Cường Đại Chiến Y

Chương 347: Buổi tối hành động




Giang Cung Tuấn gọi điện thoại xong, liên gửi tài khoản của Mạc Kinh La cho Bạch Tâm.

Mạc Kinh La nhìn Giang Cung Tuấn.

Anh ghen tị.

Ghen tị Giang Cung Tuấn có nhiều tiên như vậy.

Mặc dù anh là người Ấn Độ, nhưng anh lại biết Hắc Long, biết vê những năm này, biết những người tới Nam Cương kinh doanh làm ăn, đều là đi đưa tiên cho Hắc Long, tìm kiếm Hắc Long bảo vệ.

Mà ở Đoan Hùng, đối với những việc này đều là mở một mắt nhắm một mắt.

Mặc dù anh là phó tướng, nhưng lại không dám trắng trợn làm tiền như vậy, nếu bị điêu tra, cuộc sống quân đội của anh sẽ chấm dứt.

Giang Cung Tuấn nhìn đầu đầy mồ hôi của Mạc Kinh La, cười nói: “đừng căng thẳng quá, thả lỏng một chút, chuyện này anh biết, tôi biết, trời biết, đất biết, chỉ cân anh không nói thì sẽ không ai biết, tôi đã rặn rò người chuyển tiền rồi, rất nhanh sẽ chuyển tiền vào tài khoản thôi, anh kiên nhẫn chờ một lát”

Mạc Kinh La lau qua mồ hôi trên mặt.

“Anh, Anh cần tôi làm những gì?”

Giang Cung Tuấn nói: “Cũng không cần anh phải làm gì, chỉ cần anh có thể đưa tôi vào quân đội Nam Cương an toàn là được.”

“Chỉ đơn giản như vậy thôi?”

” Ừ”

Giang Cung Tuấn gật đầu nói: “Chỉ đơn giản như vậy, tôi sẽ không để anh bị nguy hiểm tới tính mạng, chỉ cân đưa tôi tới quân đội, thì anh xong việc, con về số tiền còn lại, nếu như tôi có thể còn sống trở về, tôi sẽ đưa nốt cho anh, nếu như không cách nào sống sót trở về thì anh chỉ có 300 tỷ đó thôi, mà tôi chết rôi, thì cũng là không người truy cứu chuyện này nữa, anh có thể vô tư không còn lo lắng rồi.”

Nghe được Giang Cung Tuấn nói vậy, lúc này Mạc Kinh La mới yên tâm.

Vào thời khắc này, điện thoại anh ta vang lên.

Anh ta nhìn Giang Cung Tuấn một cái.

Giang Cung Tuấn thản nhiên nói: “nhận đi”

Mạc Kinh La lúc này mới nghe điện thoại.

” vâng, vâng, lập tức quay trở lại.”

Anh ta cúp điện thoại, nhìn Giang Cung Tuấn, nói: “Tướng quân kêu tôi trở về, bảo là muốn mở cuộc họp khẩn cấp.”

Giang Cung Tuấn cau mày, suy nghĩ một chút rôi nói: “Tôi đi cùng anh, anh lập tức làm giúp tôi một thân phận hoàn toản mới.”

” Được”

Mạc Kinh La gật đầu.

Anh ta là phó tướng, quyền lực là rất lớn, muốn tạo một thân phận, cũng là chuyện rất đơn giản.

Anh nhanh chóng đi làm.

Thời gian không tới 10 phút, đã giúp Giang Cung Tuấn tạo một thân phận hoàn toàn mới.

Là trợ thủ, cũng là người thân của anh, tên Mạc Thanh.

Anh ta đưa Giang Cung Tuấn trở về thành phố Nam Cương, tới quân khu để họp.

Quân khu bây giờ phòng bị rất nghiêm, cho dù là trợ thủ của Phó tướng, cũng không được đi vào, chỉ có thể ở đợi bên ngoài.

Giang Cung Tuấn cũng không gấp, kiên nhẫn chờ ở bên ngoài.

Bây giờ anh mua chuộc Mạc Kinh La, chỉ cần Mạc Kinh La không nói ra bên ngoài, tạm thời anh sẽ an toàn.

Mà anh cũng tin tưởng, Mạc Kinh La sẽ không nói.

Mặc dù Mạc Kinh La là phó tướng, nhưng tiên lương cũng không cao, mà nước Ấn Độ đối về phương diện tham nhũng này kiểm tra rất nghiêm, anh ta không có cơ hội làm tiên, 300 tỷ đối với anh ta mà nói là con số trên trời, khoản tiền này làm cả đời cũng không kiếm được.

Giang Cung Tuấn ở bên ngoài đợi quân khu khoảng chừng hai giờ.

Hai giờ sau, Mạc Kinh La đi ra.

Giang Cung Tuấn đi tới, quét mắt nhìn bốn phía, nhỏ giọng hỏi: “Như thế nào rồi, mở cuộc họp gì?”

“Trở về rồi hãy nói.”

Mạc Kinh La không nhiều lời, đưa Giang Cung Tuấn ra khỏi thành, đi về quân doanh đóng bên ngoài thành phố.

Vừa trở lại một cái anh ta liền đăng nhập vào tài khoản ngân hàng ở nước ngoài, sau khi thấy bên trong thật sự có 300 tỷ, anh ta bây giờ mới yên tâm, dám to gan hợp tác với Giang Cung Tuấn.

“Hắc Long, lần này họp tướng quân muốn chọn một ít người thân thủ nhanh nhẹn ở quân đội, đi quân khu, để ngừa Hắc Long đánh lén, tôi quyết định đề cử anh đi.”

“Cái này là tốt nhất”

Trên mặt Giang Cung Tuấn hiện lên vui mừng.

Đang rầu vì không có cơ hội, bây giờ cơ hội đã tới rồi.

“Giang Cung Tuấn, tôi đề cử anh đi, đối với tôi đây là việc làm rất nguy hiểm, nếu như anh bị phát hiện, vậy thì sẽ bị bại lộ, anh sẽ chết, tôi cũng sẽ chết, cho nên… Tôi hy vọng anh có thể thành công, giết bọn họ.” thần sắc của Mạc Kinh La thoáng qua một tia trầm thấp.

Giang Cung Tuấn cười nói: “cái này anh cứ yên tâm, chỉ cần là có thể đến gần tướng quân hai mươi tám nước, coi như quân khu có đại quân trấn thủ, tôi cũng có thể giết bọn họ.”

” Ừ, anh chuẩn bị một chút đi, ngoại trừ anh, tôi sẽ chọn thêm một vài binh lính có thể tin tưởng được, nhưng dáng vẻ bây giừo của anh…”

Giang Cung Tuấn vấy vẫy tay, nói: “anh yên tâm đi, tôi có thể chế tạo mặt nạ da người, anh đi chuẩn bị cho tôi ít nguyên liệu là được”

” Được”

Mạc Kinh La gật đầu, “Anh ở đây nghỉ ngơi đi, tôi đi chuẩn bị”

Mạc Kinh La xoay người rời đi.

Đi chuẩn bị nguyên liệu đồng thời cũng chọn binh lính đáng tin.

Rất nhanh, anh ta đã chuẩn bị xong nguyên liệu, Giang Cung Tuấn bắt đầu chế tạo mặt nạ da người, sau khi chế tạo xong, anh đeo lên mặt nạ da người, biến thành một người đàn ông trung niên da đen thui.

Ban đêm tĩnh lặng đi qua.

buổi sáng ngày thứ hai.

Anh và chừng mười tên lính đi doanh trại Nam Cương.

Tại doanh trại trong thành.

Một nơi đất trống.

Chỗ này có một trăm tên lính đang đứng.

Đây đều là những người do tướng quân hai mươi tám nước và phó tướng tự mình chọn lựa, thân thủ đều rất mạnh, cao thủ một người có thể đánh được mười mấy người.

Tỳ Khưu đứng trước mặt nhìn qua một trăm người đang đứng, trên mặt mang vẻ hài lòng, “Rất tốt, bắt đầu từ bây giờ, các cậu sẽ trấn thủ ở bên ngoài tòa nhà này, nửa bước cũng không được rời đi, rõ chưa?”

rõ: Mọi người miệng đồng thanh hô.

Sau khi Tỳ Khưu rặn rò một câu, liên xoay người rời đi.

Tiếp sau, Truy Hải đến.

Truy Hải bắt đầu sắp xếp, bố trí cho những người này.

Truy Hải biết, chẳng những Giang Cung Tuấn sẽ đến, ngay cả sát thủ Giang Cung Tuấn thu phục cũng tới, bây giờ việc anh ta phải làm chính là bày thiên la địa võng, sau đó sẽ để Giang Cung Tuấn và đám người kia đi vào.

Chỉ cần Giang Cung Tuấn dám đến, vậy thì chỉ có đường đến mà không có đường về.

Hơn trăm chiến sĩ tinh nhuệ của tướng quân hai mươi tám nước trấn thủ ở cao ốc, những người này đều cầm vũ khí nặng.

Mà bên ngoài quân khu, còn có là có một trăm nghìn trọng binh.

Bây giờ ở quân khu ba lớp trong ba lớp ngoài đều là người.

Chính là thiên la địa võng.

Sau khi sáp xếp xong, Truy Hải liên bát đầu tạo cơ hội khiến Giang Cung Tuấn đi vào.

Anh ta ngoại trừ phong tỏa thành Nam Cương, bên trong thành phố còn một vài doanh nhân có thể rời đi, mà một vài người muốn đi nước ngoài, phải đi qua thành Nam Cương, chỉ cần chứng minh thân phận, đều có thể đi vào.

Dỡ bỏ phong tỏa, mục đích chính là tạo cơ hội cho Giang Cung Tuấn, khiến Giang Cung Tuấn đi vào.

Giang Cung Tuấn trở thành một lính ở doanh trại, anh vần luôn tìm cơ hội, nhưng nơi này phòng bị quá nghiêm ngặt, tất cả mọi nơi đều có máy quay, không có chö nào có góc chết, anh cũng không tìm được cơ hội, nhưng mà anh âm thâm để lại ký hiệu.

Đây là lúc trước đã thương lượng xong.

Chỉ cần là đi vào, thì sẽ để lại ký hiệu, lưu lại tin tức, để cho những người khác biết.

Giang Cung Tuấn không gấp gáp, anh vần đang đợi Cứ như vậy ba ngày qua đi Ba ngày sau anh thấy được ký hiệu giống nhau.

Thông qua những thứ này ký hiệu, anh biết, đã có không ít người lăn lộn tiến vào.

Lại một ngày đi qua.

sát thủ anh thu phục cũng đã đi vào.

Quân khu, cao ốc tướng quân hai mươi tám nước ở.

Mấy ngày nay, những tướng quân này đều nửa bước không rời.

Giang Cung Tuấn đi tới một góc, lấy ra một điếu thuốc châm lửa, ngồi xổm trên đất hút thuốc.

Hút xong, anh vứt tàn thuốc trên đất, dùng sức đạp đạp, sau đó đá một cái, đá lên trên mặt tường đối diện Tàn thuốc lướt qua trên mặt tường, để lại một cái ký hiệu.

Ký hiệu này ý là buổi tối hành động.

Sau khi để lại ký hiệu này, Giang Cung Tuấn tiếp tục tuần tra,trong lúc tuần tra, không ngừng lưu lại ký hiệu.

Trong những ký hiệu này, giảng giải toàn bộ quá trình kế hoạch buổi tối.