Chi Nhiên trở về, tôi đang ở trong phòng ngủ, không hiểu vì sao gần đây tôi rất thích ngủ, nhưng lại ngủ không yên.

Lúc hắn hôn trán tôi, tôi mở mắt nhìn hắn.

Hắn sờ đầu tôi, muốn hôn tôi nhưng tôi tránh né, hắn nở nụ cười.

“Anh mang quà về cho em, mau dậy xem đi.”

Trong hộp được đóng gói kĩ càng là một cái khăn quàng cổ màu đỏ, bên trên là logo của thương hiệu nổi tiếng.

Tôi từng thấy trong tạp chí, có số lượng giới hạn, mỗi màu chỉ có một cái.

Tôi cầm khăn quàng lên nhìn một cái, sau đó để lại vào hộp, cất vào phòng quần áo.

Hắn đi vào phòng cùng tôi, ôm lấy eo tôi.

Trên người là mùi hoa tử đằng mà tôi thích nhất.

“Anh nhớ em lắm.” Giọng điệu dịu dàng cứ như Thẩm Chi Nhiên mà tôi quen thuộc đã trở về.

Đêm nay, tôi và hắn trở lại ngày tháng ngọt ngào năm xưa, khiến tôi đột nhiên cảm thấy hắn và Trần Y Y không có chuyện gì.

Thời tiết tháng 6 ở thành phố A thay đổi xoành xoạch, ví dụ hôm nay dã vào hè nhưng trời lại khá lạnh.

Trời xanh bị mây đen che phủ, sau đó là tiếng sấm ầm ầm vang lên.

Tôi đã hai tháng chưa tới ngày, tâm trạng có chút không thoải mái.

Trong tiểu thuyết, nhân vật phụ của phụ là tôi đã không xuất hiện từ trước khi phản diện và nữ chính gặp nhau từ lâu, mà dựa theo tiến độ thời gian, nhân vật phản diện và nữ chính cũng bắt đầu có tình cảm với nhau.

Thẩm Chi Nhiên vẫn chiều chuộng tôi như trước, nhưng công việc của hắn vẫn rất bận rộn, thời gian ở công ty nhiều hơn so với lúc ở nhà.

Nam chính Chương Triết Hãn lúc này đã đi xem mặt và gặp nữ chính theo sự mai mối của ba mẹ, mà tôi lại không thấy manh mối gì trong newfeeds của nữ chính.

Tôi nằm trên giường search lý do không tới ngày trên mạng, sau đó trong lòng có chút lo lắng khi cứ đọc đi đọc lại một lý do.

“Không lẽ mình có thai rồi à?”

“Không không không, không thể nào, mình và Thẩm Chi Nhiên có đeo bao lúc làm mà!”

“Nhưng google bảo có đeo bao cũng không phòng trừ 100% được!”

Tôi lầm bầm lầu bầu, biết không thể quá tin google nhưng vẫn lo lắng mà ra cửa mua que thử thai về.

Chỉ mong được an tâm mà thôi.

“Có ở nhà không? Anh về lấy ít đồ.” Thẩm Chi Nhiên gửi tin cho tôi.

“Em ra ngoài rồi!”

“Ừm.” Hắn không hỏi tôi đi đâu.

Đợi sau khi tôi mua đồ xong về nhà thì Thẩm Chi Nhiên đã đi rồi.

Bên ngoài có mưa nhỏ, thời tiếc lạnh khiến tôi phải khoác áo.

Tôi cầm que thử vào WC, nửa tiếng sau, trên đó xuất hiện hai vạch.

Tôi, tôi mang thai con của nhân vật phản diện à?

Chuyện đầu tiên tôi nghĩ đến là nói tin tốt này cho Thẩm Chi Nhiên.

Vì vậy tôi gọi cho hắn ngay nhưng hắn không nghe máy.

Tôi gọi cho trợ lý thì biết hắn đang họp ở Húc Phong, thế là tôi lái xe đến.

Lúc gần đến nơi, tôi thấy hắn và Trần Y Y đi xuống, Trần Y Y xoa hai tay vì lạnh, sau đó lên xe Thẩm Chi Nhiên.

Tôi nắm chặt tay lái, lái xe đi theo.

Xe dừng trước một khu chung cư, lúc Trần Y Y đi xuống thì mang theo khăn quàng mà Thẩm Chi Nhiên tặng tôi trên cổ.

Màu đỏ rực rỡ làm chói mắt tôi.

Thì ra hắn về nhà để lấy thứ này.

Tôi dừng xe lại, tắt máy.

Sau đó lấy kết quả mang thai bên ghế phụ ném vào thùng rác.

Tôi từ bỏ nhân vật phản diện này.

4.

Tôi ngồi trong xe nhìn hai người họ tạm biệt nhau trước mặt mình, hít sâu một hơi gọi cho Thẩm Chi Nhiên.

“Anh ở đâu?”

“Đi gặp khách hàng, về nhà liền.”

Qua cửa kính xe, tôi thấy Thẩm Chi Nhiên ngồi lên xe, đây là lần đầu tôi nói tới cái tên Trần Y Y với hắn.

“Anh đang ở cùng Trần Y Y à?”

“Sao em biết cô ấy?” Trong giọng Thẩm Chi Nhiên mang theo sự bối rối.

Tôi cười khẽ, “Anh lo lắng cái gì?”

Nghe thấy sự không vui trong giọng tôi, hắn hạ cửa kính, hút một điếu thuốc.

“Trần Y Y là nhân viên của anh, em có thể gây chuyện với anh nhưng đừng làm phiền cô ấy.”

“Làm bạn gái nhưng không thể hỏi bạn trai mình khi có cô gái khác ở cạnh hắn à?”

Thẩm Chi Nhiên, anh có thể khiến tôi thất vọng thêm nữa không?

“Ở nhà đợi anh.” Hắn tắt máy.

Nhìn hắn lái xe rời đi, tôi ngồi trong xe suy nghĩ rất nhiều.

Tôi ở thế giới này không có người thân, cha mẹ của nguyên chủ đã mất, dựa vào di sản mà họ để lại để đi học.

Đứa nhỏ trong bụng là người thân duy nhất trong thế giới này của tôi.

Có thể không cần nhân vật phản diện, nhưng đứa bé là của tôi, chỉ mình tôi thôi!

Tuy tôi là bạn gái của Thẩm Chi Nhiên, hắn sẽ tặng quà đắt tiền cho tôi, sẽ nghĩ mua quà cho tôi, cho tôi quẹt thẻ tín dụng nhưng hắn chưa cho tôi tiền mặt bao giờ.

Nếu sau này rời khỏi Thẩm Chi Nhiên, tôi không có cách nào nuôi mình và con của nhân vật phản diện.

Cho nên trước khi rời khỏi Thẩm Chi Nhiên, tôi phải kiếm tiền.

Dọc đường lái xe về nhà, tôi vuốt bụng suy nghĩ rất nhiều, lúc về nhà, Thẩm Chi Nhiên đang làm việc trong phòng sách.

Tôi không để ý tới hắn, đi về phòng tắm rửa.

Đợi tôi tắm xong, Thẩm Chi Nhiên đã nằm trên giường.

“Ôn Vũ, anh…” Hắn muốn nói lại thôi.

“Lúc tôi vào phòng quần áo lấy phòng ngủ, phát hiện không thấy khăn quàng mà anh tặng tôi lúc đi Pháp về, khăn của tôi đâu rồi?”

Không đợi hắn nói, tôi lập tức cắt lời trước.

“Hôm nay trời lạnh, anh đưa khăn cho đồng nghiệp dùng rồi.” Hắn cúi đầu xem điện thoại như không có gì.

“Là Trần Y Y à?”

“Ôn Vũ, em có thể hiểu chuyện tí được không?”

“Tôi không hiểu chuyện? Là ai nghe cái tên Trần Y Y là tránh thế? Là tôi à?”

“Được, anh nói.” Hắn buông điện thoại xuống, “Lúc bé anh bị đối thủ của ba mẹ bán vào núi, là một cô gái đã cứu anh, người kia giống Trần Y Y nên anh muốn chăm sóc cô ấy một chút.”

“Vậy khăn quàng của tôi đâu? Cho cô ta rồi à?”

“Đúng vậy.” Sau khi nói hết, hắn thở phào nhẹ nhõm.

Cứ như việc hắn đối xử tốt với Trần Y Y là chuyện hiển nhiên.

“Khăn kia đã có người mang rồi, tôi không cần nữa.” Tôi bình tĩnh nói.

Nghe tôi nói thế, hắn tưởng tôi không giận nữa.

Sau đó tôi nói tiếp: “Anh trả tôi khăn quàng đó theo giá thị trường đi, xem như tôi bán cho anh.”

Buồn cười, tôi đã xem giá của khăn quàng này rồi, hơn 1 tỷ 6 một cái, rất có giá đấy.

Hắn nở nụ cười tức giận với tôi: “Ôn Vũ, em chỉ biết có vậy à?” Sau đó cầm điện thoại chuyển khoản cho tôi.

“Đinh!” Ngân hàng gửi tin nhắn: “Tài khoản của ngài đã nhận được 1 tỷ 6 trong tài khoản vào 7 giờ 22 phút ngày 11 tháng 6. Số dư tài khoản là 2 tỷ 5. Ghi chú: Khăn quàng cổ của em.”

Tôi nhìn số dư trong tài khoản, cười nói: “Khăn quàng bây giờ là cả anh rồi đấy.”