Cưới Nhanh Với Thiếu Gia Ác Ma

Chương 30: Nghiêm Dịch Trạch anh phá gia chi tử




“Tần Di cô có chỗ nào không thoải mái à? Sao giờ này vẫn nằm trên giường?”

“Tôi không sao chỉ là tối qua ngủ hơi muộn!”

Tân Di điểm nhiên như không có việc gì lắc đầu, ra hiệu cho người làm lấy cho cô một cái ghế tựa để cô ngồi xuống mới hỏi, “Cô ra viện khi nào?

Sao không ở bệnh viện thêm mấy ngày?”

“A Hạng cũng nói thế, nói tôi đừng sợ tiêu tiền, bồi dưỡng thân thể quan trọng hơn! Nhưng tôi không muốn anh ấy quá vất vả, dù sao ban ngày anh ấy cũng phải đi làm, buổi tối lại đến bệnh viện chăm sóc hai mẹ con tôi.”

Nghe cô ta nói thế, Tần Di đột nhiên cảm thấy cô ta rất đáng thương.

Tiêu Hạng là người thế nào Tần Di hiểu rất rõ.

Nếu anh ta mà quan tâm Vân Hạ và đứa nhỏ thì sẽ không năm lần bảy lượt chạy tới dây dưa với cô.

Tần Di nhìn thấy mặt Vân Hạ bị đánh sưng vù nhưng Tần Di cũng không định vạch trần lời nói dối của cô ta, ngược lại là ghen tị nói câu, “Hai người thật hạnh phúc!”.

Để cho Vân Hạ chút mặt mũi làm cô ta cười đến đặc biệt vui vẻ nhưng đôi mắt vẫn không thể che giấu được sự mất mát.

“Đúng rồi thế đứa nhỏ của hai người thế nào?“.

Tân Di không muốn để cô ta khó xử nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác.

Thấy Tần Di hỏi đến đứa nhỏ Vân Hạ mặt mày vui vẻ nở nụ cười hạnh phúc, “Đứa nhỏ rất ngoan chỉ là ngủ hơi nhiều! Có khi phải ngủ hơn 20 tiếng mỗi ngày nhưng lúc nào cũng buồn ngủ! Lúc đầu tôi cũng rất lo lắng nhưng sau khi hỏi bác sĩ mới biết đứa nhỏ vừa chào đời đều như thế! Hại tôi lo lắng một trận

“Còn cô thế nào? Anh họ đối xử với cô có tốt không? Có bắt nạt cô không?”.

“Anh họ? Cô nói Dịch Trạch sao? Anh ấy đối xử với tôi rất tốt!”.

Tần Di sửng sốt một chút mới phản ứng lại cách dùng từ của Vân Hạ, cô ta là đang muốn tuyên bố chủ quyền của mình với Tiêu Hạng sao?

“Nhưng tôi nghe nói anh họ ở đây có vấn đề, cô đã nghĩ kỹ chưa?“ Vân Hạ ra hiệu chỉ vào đầu rồi khuyên nhủ, “Tần Di, hay là cô với Tiêu Hạng quay lại với nhau đi! Tôi nhìn ra được trong anh ấy luôn có cô, cô yên tâm tôi và đứa nhỏ sẽ không làm ảnh hưởng đến hai người! Dù sao trong chuyện này… Là tôi có lỗi với cô trước!”.

Vân Hạ nửa thật nửa giả trông rất chân thành nói câu kia.

Cái này không giống cá tính bình thường của cô ta nhưng việc này cũng không quan trọng, cô chưa bao giờ muốn trở về bên Tiêu Hạng, kể từ giây phút cô quyết định gả cho Nghiêm Dịch Trạch, cô và Tiêu Hạng đã không còn bất cứ quan hệ gì.

“Chuyện đã qua thì đừng nhắc lại nữa! Tôi giờ chỉ muốn ở bên Dịch Trạch sống thật tốt!“. “Thế…tuỳ cô!”.

Vân Hạ nhìn như bất đắc dĩ gật đầu bất lực nói, “Nói đến A Hạng, không biết đêm qua anh ấy xảy ra chuyện gì mà lúc về mặt mày tím bầm, hỏi anh ấy cũng không nói! Tôi thật lo lắng không biết anh ấy đã đắc tội người nào, Tần Di cô có biết chuyện gì đã xảy ra với anh ấy không?”.

Tần Di không nghĩ tới Vân Hạ sẽ nhắc đến chuyện này, theo bản năng muốn gật đầu nhưng nhanh chóng phản ứng lại mờ mịt hỏi, “Tiêu Hạng bị thương? Sao lại thế?”.

“Cô không biết sao? Tối qua trợ lý nói cô và anh ấy ở cùng nhau!“ Vận Hạ đột nhiên nói rồi nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô.

“Chắc cô đã nghe nhầm rồi! Tôi tối qua ở cùng với Dịch Trạch, không hề gặp qua Tiêu Hạng!”

Tần Di thề thốt phủ nhận, không muốn Vân Hạ nghĩ cô và Tiêu Hạng còn vương tình cũ, trên thực tế từ giây phút Tiêu Hạng quyết định Bá Vương ngạnh thượng cung vào tối qua, cô và Tiêu Hạng đã không còn bất cứ tình cảm gì.

“Thật sao? Thế chắc là tôi nghe nhầm!” Vân Hạ cúi đầu mắt nhìn đồng hồ giật mình nói, “Ôi đã bốn rưỡi rồi sao? Tôi phải quay về nấu cơm cho A Hạng rồi, Tần Di, tôi về trước đây, hôm khác lại đến tìm cô!”.

Tần Di gật gật đầu, gọi người làm tiến đến đưa cô ta ra ngoài, lúc này mới một lần nữa nằm xuống.

Cô chỉ nghĩ coi đây là một lần chuyến thăm theo lễ phép, chứ chưa bao giờ nghĩ Vân Hạ lại trăm phương ngàn kế đến thăm dò, càng không thể biết cô ta trên đường lái xe về biệt thự đang cắn răng nghiến lợi nhìn chằm chăm cửa sổ phòng cô ánh mắt vô cùng ngoan độc.

Trời tối dần mà bà Nghiêm và Nghiêm Dịch Trạch vẫn chưa về, Tần Di căn bản không biết hai người đi đâu, đi làm cái gì.

Ăn xong cơm tối, Tần Di buồn bực ngán ngầm cầm điện thoại di động để xem phim truyền hình giết thời gian lại đột nhiên nhìn thấy trên điện thoại di động có mười mấy cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là Tiết Văn Tình gọi đến.

Ngoài ra, có mười mất tin nhắn mà cô ấy gửi tới. Ngoài lời xin lỗi, cô ấy còn giải thích cho Tần Di những gì đã xảy ra đêm qua, còn quan tâm hỏi cô đêm qua có phải chịu thiệt thòi gì không.

Không ngoài dự đoán của cô Tiết Văn Tình không hề biết chuyện Tiêu Hạng muốn giở trò với cô.

Cô ấy sở dĩ sắp xếp cho cô và Tiêu Hạng gặp nhau là vì đã tin mấy lời của anh ta, lại thêm hôm trước cô đến nhà cô ấy ngủ một đêm nên hiểu lầm cô ở nhà họ Nghiêm không được đối xử tốt muốn rời khỏi nhà họ Nghiêm.

“Đừng lo lắng tớ không sao, mấy ngày nữa mời cậu đến nhà chơi!”.

Sau khi tin nhắn được gửi đi trong lòng Tần Di cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Lúc bà Nghiêm và Nghiêm Dịch Trạch quay lại đã gần mười giờ tối. Nghe được tiếng mở cửa, Tần Di bỗng nhiên có chút khẩn trương, lo lắng chuyện tối hôm qua lại tái diễn.

Thấy anh sắc mặt bình thường tiến vào cô mới thở phào nhẹ nhõm.

“Em vừa rồi trông rất lo lắng! Đã xảy ra chuyện gì?“

Nghiêm Dịch Trạch ngồi ở mép giường, ôn nhụ thì thầm hỏi một câu.

Tân Di lắc đầu, chột dạ nói, “Không có việc gì!”.

“Không sao thật chứ?” Thấy Tân Di trừng anh mới lập tức cười Cười, “Được, được! Tôi sai rồi được chưa? Tôi nghe nói buổi chiều Vân Hạ có đến đây, cô ta đến làm gì?”.

“Không có gì, chỉ là tùy tiện tâm sự!”.

Nghiêm Dịch Trạch nhìn chằm chằm Tần Di nửa ngày, nhíu mày nói, “Người đàn bà kia không đơn giản, em đừng tiếp xúc với cô ta quá nhiều!”

“Có phải anh biết chuyện gì đúng không?”.

Tần Di tò mò nhìn anh nhưng anh cái gì cũng không nói.

Tần Di còn không hết hi vọng, nhưng lời nói còn chưa nói ra đã nghe thấy tiếng gõ cửa cắt ngang.

Quản gia bước vào dẫn theo sau là ba người làm xách rất nhiều túi đị đến, sắp xếp đồ đạc lên giường rồi mang người rời dị.

Tân Di nhíu mày thấy trên giường bày nhiều túi như thế hỏi đây là cái gì thì thấy anh cười nói, “Mua cho em mấy thứ!” “Mua cho tôi? Nhiều thế ư?”.

Chỗ này có ít nhất ba đến bốn mươi cái túi, anh đến cùng là mua bao nhiêu thứ?

Mặc dù cô không biết hầu hết các nhãn hiệu trên những chiếc túi mua sắm này, nhưng LV nhãn hiệu nổi tiếng như thế thì cô vẫn nhận ra. Không cần phải nói, mấy thứ trong những chiếc túi này đều có rất có giá trị.

“Nhiều á?“ Anh cười nhẹ nhõm nói, “Nhưng tôi vẫn cảm thấy chưa đủ?”.

“Còn chưa đủ? Chỉ riêng LV đã bảy tám chiếc, anh có biết nó đắt thế nào không?” Tần Di phiền muộn trừng mắt liếc anh một cái.

“Đắt đâu?” Anh tiện tay cầm lấy một cái túi LV mở ra lấy một chiếc túi xách của nữ hời hợt nói, “Cái túi này chỉ có mười mấy vạn thôi, rẻ không thể tưởng tượng được! Tôi lúc đầu còn muốn mua một cái phiên bản giới hạn toàn câu nhưng đã bán hết. Nhưng không sao, mấy hôm nữa tôi bảo bà nội để cho nhà thiết kế đích thân đến thiết kế cho em một chiếc độc nhất vô nhị trên thế giới thì mới phụ hợp với thân phận của em!”

“Nghiêm Dịch Trạch anh đúng là phá gia chi tử!”. Tần Di tức giận quay mặt qua chỗ khác, không muốn nói chuyện với anh.

Anh đã sống trong điều kiện rất tốt từ nhỏ, làm sao anh có thể hiểu được một thương hiệu cao cấp như LV có ý nghĩa thế nào với những người bình thường như cô. Tân Di nói là tức giận nhưng trong lòng vẫn là rất cảm động.

Có một câu nói rất hay: Để xem một người đàn ông có yêu bạn hay không, điều đó phụ thuộc vào việc anh ấy có sẵn sàng chỉ tiền cho bạn hay không!