Cưới Ngay Kẻo Lỡ

Chương 127: Chào mừng anh trở về






Trương Tấn Phong cảm thấy mình đã ngủ trọn vẹn ba ngày rồi mới nhàn nhã tỉnh dậy, dường như trước đây anh đã hoàn toàn cạn kiệt trong việc chống đỡ công ty, hiện giờ mới từ từ hồi lại.

Chỉ là đã dọa Võ Hạ Uyên sợ rồi.

Bùi Thịnh đã giơ tay xin thề đến ba lần, Võ Hạ Uyên mới thả lỏng một chút.

“Anh không biết anh ta đã bị dày vò như thế nào, trên người có không ít bệnh” Bùi Thịnh tha thiết thành khẩn nói với Võ Hạ Uyên: “Anh đã làm kiểm tra toàn thân cho anh ta, ngoại trừ vết thương lần này ra, mọi cơ quan trên cơ thể của anh ta đều có dấu hiệu bị suy nhược, nguyên nhân của bệnh hẳn là do anh ta đã làm việc quá độ cùng với việc thường xuyên ngủ không đủ giấc. Hạ Uyên, đây là một gánh nặng rất lớn đối với cơ thể, em nhất định phải giúp anh ta điều chỉnh lại”

Chính là câu nói này đã kích động đến Võ Hạ Uyên trong ba ngày qua, ngoại trừ lo lắng và tức giận thì chỉ có bày ra đủ loại món ăn dinh dưỡng.

Lúc Trương Tấn Phong tỉnh dậy, Võ Hạ Uyên đang lật xem sách dạy nấu ăn, cô cảm thấy góc áo bị người ta lôi kéo, cúi đầu liền chạm vào một đôi mắt đen nhánh đang cười với mình.

Đột nhiên Võ Hạ Uyên muốn khóc.

Bùi Thịnh nói vết thương lần này hết sức nguy hiểm, vào thời khắc cuối cùng Trương Tấn Phong đã nổi lên một ham muốn sống sót, còn là vì ai thì Võ Hạ Uyên rõ ràng hơn ai hết.

“Chào mừng anh trở về” Võ Hạ Uyên đặt đồ vật trên tay xuống, nhẹ nhàng nép vào trong lòng người đàn ông.


“Ừm” Khóe miệng Trương Tấn Phòng nhếch lên.

Lúc chiều Võ Đức Duy ôm Bào Ngư vào bệnh viện, đứa bé này rất hiểu chuyện, mặc dù gần đây rất ít khi gặp mẹ nhưng lại không khóc cũng không ầm ï, khiến mọi người bớt lo hơn rất nhiều.

Vừa nhìn thấy đứa bé, Trương Tấn Phong liền ngọ nguậy đứng dậy.

“Đừng động đậy!” Võ Hạ Uyên đè lại anh, ở phía sau người đàn ông lót thêm một cái ối đầu, lúc này mới dìu anh từ từ ngồi dậy.

Bào Ngư vừa nhìn thấy Võ Hạ Uyên liền vui vẻ vươn cánh tay ra, cặp mắt nhỏ quan sát khắp nơi, cuối cùng dừng lại trên thân thể Có ông trời làm chứng, Tổng giám đốc.

Trương chưa từng thấp thỏm không yên bao giờ? Chứ đừng nói đến đối phương chỉ là một đứa bé “Ê a” Bào Ngư khua khua cánh tay nhỏ, dường như đang phân biệt người đàn ông này là ai.

Võ Hạ Uyên ôn hòa nói: “Đây là bố con.”

“ta”

Võ Hạ Uyên phì cười: “Thắng bé vẫn chưa thể nói chuyện”

“Ừm” Trương Tấn phong nhìn nhìn đứa bé, trong lòng mềm nhũn Đúng vào lúc này, Bào Ngư đột nhiên nghiêng nửa người ra, dĩ nhiên là muốn được.

Trương Tấn Phong ôm, Võ Đức Duy có chứt kinh ngạc, tuy rằng Bào Ngư không sợ người lạ, nhưng cũng sẽ không chủ động gần gũi với người chưa gặp lần nào, vậy mà đối với Trương Tấn Phong lại hết sức gần gũi.

*Á?” Võ Hạ Uyên nhìn thấy bộ dạng của đứa trẻ liền ngăn lại, nhưng một đôi tay đã nhanh hơn cô, Trương Tấn Phong đã vững vàng đón lấy Bào Ngư, đôi mắt sáng rực nhìn chăm chằm cậu bé.

Trương Tấn Phong cảm thấy quả bóng nhỏ trong lòng này mang theo trọng lượng và vẻ đẹp vượt ra khỏi thế giới “Thật đáng yêu” Trương Tấn Phong lẩm bẩm.

Võ Hạ Uyên liếc nhìn một cái: “Đứa bé giống anh đến tám phần, anh đang khen bản thân hay là khen Bào Ngư vậy?”

Trương Tấn Phong lộ ra một nụ cười có thể nói là rất ngớ ngẩn: “Khen cả hai”

Võ Hạ Uyên đột nhiên mềm lòng, cô lại nhớ đến đứa con đầu tiên của bọn họ..

Trương Tấn Phong miễn cưỡng cưới cô, trăm ngàn lần không nguyện ý, nhưng hiện tại đã tốt hơn, anh giống hệt như một người cha hiền hậu.

“Đứa bé tên là Đức Minh, không sai chứ?” Võ Đức Duy hỏi.

Trương Tấn Phong vẫn luôn có một ấn tượng rất tốt đối với người anh vợ này: “Đúng.”


“Tên rất hay, hay hơn tên Hạ Uyên đặt”

“Hả?” Trương Tấn Phong ngạc nhiên, chẳng phải Võ Hạ Uyên vẫn chưa đặt tên cho đứa bé sao?

Võ Hạ Uyên đột nhiên đỏ mặt, cất cao giọng lên: “Anh!”

Võ Đức Duy ho nhẹ hai tiếng: “Một nhà ba người các người cứ từ từ mà sum họp, tôi đi trước đây, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi”

Nói xong anh ta tiến lên vuốt vuốt hai má của Bào Ngư: “Buổi tối cậu sẽ đến đón con”

Bào Ngư ôm lấy tay của Võ Đức Duy, dính lên một chút nước miếng.

Võ Đức Duy không để ý chút nào, có điều lúc rút tay về, nói nhỏ với Trương Tấn Phong: “Lúc trước Hạ Uyên đặt tên cho thằng bé là Võ Tưởng Phong”.

“Em nghe thấy rồi đấy!” Võ Hạ Uyên giận dữ gào lên, cả hai người đàn ông cùng cố gắng để ngừng cười.

Mãi cho đến khi ra khỏi phòng bệnh, nụ cười trên gương mặt Võ Đức Duy vẫn không dừng lại được.

“Làm gì mà vui thế?” Trần Anh Thư hỏi.

Võ Đức Duy bắt gặp ánh mắt của của Trần Anh Thự, trái tim đột nhiên nhảy múa “thình thịch”, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ sắc bén như lưỡi dao của người con gái đang tìm cách cứu anh ta đêm hôm đó, hoàn toàn không giống với hình tượng thục nữ bây giờ của cô: “Sao không vào mà xem thử?”

“Không cần” Trần Anh Thư lắc đầu, trong mắt hiện lên một sự thanh thản: “Biết bọn họ vẫn ổn là được rồi, vả lại, tôi có chút sợ Tổng giám đốc Trương”

‘Vớ vẩn, tối hôm đó lúc c‹ giết hại bốn phương, rõ ràng là dáng vẻ không sợ trời không sợ đất “Tôi đói rồi, anh thì sao?” Trần Anh Thư lại hỏi.

Đó chỉ là một lời mời lịch sự mà thôi, ai biết được Võ Đức Duy lại gật đầu: “Tôi mời cô ăn cơm.”

“Được thôi” Trần Anh Thư bước qua bên người Võ Đức Duy, mang theo một mùi hương trong trẻo lành lạnh.

Võ Đức Duy có chút bừng tỉnh, tối hôm đó anh ta suýt chút nữa đã bị người ta đánh, là Trần Anh Thư cứu anh, lúc người phụ nữ dựa vào bên người anh, anh đã ngửi ra được mùi hương này.

Mặt hồ tĩnh lặng mấy năm nay của Võ Đức Duy lại gợn sóng.

Thể lực của Trương Tấn Phong không tốt, mới chơi cùng Bào Ngư có một tiếng thì lập tức trở nên vô cùng mệt mỏi, cũng may là cả hai cha con đều mệt rồi, Võ Hạ Uyên ở một bên nhìn chằm chằm Trương Tấn Phong, một bên dỗ Bào Ngư đi ngủ, sau đó mới đặt đứa bé xuống bên cạnh anh.


Ngoài cửa sổ, làn gió thổi nhẹ nhàng mang theo hương thơm thoang thoảng của cỏ cây, quanh quẩn bên đầu mũi một lúc không tan, Võ Hạ Uyên lẳng lặng nhìn hai cha con, thầm nói với bản thân rằng sẽ không bao giờ để tuột mất nữa.

Từ Phùng Bảo Đạt, Võ Hạ Uyên đã biết được toàn bộ bệnh án của Trương Tấn Phong, chuyện đã đến nước này, Phùng Bảo Đạt cũng không dám giấu diễm nữa, lúc giao đồ cho Võ Hạ Uyên đã rối rằm một lúc lâu, thấp giọng khẽ nói: “Bà chủ, trước khi xảy ra sự việc, chứng kén ăn của Tổng giám đốc Trương lại nặng hơn, mong bà chủ hãy chăm sóc cho ông chủ nhiều hơn”

Võ Hạ Uyên run rẩy tiếp nhận bệnh án trong tay, rũ mắt xuống: “Tôi biết rồi”

Lúc Võ Hạ Uyên trở về, trong phòng bệnh đã có thêm hai người.

Hai chú cháu ngồi đối diện nhau, trên chiếc bàn nhỏ trước mặt Trương Tấn phong đặt một vài xấp tài liệu, im lặng một lúc, Trương Tấn phong mở miệng trước: “Việc mở rộng thị trường Châu Âu lần này, tôi đã xem bản báo cáo rồi, cậu làm rất tốt”

Trương Thiên Định cũng không biết nói gì, anh ta đã quen với những lời chỉ trích khó nghe của Trương Tấn Phong, đây chính là lần đầu tiên anh ta được khen ngợi.

“Trương Thiên Định, cậu đã trưởng thành rồi” Trương Tấn phong trầm giọng nói: “Những năm nay mặc dù tôi luôn nhắm vào cậu, nhưng tất cả đều là để rèn dũa cậu, cậu đã không làm mọi người thất vọng”

Trương Thiên Định giương mắt nhìn về phía Trương Tấn Phong: “Ý của chú hai là gì?”

Trương Tấn Phong nâng tay, Luật sư ở bên cạnh đem con dấu đến: “Trương Thiên Định, thứ tôi có thể dạy cậu thì tôi đã dạy rồi, hiện tại vật trả về chủ, tôi giao Phong Thiên mà bố cậu để lại cho cậu.”

“Chú hai…” Trương Thiên Định kinh ngạc.

“Nhà họ Trương có không ít người rục rịch rời đi, nhưng dựa vào năng lực hiện tại của cậu, cậu có thể xử lý được” Trương Tấn Phong không chút do dự đóng dấu lên xấp tài liệu, vô số tài sản, anh chắp tay đóng dấu: không thể đi theo bảo vệ cậu suốt cuộc đời được.”

Trương Thiên Định nghẹn họng, gắt gao nhìn chằm chằm vào xấp tài liệu kia. Từ nhỏ mẹ đã nói với anh ta, tất cả tài sản mà bố anh ta để lại đều bị Trương Tấn Phong cướp hết, anh ta chấp nhận hết, Trương Tấn Phong lợi hại như thế kia, đã từng để lại ấn tượng cao lớn, vĩ đại trong lòng Trương Thiên Định lúc còn nhỏ, nhưng nguyên nhân chính là như vậy, cuộc theo đuổi không đến nơi đến chốn, đã khiến anh càng thêm mất cân bằng hơn chứ đừng nói đến là chuyện của Võ Hạ Uyên.

Nhưng đến ngày hôm nay, Trương Thiên Định mới hoàn toàn thấy rõ được, trong lòng chú hai của anh không hề ham muốn gì với tài sản của nhà họ Trương, trái lại, anh đã hy sinh cho nhà họ Trương, cho bản thân mình quá nhiều rồi.