Cuộc Sống Vinh Hoa Phú Quý

Chương 2




(7) 

Bầu không khí có chút xấu hổ.

Tôi quay lưng về phía anh, giờ quay lại cũng không được, không quay cũng không xong.

Ngay khi đang do dự, giọng nói đè nén của anh ta chợt truyền đến từ sau lưng, người này dường như hơi bực bội, hơi bực bội có nghĩa là tức muốn hộc máu.

“Còn đứng đó làm gì?”

“À.”

Tôi vội vàng xoay người lại.

Phó Tiện ngồi dưới đất, hai chân thoạt trông rất vô lực, mím chặt môi, tai lại rất đỏ.

Có thể là hai lần té ngã liên tiếp đã làm tổn thương đến lòng tự trọng của cậu Phó thiếu gia đây.

Để mượn lực, tôi khoác cánh tay anh ta trên vai tôi, vừa đỡ anh ta lên vừa an ủi:

“Phó thiếu gia này, anh cũng đừng để trong lòng, nếu hai chân tôi bị tàn tật, khi đi vệ sinh chưa chắc có thể tự chùi mông được, chứ đừng nói…”

Mới nói được một nửa, cánh tay Phó Tiện khoác trên vai tôi siết chặt hơn vài phần.

“Câm miệng.”

“Vâng.”

Bằng cách này, tôi đỡ Phó Tiện lên giường, sau đó nhận được mệnh lệnh của anh ta:

“Về sau khi theo tôi ra ngoài, chỉ mỉm cười, đừng mở miệng.”

“Được…”

Dù sao thì anh đưa tiền, tôi làm việc, anh không cho tôi mở miệng, tôi uống nước cũng có thể rót từ mũi.(8) 

Đêm tân hôn, tôi vốn định ngủ dưới sàn nhà.

Nhưng Phó Tiện không cho.

Anh ta bảo tôi ngủ bên cạnh mình, cùng đắp một chiếc chăn.

Thật ra tôi bằng lòng, nhưng vẫn muốn tỏ vẻ ngượng ngùng một chút, khi đang đỏ mặt ngại ngùng nói “không tốt lắm”, anh ta đột nhiên đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.

Tôi im lặng một lát: “Lại là một trăm tệ?”

“Hai mươi vạn.”

“Thành giao, ông xã.”

Tôi cầm tấm thẻ, mỉm cười nhận lấy. 

Đêm ấy vô cùng yên bình, chỉ là có hơi lạnh.

Tên đáng chém ngàn đao này, đến nửa đêm giành hết chăn về phía mình, sau đó tôi lạnh không chịu nổi, chỉ có thể dựa sát lại gần anh ta rồi ngủ, miễn cưỡng đắp chăn được nửa người.

Chỉ mơ hồ nhớ được.

Người này ấm áp lạ thường, giống như gắn một cái lò sưởi vậy.

Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, Phó Tiện đã ngồi trên xe lăn rồi. 

Cũng không biết anh ta đã lên xe lăn như thế nào.

Chiếc xe lăn ở bên  cạnh giường, Phó Tiện cúi đầu chăm chú đọc sách. 

Ánh mặt trời ấm áp ngoài cửa sổ, khuôn mặt anh ta như được dát một lớp vàng.

Trông rất đẹp.

Tôi đang mê mẩn ngắm thì Phó Tiện đột nhiên quay đầu sang nhìn tôi.

“Xuống lầu ăn cơm.” 

Tôi đáp lại, để ý thấy dưới mắt Phó Tiện có thêm một quầng thâm.

Tối qua anh ta ngủ không ngon sao?

Rõ ràng kéo chăn rồi ngủ như chết mà. 

Phó Tiện đặt sách xuống, di chuyển xe lăn rời khỏi phòng. Tôi cũng vội vàng xuống giường rửa mặt, trong lúc vô tình nhìn lướt qua cuốn sách Phó Tiện vừa đọc, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.

《Tôn Ngộ Không thật giả》

??

Hoá ra mấy thiếu gia nhà quý tộc đều trẻ con như thế.(9) 

Sau khi ăn sáng xong, Phó Tiện đi ra ngoài.

Trước khi đi, anh ta dặn tôi bất kể hôm nay tôi đi đâu thì trước 7 giờ tối cũng phải ăn mặc chỉn chu chờ ở nhà, tối nay Phó Tiện sẽ đưa tôi đến bữa tiệc gia đình của nhà họ Phó.

Tôi ngoan ngoãn đồng ý.

Bữa tiệc gia đình của nhà họ Phó thì không thể qua loa được.

Hơn nữa, ngày hôm qua tôi kết hôn với Phó Tiện, nhiều người nổi tiếng và các doanh nhân lớn nhỏ đều đến chúc mừng, nhưng lại không có người họ Phó nào tham dự.

Có điều, dường như Phó Tiện lại không để ý chút nào.



Tôi không cần làm việc nên đợi ở trong biệt thự vắng lặng này cũng rất nhàm chán, vậy nên tôi đã bắt một chiếc taxi ra ngoài đi dạo.

Trong gara của Phó Tiện có một dàn siêu xe, nhưng mà …

Anh ta không để tài xế cho tôi, còn tôi thậm chí còn chưa thi bằng lái.

Với thẻ ngân hàng trong tay, tôi bắt taxi đến một trong những trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố.

Trong trung tâm thương mại đông người, nhưng hầu hết họ cũng giống như tôi, chỉ nhìn chứ không mua.

Dù sao thì chi mấy chục vạn để mua đồ ở đây căn bản không phải là điều người bình thường có thể làm được.

Đi dạo một vòng, hai tay trống trơn.

Đột nhiên, bụng tôi quặn đau, sực nhớ ra trong túi có giấy nên vội quay người đi vào nhà vệ sinh công cộng.

Nhưng mà…

Có lẽ là vì cuối tuần nên trong trung tâm thương mại quá đông người, bên nhà vệ sinh nữ đã có một hàng dài người xếp hàng để chờ vào, trái lại nhà vệ sinh nam bên kia lại rất vắng.

Bụng đau tới mức không nhịn nổi nữa, tôi đành phải lặng lẽ đi vào nhà vệ sinh nam.

Khóa cửa xong, tôi ngồi xổm xuống…

Mới vừa kéo quần xả nước thì bên kia có tiếng gõ vào vách ngăn,  sau đó một giọng nam trầm thấp truyền đến từ phòng bên cạnh. 

“Thật ngại quá, có thể cho tôi mượn một ít giấy được không?”

Giọng nói trầm thấp đầy từ tính, còn hơi khàn.

Nghe hay chết đi được.

Tôi vội lấy giấy còn thừa trong túi ra, chuyền qua bên kia mà không thèm nhìn lại.

Nhưng vài giây sau, người phòng bên lại đưa trở lại.

“Dùng cái này không tốt lắm thì phải?”

“Có giấy không?”

Tôi không hiểu, sau đó cúi đầu nhìn thoáng qua.

Móa ơi

Thứ bị đối phương trả lại là bvs tôi bỏ trong túi.

Mặt tôi đỏ lên, vội vàng lấy khăn giấy ra nhét xuống bên dưới: “Thật ngại quá, vừa nãy tôi lấy nhầm.”

Đối phương mất vài giây mới trả lời lại, giọng điệu hơi cao lên: “Phụ nữ?”

… Lúc này tôi mới nhớ tới việc mình đang ở trong nhà vệ sinh nam.

Tôi không dám trả lời, vội vàng quay người bỏ chạy.(10) 

Bảy giờ tối.

Khi Phó Tiện về đến nhà, tôi đã thay đầm dạ tiệc, trang điểm tinh tế ngồi trên sofa.

Bóng người ngồi xe lăn vừa xuất hiện, tôi liền đến đón, xách làn váy khoe.

“Trông đẹp không?”

Tôi thừa nhận bản thân có đôi lúc sẽ nói linh tinh, nhưng trên con đường trở nên xinh đẹp này tôi chưa từng trật xe

Từ những bữa tiệc sang trọng cho đến nhảy disco trong quán bar, dường như chưa có lần nào tôi gặp rắc rối với trang phục cả

Ánh mắt Phó Tiện nhìn tôi chừng sáu bảy giây, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng dời ánh mắt, nhàn nhạt nói một câu cũng được.

Cái gì mà cũng được, ánh mắt anh ta rõ ràng là trốn tránh không dám nhìn tôi.

Nhưng đối phương là kim chủ nhà mình, tôi đương nhiên sẽ không vạch trần

Vậy nên tôi xung phong thay thế trợ lý của Phó Tiện, đẩy xe lăn ra khỏi cửa.

Ra ngoài, lên xe.

Biệt thự của Phó Tiện cách biệt thự của nhà họ Phó không xa lắm, ước chừng hai mươi phút lái xe.

Trên đường đi, Phó Tiện không nói gì, nhưng tôi nhận ra sắc mặt anh ta ngày càng trở nên u ám.

Xem ra.

Tin đồn là chính xác, mối quan hệ giữa Phó Tiện và nhà họ Phó dường như rất căng thẳng.

Đây là nhà họ Phó.

Tôi đứng ở cửa, dừng lại quan sát một chút. 

Không phải là một biệt thự xa hoa, mà là một trang viên.

Nhìn ra xa thậm chí không nhìn thấy giới hạn.

Sau khi nhìn vài lần, tôi thu hồi ánh mắt, quay lại đẩy xe lăn giúp Phó Tiện.

Có tấm thẻ sống như Phó Tiện, cả đường đi không bị cản trở, khi tôi suýt nữa đã lạc đường, quản gia đưa chúng tôi tới trước một căn phòng và mở cửa.

Tôi đẩy Phó Tiện đi vào bên trong.

Sảnh tiệc rất lớn, bên trong chỉ có vài chục người ít ỏi

Khoảnh khắc khi chúng tôi bước vào, gần như mọi ánh mắt đều đổ dồn vào chúng tôi.

Với nụ cười trên môi, tôi thản nhiên đẩy Phó Tiện đi vào.

Đi thẳng vào sảnh chính, ở đó có một đôi nam nữ đang đứng. Người đàn ông mặc bộ âu phục được cắt may khéo léo, dáng người cao thẳng.

Người phụ nữ đứng cạnh anh ta, chiếc váy đỏ trên người tôn lên dáng người thướt tha.

Vừa nhìn đã nhận ra cặp đôi đó chính là chủ nhân của bữa tiệc này.

Quả nhiên sau khi đi tới, Phó Tiện im lặng vài giây, sau đó mới trầm giọng gọi một tiếng “anh”.

Tôi đoán không sai, đối phương  là Phó Thời Chinh, người thừa kế của nhà họ Phó.

Phó Thời Chinh khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua Phó Tiện, nhưng rồi lại dừng ở chỗ tôi.

Mắt người này sáng như đuốc, khác với sự thờ ơ, lạnh nhạt của Phó Tiện, ngược lại có thêm vài phần lấn lướt và sắc bén hơn. 

Làm người khác không dám đối diện.

Miễn cưỡng kìm nén sự căng thẳng của bản thân, tôi cũng bắt chước Phó Tiện gọi một tiếng “anh”.

Chỉ là sau khi nghe thấy giọng của tôi, chân mày Phó Thời Chinh lại hơi nhướn lên, đôi mắt bình lặng hiện lên một chút kinh ngạc.

Ngay sau đó. 

Ánh mắt anh ta dời từ mặt tôi xuống cổ tay tôi.

Tôi hơi thắc mắc, cũng cúi đầu nhìn xuống xem. 

Trên tay phải tôi luôn đeo một vòng tay bằng bạc, vì cảm thấy nó cũng tương đối phù hợp với trang phục hôm nay nên cũng không tháo ra.

Tôi vẫn đang thắc mắc, bèn ngẩng đầu lên thì Phó Thời Chinh đã dời mắt đi.

Ánh nhìn chăm chú vừa rồi giống như là ảo giác của tôi vậy. 

Người này khiến người ta cảm thấy quá áp lực, may mắn là anh ta dừng lại không lâu, không mặc không nhạt trò chuyện với Phó Tiện mấy câu, sau đó liền đứng dậy đi sang bên kia.

Phó Tiện dường như không thích giao tiếp với mọi người, anh ta bảo tôi đẩy mình đến một góc, không nói chuyện với mọi người, chỉ lẳng lặng ngồi trên xe lăn như vậy.

Ánh mắt không chút để ý mà liếc nhìn hết người này đến người khác.

Nhưng từ đầu đến cuối không nói lời nào.

Đợi một lúc lâu, tôi thấy hơi mệt với buồn chán nên rủ anh ta đi vệ sinh.

Phó Tiện gật đầu, nhưng không đáp. 

Trên hành lang, nhìn xung quanh không có ai, tôi lấy một điếu thuốc từ ví cầm tay ra.

Nói là vào nhà vệ sinh, nhưng thực chất là nghiện thuốc lá.

Nhưng ngay khi tôi mới châm một điếu thuốc, phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Khi đang loay hoay dập điếu thuốc, một giọng nói hơi quen tai vang lên sau lưng tôi.

“Không cần dập đâu, cho tôi một điếu.”

Tôi giấu bàn tay cầm điếu thuốc ra sau lưng, quay lại nhìn.

Người vừa tới là Phó Thời Chinh.

Anh ta bước tới cách tôi hai bước thì dừng lại, rồi xòe lòng bàn tay ra trước mặt tôi, ra hiệu muốn điếu thuốc.

Tôi ngập ngừng đáp: “Thuốc lá này là loại rẻ tiền, hơn nữa mùi còn hơi nồng.”

“Không sao.” Phó Thời Chinh cong môi, như thể đang cười, sau đó nói thêm: “Vừa vặn.”

Đã nói đến mức này rồi, tôi chỉ có thể mở túi ra lấy cho anh ta một điếu thuốc.

Phó Thời Chinh nhận điếu thuốc rồi châm lửa.

Lúc nhả làn khói ra, anh ta quay đầu sang nhìn tôi: “Không nhận ra tôi sao?”

“Dạ?”

Tôi hơi mơ hồ, nhưng vẫn lúng túng trả lời: “Em nhận ra, anh là anh trai của Phó Tiện.”

“Không phải.”

Phó Thời Chinh lại rít một hơi thuốc, góc nghiêng trông rất đẹp.

“Chiều nay cảm ơn giấy của em.”

“… Là anh?”

Tôi kinh ngạc lên tiếng, còn chưa kịp tiêu hóa hết chuyện này, ở chỗ ngoặt có một bóng người ngồi trên xe lăn chợt xuất hiện. 

Phó Tiện tự mình đẩy xe lăn đi lại hướng này, anh ta nhướn mi, thản nhiên nhìn tôi.

“Cái gì là anh?”