Cuồng Nữ Bắt Phu: Cưỡng Bức Lãnh Thái Tử

Chương 45: Chương 45: Hạ Độc





Khi Đức Phi rời đi, Triệu Tử Dương nhìn Viên Chiêu Quân một cái cũng đi theo.
Viên Tiểu Điệp lại không phục, ở bên cạnh Trang phi nương nương nhỏ giọng nói: “Rõ ràng chính là Viên Chiêu Quân đẩy ngã Đức Phi, những người này thật là không rõ phải trái.”
Trang phi vẻ mặt tươi cười, nàng luôn luôn không thích cung đình, cũng bởi vì nàng không tranh không đoạt ở hoàng cung mới có một chỗ đứng, nhưng bây giờ Viên Chiêu Quân hại chết tỷ tỷ nàng, đây chính là đại thù, coi như nàng độ lượng nhưng cũng nuốt không trôi khẩu khí này.
Viên Tiểu Điệp ở bên tai Trang phi nương nương nói: "Mẫu thân ta bị chết thật thê thảm, chính là Viên Chiêu Quân một chưởng đánh chết mẫu thân ta ."
Vừa nghĩ tới chị chết, Trang phi trong lòng hết sức tức giận, mẫu thân tiểu Điệp là tỷ tỷ duy nhất của nàng, trong nhà các huynh đệ còn lại cũng bị thái tử dụng kế hoàng thượng hạ chỉ chém thủ, này mười mấy mạng người, muốn nàng như thế nào buông.
Trong cung phi tần có địa vị cũng chỉ có mấy vị, Trang phi coi là một trong số đó, Viên Chiêu Quân trước cùng Đức Phi kính trà tự nhiên cũng cùng Trang phi kính trà.
Trang phi nhìn kết quả của Đức Phi, không dám ra vẻ, cầm trà uống đáp lễ không hề nói gì.
Viên Tiểu Điệp thấy thế nén giận, này Viên Chiêu Quân thật là quá khinh người, nàng không thể lãng phí cơ hội này. Nàng nghĩ tới lặng lẽ thối lui khỏi đại sảnh điện Phượng Nghi, ra cửa, lặng lẽ đi phòng trà. Thấy cung nữ pha trà đi ra cửa, nàng thừa cơ ở ra tay trong nước trà, cung nữ đưa trà tới của điện Phượng Nghi đúng lúc nàng ra tay xong, nàng mới lặng lẽ theo đuôi cung nữ lại lần nữa trở lại điện Phượng Nghi.

Nhắc lại thời gian quá khứ, đến khi Viên Tiểu Điệp kính trà cho Hiền phi thì nước trà đã lạnh, vì vậy cung nữ mới lui ra lấy nước trà. Trà này chính là Viên Tiểu Điệp đã ra tay bỏ độc.
Viên Chiêu Quân cầm lấy cái ly, đem ly trà rót nước trà, này trong nước trà một cỗ quái vị khiến trong lòng nagf vô cùng không thoải mái, không biết là vì sao, nàng liền muốn cách xa nước trà này. Nàng nghĩ thầm, chẳng lẽ nước trà này có vấn đề? Thật ra thì nàng không biết, nàng luyện Tam Dương thần công tới nay, khứu giác nàng càng lúc càng nhạy cảm.
Nàng nhìn cung nữ đưa trà,, thấy vẻ mặt bình thản, trong lòng suy nghĩ chẳng lẽ là mình suy nghĩ nhiều? Nhưng nàng chỉ chớp mắt, ánh mắt liền quét đến Viên Tiểu Điệp thù hận trong ánh mắt, cũng không biết là nghĩ như thế nào, Viên Chiêu Quân cười nói: "Trà này không phải là hoa trà mà Hiền phi thích sao?" Thật ra thì nàng cũng không biết Hiền phi thích uống trà gì, nàng chỉ là nói lung tung, có hoàng hậu nương nương cùng thái tử ở đây, nàng tin tưởng Hiền phi sẽ cho bọn họ mặt mũi nhận lời nói của nàng. Tuy nói nàng không dám chắc nước trà này có vấn đền, nhưng là nàng không muốn mạo hiểm, nếu thật xảy ra chuyện gì, nàng liền khó chối tội này rồi. Coi như nước trà này không phải nàng chuẩn bị, nhưng là hoàng hậu nương nương cũng sẽ bất lợi, hoàng hậu nương nương mẫu thân Vũ Văn Dục, nếu nàng đắc tội, Vũ Văn Dục một cái hận sợ là càng sẽ không để cho nàng hút Thuần Dương Chi Khí rồi.
Hiền phi vừa nghe Viên Chiêu Quân nói nàng thích uống Hoa Trà, nhìn hoàng hậu một chút, cũng coi là làm cá thuận nước giong thuyền, cười nói: "Không tệ, Bổn cung thích hoa trà."
"Nếu như vậy, không bằng ta kém cỏi pha Hoa trà cho các vị nương nương." Tới thời điểm, nàng thấy điện Phượng Nghi bên trong trồng hoa hồng, đúng lúc hoa nở, nàng nghĩ ra biện phát ngâm hoa hồng trong trà.
Cung nữ nước trà cứ như vậy gác lại, Viên Tiểu Điệp thấy ở trong lòng giận đến không được, thân thể mơ hồ run rẩy rẩy, móng tay càng thêm đâm sâu vào da thịt mình mà không biết.
Mọi người không ngờ Viên Chiêu Quân còn có thể pha trà, cùng đi theo nàng ra ngoài điện hái hoa, tiếp đó lại đi mang nước tới phòng già.
"Nghe nói mẫu hậu có thói quen lấy sương sớm, nếu như có thể mà nói, nhi thần muốn mượn mẫu hậu một chút để nấu trà." Viên Chiêu Quân cũng không biết lộ thủy pha trà hiệu quả như thế nào, nhưng mà ở hiện đại nàng thích uống Hoa Trà, thường xuyêntự mình pha hoa trà uống..., này pha trà cũng coi như có chút kinh nghiệm.

Vào thời điểm nàng dâu mình lấy lại mặt mũi, hoàng hậu tự nhiên ủng hộ, vì vậy sảng khoái sai người lấy sương sớm.
Vũ Văn Dục cùng Quả Tĩnh hai người nhìn Viên Chiêu Quân nấu nước pha trà, đều là mặt kinh ngạc, không ngờ nàng còn có thể làm những thứ này, thật đúng là đa tài đa nghệ.
Vũ Văn Dục càng thêm nghĩ đến, ngày nào đó hắn cũng muốn uống Hoa trà do nàng nấu.
Trà nấu xong, đoàn người lại trở về điện Phượng Nghi, Viên Chiêu Quân đầu tiên rót cho hoàng hậu một ly trà, sau đó rót một ly đưa đến trước mặt Hiền phi, nói: "Hiền phi nương nương uống trà."
Hoàng hậu cùng Hiền phi vừa uống trà, trà này quả nhiên mùi thơm ngát vô cùng, là mùi vị nàng chưa từng uống qua, hoàng hậu ca ngợi nói: "Trà ngon."
Hiền phi cũng phụ họa nói: "Thái tử phi thật là đa tài đa nghệ, trà này càng thêm nhất tuyệt." Nàng nói qua cầm đáp lễ, cũng coi là nghi thức kính trà hoàn tất.
Phải nói tư vị trà này như thế nào, thật ra thì cũng không giống như hoàng hậu và hiền hpi nói tốt như vậy, chỉ là hoàng hậu là vì giành lại mặt mũi, mà Hiền phi giữ mặt mũi cho hoàng hậu cùng thái tử, với tư vị trà cũng không tệ nên cũng sẽ tán dương.
Viên Chiêu Quân tự nhiên cũng là hiểu biết rõ người trong hoàng cung sĩ diện thêm với thói quen a dua nịnh hót cho nên thêm chút lợi dụng, thì có hiệu quả như vậy.

Chuyện dâng trà đã xong, nhưng Viên Chiêu Quân không phải là một người dễ bỏ qua, nàng biết trước nước trà có vấn đề, đương nhiên có thể truy xét kết quả.
Vì vậy xoay người rót một chén nước trà đã bị Viên Tiểu Điệp độc thủ, đi tới trước mặt Viên Tiểu Điệp nói: "Thân muội muội của ta, ngươi cũng khát nước đi! Tới uống trà."
Hoàng hậu cùng người bên trong thái tử, Viên Tiểu Điệp trước chính là nghĩ xử lý nước trà cũng không còn tới kịp, thấy Viên Chiêu Quân đem trà cũng đưa tới trước mặt, nàng không thể không nhận.
Nàng nhận lấy nước trà, trong lòng vô cùng sợ, tay đều phát run.
Viên Chiêu Quân tự nhiên cũng biết không có bằng chứng không kịch, cũng không dám nói ra suy đoán trong lòng, chỉ đành phải dùng nước trà tới thử Viên Tiểu Điệp.
Nơi nào biết, Viên Tiểu Điệp hạ quyết tâm, cười trực tiếp liền uống này trà.
Thấy Viên Tiểu Điệp uống trà , Viên Chiêu Quân trong lòng thầm kêu không tốt.
"Tỷ tỷ, ta thật là đau, ngươi. . . . . . Hạ độc. . . . . ." Viên Tiểu Điệp chỉ vào Viên Chiêu Quân gục đi xuống.
Viên Chiêu Quân mặt bình tĩnh, không chút hoang mang quay đầu nhìn về phía Vũ Văn Dục, "Mau thay nàng giải độc!" Viên Tiểu Điệp như vậy sẽ chết, nàng thì khó có thể cởi tội.

"Là độc gì ta đều không biết, muốn ta giải độc như thế nào?" Vũ Văn Dục là có tâm khiến Viên Tiểu Điệp chết, nữ nhân này tự làm tự chịu, hắn được ám vệ báo tình hình, hắn biết độc kia là Viên Tiểu Điệp tự bỏ vào.
"Vũ Văn Dục ngươi nghĩ hại chết ta sao?" Viên Chiêu Quân nhất thời cũng không nhớ thông chuyện này, chỉ muốn đem Viên Tiểu Điệp cứu sống, sau đó sẽ tra chuyện hạ độc.
Vũ Văn Dục còn chưa động, Quả Tĩnh cũng nóng nảy, nói: "Sư muội, cái này phải làm sao?"
Qủa Tĩnh vừa hỏi, Viên Chiêu Quân lập tức có biện pháp, không chút suy nghĩ, đem ngón tay mình cứa vào ly trà đã bị vỡ, sau đó tăng thêm chút nước, đối với quả tĩnh nói: "Sư huynh, giúp một tay cho nàng uống." Bây giờ Viên Tiểu Điệp đã hết sức khổ sở, nàng đã nghĩ, nàng sẽ không như vậy mà chết. Thái tử sẽ cầm thuốc giải cứu nàng. Đến lúc đó nàng có thể nói độc kia cùng thái tử có liên quan, khi đó thì không phải là chỉ liên quan đến một mình thái tử, ngay cả hoàng hậu cùng Viên Chiêu Quân cũng khó trốn khỏi.
Quả Tĩnh giúp một tay mở miêng Viên Tiểu Điệp ra, đem huyết dịch của Viên Chiêu Quân vào miệng Viên Tiểu Điệp
Mấy phút đi qua, Viên Tiểu Điệp sắc mặt chuyển tốt, độc rã dần.
Viên Tiểu Điệp được giải độc, mặt đáng thương khóc, "Tỷ tỷ, làm sao ngươi có thể độc hại ta đây?"
Mọi người cả kinh, đều nhìn về Viên Chiêu Quân.
Đề nghị anh 9 tung chưởng hướng Viên Tiểu Điệp