Cuối Cùng Em Cũng Đến

Chương 14: Chương 14





Khá…ổn?
Tống Ý nhìn Tạ Tinh Thùy đầy nghi ngờ.
Chiếc giường công chúa trắng tinh, tủ quần áo có viền hoa xinh xắn, bàn trang điểm màu hồng nhạt nhìn như vương miện……
Tạ Thần có thể nói là khá ổn? Ừm……
Tạ Tinh Thùy gợi ý: “Chúng ta phải đi dạo xung quanh để mua đồ, nếu đã ở đây thì xem trước đi.”
Người bán hàng nhanh nhẹn mời chào: “Cô gái, cô vào xem đi, cửa hàng rộng lắm đó, lại rất đa dạng phong cách, chắc chắn sẽ có cái cô thích.”
Tống Ý ngập ngừng: “Tôi…”
Tạ Tinh Thùy ngắt lời cô: “Thật ra phong cách cũng không quan trọng, chủ yếu là chất liệu tốt, tôi thấy gỗ của họ rất được.”
Người bán hàng hấp tấp giới thiệu, đẩy mạnh lượng tiêu thụ sản phẩm của nhà mình.
Tuy phong cách của cửa hàng này vô cùng thục nữ, nhưng chất liệu đúng thật không tệ.

Suy cho cùng với giá ở đây, nếu họ còn ăn bớt ăn xén vật liệu thì nên nghỉ bán được rồi.
Tạ Tinh Thùy đã kiên quyết, Tống Ý lại muốn giúp đỡ đến cùng nên cũng ngoan ngoãn đi vào.
Đi qua khu hồng nhạt, xanh da trời, và màu khoai tím, chỗ trong cùng đúng thật đang giấu một bộ nội thất bình thường.
Kiểu dáng so với những cái phía trước thì đơn giản hơn rất nhiều, không phải kiểu công chúa, cũng không phải loại màu sắc làm mù mắt người nhìn, đó là một màu trắng ấm thoạt nhìn rất thoải mái.
Tạ Tinh Thùy để ý đến tầm mắt của Tống Ý, anh hỏi cô: “Bộ này đẹp không?”
Tống Ý trả lời theo cách nghĩ của mình: “Khá được đó.”
Tạ Tinh Thùy lại hỏi: “Cô thích không?”
Tống Ý nói: “Tôi có thích hay không cũng không quan trọng, quan trọng là anh thích.”
Tạ Tinh Thùy nói: “Tôi thấy tất cả đều đẹp, có điều tôi cũng muốn biết ý kiến của cô.”
Nhìn khắp cửa hàng chỉ toàn đồ nội thất phong cách thiếu nữ, vậy mà Tạ Thần lại khen tất cả đều đẹp.

Tống Ý cảm thấy hình như cô đã phát hiện ra một bí mật nho nhỏ.

Song Thiên Thần của chúng ta là người hiểu biết, mỗi người đều có sở thích khác nhau, cần phải tôn trọng.
Tống Ý nghiêm túc suy xét: “Theo tôi, tôi rất thích bộ màu trắng ấm.

Tủ quần áo rộng lớn, hơn nữa kết cấu bên trong rất tốt, sẽ thoải mái khi sử dụng; bàn hình trứng khá đặc biệt, cảm giác đường cong cũng không tệ.

Còn giường……”
Cô đột nhiên dừng lại, đôi mắt mở to.
Tạ Tinh Thùy đang nhìn cô, tự nhiên thấy được biểu cảm đó, anh theo ánh mắt của cô mà nhìn qua.
Người bán hàng hôm nay hoàn toàn xứng đáng là MVP: “Cô gái thật có mắt nhìn.

Đây là bộ kinh điển của chúng tôi, đặt biệt cái giường này là sáng chế độc quyền! Nếu thích nó thì phải nhanh tay đặt hàng.

Do chế tác vô cùng phức tạp nên cái này bán đi không biết khi nào mới có cái khác đâu!”
Tống Ý không cách nào rời mắt khỏi cái giường này.
Chiếc giường có hình dạng con gấu bự đang ôm, lông trắng mềm đến nỗi làm người ta nhũn cả tay.

Nó nằm ngửa trên đất, cái bụng là bề mặt giường, cái chăn cùng màu, nói là thiên đường cho hội cuồng lông cũng không ngoa.
Tạ Tinh Thùy ngay tức khắc vỗ vào: “Cho tôi bộ này.”
Tống Ý đơ người mất một lúc lâu mới định thần lại: 
“Anh…anh muốn mua bộ này sao?” Giọng cô đầy sự tiếc nuối.
Tạ Tinh Thùy nhận xét: “Chiếc giường này không tệ, thoạt nhìn rất thoải mái.”
Khuôn mặt Tống Ý hiện lên vẻ rối rắm hiếm có.
Tạ Tinh Thùy hỏi cô: “Làm sao thế, cô không thích hả?”
Cô thích lắm, thích cực kì, muốn lập tức mang nó về nhà.

Nhưng mà người bán hàng nói chỉ có một chiếc duy nhất…
Không được, cô tới đây mua nội thất cho Tạ Tinh Thùy, anh đã ưng ý rồi thì sao cô còn định giành giật?
Mày vô lí quá đó Tống Ý.
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng Tống Ý vẫn không nhịn được hỏi lại Tạ Tinh Thùy: “Anh thật sự muốn bộ này sao?”
Tạ Tinh Thùy ung dung nói: “Đúng vậy, đi lòng vòng cũng phiền phức, tìm được cái nào thuận mắt thì mua luôn chẳng phải sẽ đỡ tốn thời gian hơn sao?.”
Tống Ý nhỏ giọng nói: “Còn nhiều bộ tốt hơn mà.”
Trong mắt Tạ Tinh Thùy mang ý cười nhưng giọng nói không lộ ra chút nào: “So sánh chỉ lãng phí thời gian, bộ này không còn để chê cả.”
Tống Ý cố gắng moi ra khuyết điểm của nó: “Rất đắt……”
Tạ Tinh Thùy: “Tôi không thiếu tiền.”
Tống Ý đành ra chiêu cuối: “Màu trắng khi sử dụng sẽ dễ bị bẩn.”
Tạ Tinh Thùy: “Có cô giúp việc chuyên lau dọn mà.”
Tống Ý vắt óc suy nghĩ cách dìm cái giường hình gấu xuống, càng nghĩ càng đau lòng, cậu nhóc lông xù này sao có thể có khuyết điểm!
Người bán hàng nhanh tay lẹ mắt, chưa gì đã bắt đầu thảo luận về chuyện tiền nong với Tạ Tinh Thùy.
Đạn đã lên nòng, tức khắc muốn mua.
Tống Ý chưa từ bỏ ý định, hỏi người bán hàng: “Giường này……”
Người bán hàng cho rằng cô vợ nhỏ này vẫn còn do dự nên bắt đầu thao thao bất tuyệt:
“Cô gái, cô yên tâm.

Giường này thoải mái cực kì, đại đa số người mua đều là vừa nhìn đã yêu, mua về tuyệt đối không hối hận.

Những cái cô băn khoăn đều không thành vấn đề, dọn dẹp rất dễ dàng, còn về giá thì những thứ tốt đều tương đối đắt, cô xem có phải không? Hiện giờ giường này thật sự chỉ còn lại một cái, bây giờ bỏ lỡ đến lúc muốn mua sẽ khó khăn lắm đấy.”
Tim Tống Ý đang nhỏ máu: “Thật sự không có cái thứ hai?”

Người bán hàng tưởng rằng cô muốn “độc nhất vô nhị”, đây cũng là tâm lý thường thấy của rất nhiều người mua, chung quy vì họ bỏ ra một số tiền lớn để mua nên không muốn đụng hàng với người khác.

Cho nên tuy rằng xưởng vẫn làm nhưng người bán hàng lại tủm tỉm nói dối: “Thật sự không có đâu, cái cô mua là độc nhất ở thành phố S.”
Thiên Thần của chúng ta: “…” Tim như vỡ tan thành từng mảnh.
Cô là có ý tốt theo ông chủ mới đến mua nội thất, vì sao lại gặp tấn công dữ dỗi như vậy chứ!
Tạ Tinh Thùy thanh toán sảng khoái, còn dặn dò bọn họ: “Đây là địa chỉ, nhanh chóng giao tới.”
Người bán hàng vội vàng nói được, khách hàng sảng khoái như vậy nửa năm đến một lần thì anh ta đủ ăn đủ uống rồi.
Từ chỗ mua nội thất đi ra, thời gian còn sớm mà Tạ Tinh Thùy lại không có cơ hội nào để mời Tống Ý ăn cơm, hết sức đáng tiếc.
Nhưng hôm nay đã thu hoạch rất nhiều, Tạ Thần tạm thời không gấp.
Tống Ý về đến nhà, trong đầu toàn là bóng hình cái giường gấu bự, khó chịu đến nỗi không ăn nổi cơm trưa.
Đào Đào vừa tỉnh ngủ, Tống Ý lập tức mời cô ấy đấu hạng.
Tống Ý nói: “Đến đây đi.”
Đào Đào buồn ngủ díp cả mắt nhưng vẫn vào trò chơi, Tống Ý trong một giây chọn A Kha.
Đào Đào quá hiểu cô: “Làm sao vậy? Gặp chuyện gì không vui?”
Thiên Thần nhà cô hễ không vui vẻ sẽ chơi sát thủ, hơn nữa còn là tên hung ác nhất, chém giết khắp hẻm núi, dã man đến mức không ai nhìn ra đây là KPL đệ nhất support tính tình điềm đạm, phổ độ chúng sinh nữa.
Tống Ý nói: “Gặp được một con gấu to mà không mua được.”
Đào Đào cười ha ha: “Cái đồ cuồng lông thời kì cuối này, đúng là hết thuốc chữa.”
Vào trận, Thiên Thần đại khai sát giới, A Kha vốn dĩ chính là loại sát thủ gặt hái, để cô bắt được chỉ có hai con đường, là cô giết không chết hoặc là đừng nghĩ mình chạy được.
Tống Ý liền một mạch ba ván, phát huy bốn chữ “uống máu đầu đao” vô cùng nhuần nhuyễn.
Đào Đào kinh sợ hỏi: “Cậu muốn đến thế sao?”
Tống Ý vừa nhớ tới con gấu to ôm một cái giường độc nhất vô nhị đã khó chịu đến nỗi không thở được.
Đào Đào gợi ý cho cô: “Tìm trên Taobao thử xem?”
Tống Ý: “Taobao không có.” Cái loại này là nội thất thiết kế riêng, Taobao không thể nào có.
Đào Đào thương xót nói: “Vậy không còn cách nào đâu.”
Có cách…… Tống Ý rất muốn đi tìm Tạ Tinh Thùy trò chuyện, hỏi xem anh ta có muốn nhượng lại con gấu to đó cho cô không.
Cô có thể trả thêm, trả thêm gấp đôi!
Ba ngày sau, căn cứ YD.

Nhà Phì ca ở ngay thành phố S, anh ta trở về mấy ngày nhưng bị mẹ cằn nhằn không thôi nên quyết định về căn cứ, không có cô giúp việc thì gọi cơm hộp cũng được.
Anh ta vừa mới đỗ xe xong, đến gần tòa nhà của căn cứ, ngay lập tức bị mù mắt.
Cái này… đây là đang làm gì thế?
Tạ Tinh Thùy đang chỉ đạo: “Cẩn thận chút, đừng làm hỏng.”
Mấy ngày trước mua nội thất, vừa vặn hôm nay đến, anh đang dặn dò nhân viên vận chuyển mang nó lên lầu.
Vẻ mặt Phì ca khiếp sợ: “Lão đại, cái này chuẩn bị cho Thiên thần sao?”
Tạ Tinh Thùy: “Nói thừa.”
Phì ca nghiêm túc nhìn số nội thất đó kinh hô: “Tiệm này đắt lắm đó!”
Tạ Tinh Thùy nói: “Phải vậy chứ”
Phì ca lại nói: “Đặt trong ký túc xá của chúng ta sao?”
Tạ Tinh Thùy: “Phòng của Tống Tống có thể giống với ổ chó của cậu à?”
Phì ca đau lòng: “Lão đại à, anh thật quá đáng nha, tôi là ái phi của anh đó, các fans đều nói anh sủng ái tôi nhất ~~”
Tạ Tinh Thùy bị anh ta làm cho buồn nôn không chịu được: “Tránh ra đi, không thấy tôi đang vội sao?”
Phì ca ở một bên nhìn một lúc, bỗng nhiên hỏi: “Lão đại, anh cho rằng thế này ổn sao?”
Tạ Tinh Thùy: “Ừ?”
Phì ca nói: “Đến lúc Thiên Thần đến, nhìn thấy đãi ngộ độc nhất vô nhị này thì chẳng phải tâm tư của anh bại lộ hết rồi sao?”
Tạ Tinh Thùy: “……”
Chỉ số EQ của Phì ca rất cao: “Thiên Thần vừa mới vượt qua sự tổn thương của tình yêu, nhìn anh như vậy…… hừm, anh nghĩ cô ấy có bị dọa chạy biến không?”
Tạ Tinh Thùy: “…………” Tên gầy chết người này nói rất có lý.
Phì ca cười hì hì, bày mưu tính kế: “Tôi có cách này.”
Tạ Tinh Thùy liếc mắt nhìn anh ta: “Nói.”
Phì ca nói: “Anh có thể mua cho chúng tôi mỗi người một bộ nội thất như thế, vậy thì Thiên Thần sẽ không phải độc nhất vô nhị nữa.” Ôi mẹ ơi, ông đây đúng là thông minh tuyệt đỉnh!
Tạ Tinh Thùy cho anh ta một đá: “Con mẹ nó, các người đều là vợ tôi à?”
—-
Tác giả có lời muốn nói: 
Phì ca hờn tủi: Có người mới quên người cũ, rõ ràng fans đều nói tôi là vợ của anh ~~!”.