Cuộc Sống Nông Thôn Gà Bay Chó Chạy

Chương 8: 8: Bữa Cơm Phong Ba Bão Táp 2





Trần Thị bị Hàn lão gia quát một tiếng, lập tức ngồi trên ghế đẩu khóc lóc nói: "Thân già ta cả đời khốn khổ, gả vào nhà họ Hàn mấy chục năm, sinh con đẻ cái, chưa một ngày được hưởng thụ hạnh phúc.

Về già còn vì con dâu mà bị mắng cho một trận! Ông Trời ơi sao không đánh chết ta đi, đừng để ta sống khổ sở trên đời như này nữa".  Trần Thị khóc lóc vẩy nước mũi khắp nơi, Ngô Thị cùng Phùng Thị liền cảm thấy thật buồn nôn.  Hàn lão không đành lòng hà khắc đối với Trần Thị như vậy, dù sao cũng là thê tử của ông ta, người đã cùng chung sống gần như cả đời, ông ta biết tính khí của mụ, càng mắng mỏ Trần Thị bà ta sẽ chỉ ngày càng trở nên bạo lực hơn thôi.  Bởi vì Trần Thị chính là loại người này, khóc lóc ăn vạ là mánh khóe lớn nhất của bà.  Hàn lão "Ai" một tiếng, ngồi sang một bên không nói nữa.  "Ta nói này Lão Nhị, không phải ta làm đại ca mới nói ngươi, ngươi nên giáo huấn cái tính khí của nương tử nhà ngươi đi, mẫu thân chúng ta cũng không nói gì quá đáng, vậy mà dám làm nhục người trước mặt chúng ta như vậy."  Hàn Đức Hưng nhìn Hàn Đức Bình liếc mắt một cái .  Khuôn mặt đỏ đen của Hàn Đức Bình ngẩn ra xanh tím, muốn giải thích vài câu, nhưng hồi lâu kìm được lại không thốt ra một lời nào.  "Này, phu quân, ngươi không biết hiện tại bọn nhỏ ở nhà lão nhị đang gây rắc rối sao, hai ngày trước còn cãi nhau không giặt y phục cho mọi người, còn dám lớn tiếng với nương và ta.

Bọn họ thực sự quá đáng." Ngô thị cau mày ở một bên nói thêm vào.  Hàn Đức Hưng hừ lạnh một tiếng: "Có chuyện như vậy nữa sao? Ta nói ngươi phải bị phạt, nương tử và hài tử ngươi cũng phải bị phạt, ngươi không thể cứ như vậy bỏ qua.


Nhìn xem Tiểu Đường hiếu thuận ngoan ngoãn như thế nào, nhìn lại mấy đứa trẻ nhà ngươi thì..."  Hàn Đức Hưng bắt lấy Hàn Đức Bình mà mắng một hồi, bụng của Hàn Hiếu Chính cứ phình lên phập phồng, hắn nắm tay cha mình lớn tiếng nói: "Cha, sao cha không đi gặp nương con, con vừa thấy nương khóc rất đau lòng.

"  "A nha!" Hàn Đức Bình như từ trong mộng tỉnh lại đi theo Hàn Hiếu Chính trở về Đông Phòng, cũng không thèm để ý Hàn Đức Hưng phía sau gọi hắn như thế nào.  Khi hắn trở lại phòng phía đông, tâm trạng của Lâm Thị đã ổn định khá nhiều, nhưng đôi mắt nàng vẫn đỏ hoe sau trận khóc vừa rồi.  Thấy Hàn Đức Bình trở lại, ba người đều đồng loạt nhìn hắn.  Hàn Đức Bình bị nhìn thấy không thoải mái, có chút ngượng ngùng vuốt tóc: "Các ngươi nhìn ta làm gì?"  Quang Quang hỏi hắn: "Cha, mẫu thân bị tổ mẫu mắng, vì sao không cho mẫu thân phản bác vài câu?"  Hàn Hiếu Chính với khuôn mặt nhỏ không hài lòng nói: "Cha thì tranh luận cái gì? còn không thấy đại bá đó vừa khen ngợi Hiếu Tông ca và Tiểu Đường tỷ trước mặt cha chúng ta, hơn thế còn quở trách nương và Quang nhi.

Muốn cha chúng ta giáo huấn mẫu thân ta cho tốt, cha không dám phản bác lời nào, ông cứ cúi đầu không nói gì."  Lâm Thị nhìn Hàn Đức Bình với đôi mắt đỏ hoe, " Ngươi là cha của mấy đứa nhỏ , nhưng ngươi thực sự lại để đại bá của nó quở trách con mình mà không nói một lời nào sao?"  Hàn Đức Bình mặt đầy ấm ức, thở dài nói: "Còn có thể nói cái gì? Bên kia mẫu thân lại khóc, ngươi nói ta.

.

.

"  Quang Quang đen mặt, người cha này đúng là vô dụng.  "Cha, cũng không nên nói như vậy.


Đại bá của ta cũng là đại ca của nương chúng ta, nhưng hắn lại ở trước mặt nhiều người như vậy nói với người, bảo người trở về trách phạt mẫu thân ta.

Đây là lời một Đại bá nên nói sao?"  "Còn nữa, con của hắn là đáng quý, người cùng mẫu thân hài tử chúng ta vì cái gì lại không đáng một đồng?"  Bản chất Hàn Đức Bình là người trung thực, mặc dù trông mập mạp nhưng hắn luôn dịu dàng, chưa bao giờ khiển trách Lâm thị và hài tử, Hàn Đức Bình đỏ mặt khi bị Quang Nhi hỏi, cả một hồi không nói nên lời.  "Vậy để con hỏi cha nương một câu nữa.

Người cho rằng hai người thua kém đại bá cùng đại bá nương sao ? Hay người cho rằng tỷ muội của chúng ta thật sự kém hơn rất nhiều so với đại ca và đườngtỷ?"  "Đương nhiên không phải!" Vừa nhắc tới đứa nhỏ, Lâm thị liền có chút lo lắng, cái gọi là tình mẫu tử thật mạnh mẽ.  "Các con đều là con ngoan của ta.


Không có gì có thể so sánh với các con, Hiếu Châu, Hiếu Diên siêng năng hơn, có năng lực và hiểu biết hơn, nếu họ không vì chúng ta mà không được theo học, bằng không họ có thể học tốt hơn Hiếu Tông nhiều lần! "  Nói đến hai đứa con trai hiểu chuyện, Hàn Đức Bình cũng ngây ngô cười, " Hiếu Châu, Hiếu Diên đều là những nhi tử ngoan, không biết Hiếu Tông học hành thế nào, ít nhất việc học ở nhà của Hiếu Tông không bằng hai ca của các ngươi."  Hàn Tiểu Miên không thể không phản bác lại, " Hiếu Tông ca giống như ông chủ trẻ khi áo đến thì dơ tay, cơm đến thì mở miệng, huynh ấy không thể so sánh với đại ca và nhị ca của chúng ta ."  Lâm Thị cũng nhìn Hàn Đức Bình trách móc: "Đúng vậy, đừng có dát vàng lên mặt cháu cả của nương thân nữa."  Hàn Đức Bình xấu hổ đến mức chỉ biết cười trừ.  Quang Quang không nói nên lời, nói nhiều như vậy, gia đình vẫn không hiểu ý của nàng ấy, "Nếu chúng ta không thua kém gì người khác, tại sao chúng ta phải chịu đựng việc bị người khác coi thường?"  "Đại bá chỉ biết khen hài tử của hắn, còn cha sao không biết nói lời nào khi nghe người khác nói về nương và chúng ta sao?"  "Cha càng hành động như vậy, những người khác sẽ càng coi thường gia đình chúng ta mà thôi.

Đôi khi những người khác coi thường chúng ta không quan trọng, quan trọng là chúng ta phải tự tôn trọng chính mình.

Nếu chúng ta nghĩ rằng người khác nói đúng, thì chúng ta đáng bị người khác đánh giá,bị người khác đạp ở dưới chân, vậy chúng ta sống trên đời này có ý nghĩa gì?"  Hàn Đức Bình và Lâm Thị nghe vậy vô cùng cảm động, Hàn Đức Bình nắm chặt tay, "Quang nhi nói đúng, chúng ta không kém người khác, nếu có người nói ngươi không tốt, ta nhất định sẽ đánh trả."  Lâm Thị nhẹ nhõm xoa đầu Quang Nhi, "Quang nhi của chúng ta sao giống như một người khác vậy, trước đây con còn không dám nói chuyện với Tổ mẫu và đại bá của mình." Hàn Đức Bình cũng dùng ánh mắt thăm dò quét qua Hàn Quang Quang, "Quang Nhi đã lớn rồi!"  Hàn Quang Quang toàn thân cứng đờ, "Không phải bị sốt tận hai ngày liền nhận ra sao,cả nhà chúng ta mỗi ngày đều cố gắng sống lương thiện, cuối cùng nương vẫn bị tổ mẫu mắng."  Mấy người chúng ta cơm không đủ ăn, áo mặc không đủ ấm, ốm đau không được khám chữa bệnh, sau đó ta mới nghiệm ra, đời đã khổ thế này rồi, còn có thể khổ hơn được không? Vậy ví lí do gì lại không mạnh dạn đấu tranh, biết đâu sẽ thực sự tốt hơn thì sao? "  "Đứa con đáng thương của ta, đều là tại mẫu thân vô năng." Lâm thị lại sắp khóc nói.  Hàn Đức Bình thở dài : "Nói thì nói như vậy, ngươi cố gắng tranh luận với tổ mẫu, cuối cùng người bị mắng không phải là mẫu thân ngươi và ngươi sao." Hàn Đức Bình biết rất rõ về Trần Thị, hắn ta vốn là người trung thực, một mặt nghĩ thì ngu ngốc và không thích đối đầu với mẫu thân mình, mặt khác, nếu hắn ta càng chống cự thì vợ con hắn sẽ càng chịu đau khổ.  Hàn Quang Quang sẽ không để ý tới lời nói của Hàn Đức Bình, xưa nay nhà bọn họ nhẫn nhịn, cho nên Hàn lão vẫn luôn bình tĩnh như vậy, sau này nếu còn như thế thì không biết đến năm nào tháng nào bọn họ mới có thể cùng nhau sống một cuộc sống nhàn nhã..