Cưới Trước Yêu Sau: Ông Xã Phúc Hắc Sủng Vợ Yêu

Chương 164: Về nhà cho em ăn đủ




Chiều hôm đó, Trì Tảo Tảo mới vừa tan học, điện thoại trong túi liền vang lên.

Bên cạnh cô, là Mộ Hương Ninh cùng khoa.

Nhìn thấy Trì Tảo Tảo lấy điện thoại di động ra, cô ấy tiến lại hỏi: “Ai vậy? Không phải là bạn trai cậu chứ?"

Trì Tảo Tảo giấu không cho cô ấy xem, tự mình lén lút liếc nhìn một cái, thấy tên người gọi đến là hai chữ "Chồng yêu", cô vui vẻ, nhanh chóng đi tới một bên đi bấm nghe.

Bên này Mộ Hương Ninh trừng mắt nhìn cô: “Trì Tảo Tảo, cho mình nhìn một chút cậu sẽ chết à!"

Trì Tảo Tảo không để ý tới cô ấy, nhỏ giọng nói với đầu bên kia điện thoại: “Alo? Ông xã à, có chuyện gì vậy?"

Mà Diệp Khuyết bên này, anh ngồi trong xe, nghe giọng ngọt ngào của cô bé trong điện thoại, trong lòng càng không hiểu sao cảm thấy ấm áp.

"Không có chuyện gì!" Anh hỏi: "Có đói bụng hay không? Có muốn ăn gì không?"

Ăn đồ ăn? Trì Tảo Tảo vừa nghe, không đói bụng, nhưng vẫn là mạnh mẽ gật đầu: “Đói bụng, em thật đói, em đói chết rồi, em muốn ăn đồ ăn, anh đưa tới trường cho em à?"

"Nghĩ hay lắm." Diệp Khuyết bất thình lình nói: "Anh đang ở cổng trường học."

Nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Trì Tảo Tảo cũng cất điện thoại, nhanh chóng chạy đến cổng trường học.

Mộ Hương Ninh ở phía sau gọi cô: “Cậu đi đâu vậy? Không trở về ký túc xá à?"

Trì Tảo Tảo quay đầu lại phất tay với cô ấy: “Cậu đi trước đi, lát nữa mình mang đồ ăn ngon về cho các cậu."

Sau đó, như một làn khói, mất dạng.

Cổng trường đại học A, cách đó không xa, có một chiếc Lamborghini đen như mực, trong xe chỉ có một mình Diệp Khuyết, ngồi ở vị trí tài xế, mười ngón tay nhàm chán gõ tay lái, hững hờ nhìn cổng trường đại học A.

Trong sân trường, không ngừng có học sinh lục tục đi vào đi ra, từng người từng người thanh xuân tràn trề, tuổi trẻ sức sống, thật sung sướng.

Chỉ chốc lát sau, Diệp Khuyết liền nhìn thấy Trì Tảo Tảo chạy đến.

Cô đầu tiên là nhìn chung quanh cổng một chút, khi thấy xe Diệp Khuyết, lúc này mới chạy tới.

Cô bé có chút không giống với sinh viên đại học khác, vóc dáng cô thấp bé, không tới 1 mét sáu, vóc người nhỏ gầy, phỏng chừng chưa tới tám mươi cân, tóc dài đen nhánh, xưa nay không hề học người khác xõa ra, mà là cột lên toàn bộ, quấn vào sau ót.

Nhưng một cô bé không chú trọng hình tượng của mình như vậy, được rất nhiều người yêu mến.

Dáng vẻ của cô, nhìn qua, người khác nhiều nhất cho rằng cô là học sinh trung học, ai mà nghĩ tới, cô kỳ thực là sinh viên đại học.

Cô chạy tới, còn không gõ cửa sổ xe, Diệp Khuyết liền mở cửa xe ra.

Trì Tảo Tảo đặt mông ngồi vào, quay đầu cười khúc khích với anh: “Anh mang đồ ăn ngon gì cho em vậy?"

Anh không nhìn cô, khởi động xe, lái xe rời khỏi.

"Em muốn ăn cái gì?" Anh hỏi.

"Em muốn ăn rất nhiều thứ, đương nhiên, muốn ăn nhất chính là..."

Cô nhào tới, hôn lên mặt anh một cái: “Em muốn ăn anh."

Diệp Khuyết đang lái xe, không ngờ cô lại hồ đồ, nhào tới hôn mình, anh một tay cầm tay lái, một tay ôm vòng eo của cô, trực tiếp kéo cả người cô tới đây, ngồi trên bắp đùi mình.

Lúc Trì Tảo Tảo hôn anh, còn tưởng rằng anh sẽ la mình, không nghĩ tới, anh lại kéo mình ngồi trên đùi anh.

Lập tức, cô thụ sủng nhược kinh, ngồi ở đó liền không nhúc nhích.

Khuôn mặt nhỏ trắng nõn tinh xảo, cười như hoa nở.

"Về nhà cho em ăn đủ." Ngoài ý muốn chính là, Diệp Khuyết vậy mà trả lời cô một câu như thế.

Trì Tảo Tảo khó mà tin nổi chăm chú nhìn anh, tuy rằng trên mặt anh không lộ vẻ gì, nhưng từ trong mắt của anh, cô nhìn thấy nhu tình trước nay chưa từng có.

Cô ngọt ngào dựa trong lồng ngực anh, ai biết, xe đột nhiên phanh gấp một cái, ngừng lại.

Cô vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy hai cảnh sát giao thông đứng ngoài xe...