Cuồng Nữ Bắt Phu: Quấn Lấy Thái Tử Lạnh Lùng

Chương 91: Thái tử trở về hiện đại




Bọn họ mới vừa trở lại thái tử điện, Đường Liêm liền vội vàng đến báo cáo, "Thái tử điện hạ, không xong rồi, hoàng hậu và hoàng thượng mất tích. Hiện tại Đức Phi và Tam hoàng tử, kể cả Viên Thừa Tướng đang chuẩn bị nghi thức lên ngôi của Tam hoàng tử."

"Chuyện khi nào?" Vũ Văn Dục nhàn nhạt hỏi, hình như đó cũng không phải là đại sự, hắn đã tính trước điều này.

Đường Liêm vừa vội nói, "Điện hạ, hai canh giờ trước, thái tử điện của chúng ta cũng bị bao vây, thái tử điện cũng không ra được, đừng nói đi tìm hoàng hậu và hoàng thượng."

Viên Chiêu Quân ha ha cười, "Đường cọc gỗ, ngươi kết hôn rồi, sao lại ngốc như cọc gỗ vậy! Hiện tại ta và Điện hạ là thân phận gì? Chúng ta là thần, ngươi cho rằng bọn họ về điểm này có thể đối phó được sao?" Viên Chiêu Quân cũng không phải là xem thường thực lực những tên lính kia, phải nói người thái tử điện cũng ít, nàng còn có đám người Viên mười một nữa. Những người này cũng là thực lực phi phàm, nàng sẽ không tin Vũ Văn Nhân có thể đoạt được ngôi vị hoàng đế.

Đường Liêm do dự, cũng không biết việc là thần này là thật hay giả, chỉ biết là Điện hạ có thể tới đi tự nhiên, nhưng đối mặt với nhiều Binh lính như vật, bọn họ có thể có biện pháp thay đổi Càn Khôn sao?

Viên Chiêu Quân cười ha hả nhìn Vũ Văn Dục, "Mẫu hậu và phụ hoàng bây giờ đang ở đâu?" Thiên hạ này sẽ không có chuyện Vũ Văn Dục không biết, bởi vì hắn là Thần Chủ, trông coi tất cả chuyện trong Thiên hạ.

Vũ Văn Dục bấm ngón tay, nói: "Bị Ma vương bắt đi." Thủ hạ Ma Thần có tứ đại Ma vương, chia ra làm tứ đại Ma vương Đông Nam Tây Bắc, thực lực của bọn họ cũng rất mạnh, bắt hoàng hậu cùng Hoàng đế chính là vì ép đám người Vũ Văn Dục nói ra vị trí của Ma thần.

Viên Chiêu Quân nghe xong, cúi đầu suy nghĩ một chút nói: "Ta xem mẫu hậu và phụ hoàng cũng không nguy hiểm tới tính mạng, như vậy đi! Chúng ta trước tiên đem chuyện trước mắt giải quyết, rồi đi đại náo Ma giới." Vừa nghĩ tới đại náo Ma giới Viên Chiêu Quân cảm thấy thật hưng phấn.

Viên Chiêu Quân và Vũ Văn Dục xuất hiện giữa không trung, nhìn thị vệ vây quanh thái tử điện, Vũ Văn Dục lạnh lùng nói: "Các ngươi lui ra đi! Đây là việc nhà Vũ Văn, các ngươi không liên quan."

Bọn thị vệ nhận ra là thái tử điện hạ, trên người của hắn có hào quang màu xanh lam tựa như Phật, có thị vệ nói: "Thái tử điện hạ thành tiên, mọi người mau quỳ lạy!"

Đang ở lúc có người muốn quỳ lạy, Vũ Văn Nhân xuất hiện, nhìn Vũ Văn Dục phiêu du giữa không trung, cũng không sợ, tự tin nói: "Thái tử là yêu quái, người đâu, giết cho ta."

Các tướng sĩ có chút sợ nhìn Tam hoàng tử một chút, nhìn thái tử một chút, việc này, bọn họ ai mới là người tốt? Thấy Vũ Văn Nhân không do dự lại nói: "Các ngươi không giết hắn, hắn sẽ giết chết ngươi và người nhà bọn ngươi, vì người nhà, chúng ta liều mạng hãy cùng yêu quái." Dien.dan.le.quy.don

Lời như vậy Viên Chiêu Quân cũng nghe không nổi, quát lạnh: "Vũ Văn Nhân, người tại sao lại dùng kế li gián? Chỉ là không sao, ngươi cho rằng như vậy có thể giết chúng ta sao?" Người đàn ông này thật là thật xấu, rất may bọn họ là thần, nếu không vẫn trúng kế, ngôi vị hoàng đế nước Đông Vũ sẽ rơi vào trong tay cái tên xấu xa này.

Vũ Văn Nhân cũng có rất nhiều thân tín, dĩ nhiên nghe hắn, hắn nói giết, những người đó nhanh như tên bắn đánh về phía đám người Chiêu Quân.

Vũ Văn Dục lạnh lùng nhìn Vũ Văn Nhân một cái, chỉ thấy hắn vung tay lên, những mũi tên kia tựa như có mặt liền ngừng lại, sau đó rơi xuống đất.

Mọi người bị dọa, Vũ Văn Nhân tâm cũng động, thân thể có chút không ổn, nhưng hắn không nghĩ sẽ thua, vì vậy ra lệnh: "Chúng tướng sĩ mau giết Vũ Văn Dục, hắn đã thành yêu, nếu tiếp tục như vậy nước Đông Vũ sẽ không còn, người thân của các ngươi cũng tiêu tan." Hắn đang điều động mọi người giúp hắn đối phó Vũ Văn Dục.

Viên Chiêu Quân chưa từng thấy qua người như vậy, mới vừa rồi Vũ Văn Dục đã cho hắn cơ hội, hắn lại không biết quý trọng, chỉ là nàng cũng không thể để cho thứ người như hắn dễ dàng chết như vậy, vì vậy khẽ vỗ tay áo, lạnh nhạt nói: "Thật là vô cùng ngu xuẩn." Nàng vừa ra tay, những người đó đều bị bất động, chỉ có Vũ Văn Nhân có thể hành động.

Nhìn thấy tình huống như thế, Vũ Văn Nhân định xoay người chạy trốn, nhưng Viên Chiêu Quân không cho hắn cơ hội, cười lạnh nói: "Muốn đi sao? Không có lối thoát." Lời còn vừa dứt, Vũ Văn Nhân cũng bị bất động.

"Dục, nên xử trí người xấu Vũ Văn Nhân như thế nào đây?" Viên Chiêu Quân cười ha hả nói.

"Ngươi muốn xử trí như thế nào?" Vũ Văn Dục luôn luôn muốn theo ý nàng, nàng muốn sao thì làm vậy!

Viên Chiêu Quân mặt mày híp lại thành khe hở, vỗ tay một cái nói: "Viên gia mười một, chuyện này giao cho các ngươi."

Đám người Viên mười một không biết từ đâu đo ra, xếp thành một hàng lĩnh mệnh nói: "Dạ, Viên cô nương."

"Các ngươi nhớ là ta muốn hắn sống không bằng chết, các ngươi muốn chơi thế nào thì chơi thế đó, chơi với hắn cả đời cũng được." Viên Chiêu Quân cười đến tà ác.

"Viên cô nương yên tâm, chúng ta nhất định làm xong chuyện này." Cứ như vậy Vũ Văn Nhân bị đám người Viên mười một mang đi, về phần bọn hắn sẽ làm gì đối với Vũ Văn Nhân, không có ai biết.

Chỉ là sau nghe nói Vũ Văn Nhân đã phát điên.

Chuyện giải quyết xong, Vũ Văn Dục phất tay, những tướng sĩ kia đã không thấy tăm hơi, toàn bộ bọn họ trong nháy mắt đã ở trong nhà bọn hắn.

Thái tử điện hạ tha mạng của bọn hắn, bọn họ vô cùng cảm kích. Càng thêm nghĩ ở trong lòng Vũ Văn Dục chính là Thần Tiên.

Về phần mẫu thân Đức Phi của Vũ Văn Nhân, Vũ Văn Dục trục xuất nàng ra khỏi hoàng cung, lưu đày tới biên cương, trọn đời không thể trở về đến Kinh Thành.

Viên Thừa Tướng vẫn còn trong tổ chức người tạo phản, nơi nào biết Viên Chiêu Quân đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn, "Thừa Tướng đại nhân thật là có hùng tâm tráng chí nhaLàm cái gì vậy? Là muốn tạo phản làm Hoàng đế sao?"

"Ngươi...... sao ngươi tiến vào?" Viên Thừa Tướng bị dọa, chỗ này không phải ai cũng có thể tới, nàng vào bằng cách nào. dien da.~le~quy`don

"Thế nào?Ta không vào được sao?" Viên Chiêu Quân ha ha cười, "Thật ra thì nói thế nào ngươi cũng đã là cha ta, chỉ là ngươi thật quá độc ác, hạ độc ta, may mà ta mạng lớn không chết. Ngươi nói ta nên trừng phạt ngươi như thế nào cho phải đây?"

Viên Thừa Tướng kêu to một tiếng, "Người đâu, người đâu!"

Viên Chiêu Quân ha ha cười, "Những tướng sĩ kia đều bị bất động rồi, bọn họ không nhúc nhích, ngươi gọi bao nhiêu cũng không ích gì đâu."

"Ngươi...... Ngươi...... Làm sao ngươi biết yêu thuật này?" Viên Thừa Tướng sợ đến tay chân đều run rẩy, thiếu chút nữa là tè ra ngoài.

"Thừa Tướng đại nhân nói giỡn rồi, tại sao là yêu thuật chứ? Ta là Tiên thuật, ngươi đã làm nhiều chuyện, một vị nữ nhi thần tiên không cần, nhất định muốn nữ nhi đó chết sớm, hiện tại thì tốt rồi, nữ nhi đó cũng đã chết. Cũng đắc tội nữ nhi thần tiên rồi, ngươi nói sau này ngươi làm sao mà sống đây!" Phải nói Viên Thừa Tướng cũng có con trai, nhưng bản lãnh không có, hơn nữa cũng không phải là người một đường với hắn, cũng chưa có một người tiến vào triều đình làm quan.

"Ngươi...... Ngươi...... Ngươi là Thần Tiên?" Viên Thừa Tướng sợ đến tê liệt trên mặt đất, đôi mắt vô hồn nhìn Viên Chiêu Quân, kết quả của hắn thực sự thê thảm.

Nhưng hắn nghĩ sai rồi, Viên Chiêu Quân không giết hắn, mà là tẩy sạch tất cả trí nhớ của hắn, để cho hắn làm người một lần nữa, tự nhiên nàng muốn cho Viên Thừa Tướng chịu khổ, cũng sẽ không muốn hắn biết hai đứa con trai của hắn đi đâu, vì vậy nàng lấy đi trí nhớ Viên Thừa Tướng, đưa ông ta đi đến một thôn ở nước Lý Nam.

Về phần những tướng sĩ kia, Viên Chiêu Quân dĩ nhiên sẽ không tổn thương, vì vậy thu nạp tất cả, trở thành thuộc hạ của thái tử.

Chuyện được giải quyết, Vũ Văn Dục đưa Vũ Văn Nhạc đang ngao du thiên hạ trở về, giao Đường Liêm, tướng Viên mười một, Phong lão giúp Vũ Văn Nhạc thống trị triều chánh.

Lúc này Viên Chiêu Quân cùng Vũ Văn Dục đi Ma giới cứu hoàng thượng và hoàng hậu.

Viên Chiêu Quân cảm thấy Ma vương thật đáng hận, dĩ nhiên trong này cũng có Thanh Vân lão nhân. Hai người vào ma giới dễ dàng, những Tiểu Ma kia chỉ đành phải đi báo cáo với tứ đại Ma vương và Thần Chủ mà tấn công thôi.

Tứ đại Ma vương vừa nghe, sau hai giây hốt hoảng, đưa hoàng hậu và Hoàng đế chờ Vũ Văn Dục cùng Viên Chiêu Quân xuất hiện.

Hoàng hậu Hoàng đế bị bịt miệng, ngay cả hai người nói chuyện cũng không nói được, chỉ có thể trừng mắt nhìn tứ đại Ma vương. Bọn họ rất sợ, những người này dáng dấp rất kì quái, hơn nữa còn có thể bay tới bay đi, không cần suy nghĩ, bọn họ cũng biết những người này hơn phân nửa là yêu ma.

Viên Chiêu Quân không giống Vũ Văn Dục vĩnh viễn nhìn lạnh nhạt như vậy, nàng nhìn tứ đại Ma vương uy hiếp, lạnh nhạt nói: "Thả bọn họ, chúng ta sẽ xem xét tha cho các ngươi một con đường sống."

Mấy Ma vương tự biết đánh không lại Viên Chiêu Quân và Vũ Văn dục, Đông Ma Vương mở miệng, "Chúng ta chỉ muốn biết Ma thần đi đâu?"

"Các ngươi biết cũng không làm gì được. Thả bọn họ." Viên Chiêu Quân lần nữa nói.

Vũ Văn Dục lạnh lùng nhìn tứ đại Ma vương, nhàn nhạt mở miệng, "Ma Thần ở nhân gian." Đây là gợi ý duy nhất hắn có thể đưa ra, phải biết đi nhân gian tìm một người sẽ rất khó khăn. Hơn nữa còn muốn đi thời không cũng không được, coi như cho bọn họ biết, căn bản không thể nào tìm được Ma Thần.

Tứ đại Ma vương nhìn thoáng qua lẫn nhau, mặt do dự. dien.dan.le.quy.don

"Các ngươi mau thả người, nếu không ta đại náo Ma giới, các ngươi không muốn Ma giới bị hủy, cũng nhanh thả người đi." Viên Chiêu Quân lạnh giọng quát.

"Ở nơi nào trong nhân gian?" Đông Ma vương lại lên tiếng.

"Không biết, chính các ngươi tự đi tìm." Vũ Văn Dục nhàn nhạt trả lời, sắc mặt càng ngày càng lạnh, tựa hồ nếu một khắc đối phương không thả người, hắn sẽ động thủ phá hủy Ma giới này.

Vũ Văn Dục uy hiếp khiến đối phương kinh hãi, bốn Ma vương nhanh chóng thả hoàng hậu và Hoàng đế.

Viên Chiêu Quân thấy hoàng hậu và Hoàng đế được cứu, lạnh lùng nói: "Mấy người các ngươi tìm Ma Thần ta không có ý kiến, chỉ là các ngươi nếu dám sai Tiểu Ma đi nhân gian làm loạn, thì đừng trách chúng ta không khách khí."

"Vâng" tứ đại Ma vương một mực cung kính trả lời.

Đám người Viên Chiêu Quân rời đi, mấy ma vương hết sức tức giận, nhưng lại không dám khiêu chiến uy lực Thần Chủ và linh thần, coi như không phục, bọn họ cũng chỉ còn cách làm theo. Vì vậy Ma vương phái Tiểu Ma đi nhân gian tìm kiếm Ma thần, mấy ngàn năm nay, cũng không có người nào dám ở nhân gian làm loạn.

——

Về phần hoàng hậu và Hoàng đế sau khi trở về, ngôi vị hoàng đế được truyền cho Vũ Văn Nhạc, bọn họ chỉ muốn nghỉ ngơi tuổi già.

Vũ Văn Dục không muốn nhìn thấy cha mẹ mình ở nhân gian của bởi vì sinh lão bệnh tử mà khổ, vì vậy đưa hoàng hậu và Hoàng đế đi đảo Thần Tiên ở. Hơn nữa để cho bọn họ đi theo Tôn Hồng cùng Đông Phương Tố cùng nhau tu luyện Tiên thuật, hi vọng bọn họ cuối cùng có thể trở thành thần, cho dù là Tiểu Thần cũng tốt.

Mà Tiêu Dao, người vẫn luôn hại Vũ Văn Dục, Vũ Văn Dục cũng không có cách nào xử lý, chỉ là để cho sư phụ Phong Cốc tiên trừng phạt.

Quả Khế ở lại trong cung, thành trợ thủ của Vũ Văn Nhạc, Đường Liêm và đám người Viên mười một, Phong lão cũng được phong chức, vào triều làm quan.

Vũ Văn Dục và Viên Chiêu Quân đi hiện đại sinh sống, Quả Tĩnh nhất định đi theo.

"Sư muội, ngươi đi đâu ta đi tới đó?" Quả Tĩnh mặt kiên định nói.

"Ngươi đi hiện đại làm cái gì? Ở đó có Trầm Tuấn Hiên, ngươi không cảm thấy ngày nào cũng chạm mặt người giống mình thì không quen sao?"

"Đó là chuyện của hắn. Ta không có gì không quen." Quả Tĩnh quyết định chủ ý muốn đi theo Viên Chiêu Quân cả đời, hắn cũng không có ý định muốn thành thân.

Viên Chiêu Quân thấy nói không được Quả tĩnh, Vũ Văn Dục bấm ngón tay tính toán một chút, cười nói: "Để cho hắn cùng đi.”

"A! Dục, ngươi không phải là điên rồi sao! Mang theo hắn đi được không?" Viên Chiêu Quân không thể tin được nhìn Vũ Văn Dục.

Vũ Văn Dục cười nhạt nói: "Trước ngươi không phải đồng ý với Nhị sư phụ tìm người thành thân với sư huynh sao? Chẳng lẽ ngươi không thực hiện?"

Viên Chiêu Quân cúi đầu cười nói: "Có, nhưng mà hắn giống như không cần những thứ này, hắn là Minh vương chuyển thế!"

Quả Tĩnh không hiểu Viên Chiêu Quân nói cái gì Minh vương chuyển thế, chỉ muốn đi theo Viên Chiêu Quân, nàng đi hiện đại hắn cũng muốn đi, nàng nếu trở lại, hắn cũng sẽ cùng theo.

"Ai! Thôi, đây là ta nợ Nhị sư phụ, sư huynh cùng đi chứ!" Viên Chiêu Quân nói xong, cũng đang trong lòng suy nghĩ, mặc kệ Quả Tĩnh là sư huynh nàng hay Minh vương chuyển thế, nàng đều nhất định phải tìm tình yêu cho hắn.

Cứ như vậy, Viên Chiêu Quân, Vũ Văn Dục, Quả Tĩnh đi hiện đại, bọn họ ở hiện đại có một cuộc sống. Dĩ nhiên, bọn họ thỉnh thoảng cũng sẽ trở về cổ đại xem mọi người một chút.

——

Trở lại hiện đại, Viên Chiêu Quân mới phát hiện vấn đề, trang phục của bọn họ quá quái dị, vì vậy bọn họ chỉ có thể xuất hiện trong nhà bằng hữu Yến Tử.

Bọn họ đột nhiên xuất hiện, Yến tử bị giật mình, nhìn Viên Chiêu Quân liền nở nụ cười, "Chiêu Quân, ngươi ở đây ca diễn sao! Y phục lộn xộn gì đây! Sao vào đây được." Yến Tử không nhớ đã cho Viên Chiêu Quân khóa cửa.

Viên Chiêu Quân ha ha cười, "Cậu không đóng cửa, chứ tớ làm sao lại có thể đi vào." Viên Chiêu Quân nói xong, mở pháp thuật, ở thời điểm Yến tử đi xem, cửa quả thật là mở.

Yến Tử đóng kỹ cửa lại, cười nói: "Cậu xem tớ làm việc bừa bãi nhưu thế đó." Nói xong nàng mới nhìn Vũ Văn Dục và Quả Tĩnh hỏi: "Hai vị này là bạn cậu

sao! Bọn họ đều là diễn kịch hả!”

Vũ Văn Dục là thần chủ, đối với khoa học kỹ thuật hiện đại cũng không hiểu rõ, người ta nói hắn là diễn kịch, hắn cũng chỉ cau mày không nói lời nào.

Quả Tĩnh cũng giống như vậy không nói lời nào, thái độ luôn luôn dịu dàng.

“Cái gì diễn kịch, chúng tớ quay phim, chúng tớ đang đóng cảnh đấu võ.” Viên Chiêu Quân tìm cớ.

Lúc nói chuyện Yến Tử thấy được mặt của Quả Tĩnh, cũng sợ hết hồn, tiếp theo nở nụ cười, “Tuấn Hiên, từ khi nào cậu thích đóng phim vậy?”

Viên Chiêu Quân ha ha cười, “Yến Tử, cậu hiểu lầm rồi, đó là anh của tớ tên là Quả Tĩnh, còn vị này là chồng tớ gọi là Vũ Văn Dục.” Nàng nhìn Yến Tử giới thiệu.

Yến Tử nhíu đôi mày đẹp, nói: “Rất giống Tuấn Hiên, hai người họ không phải là anh em thất lạc chứ!” Yến Tử liền yêu phỏng đoán lung tung, nhìn Vũ Văn Dục một lúc lâu nói: “Chiêu Quân, cậu xác định người đẹp trai này là chồng cậu sao?”

“Cái gì đẹp trai, anh ấy chỉ có thể nói là đẹp trai bình thường, tới 100 nhân dân tệ cũng không có.” Viên Chiêu Quân nghĩ, rất may mình ở cổ đại đã cầm chút vàng trở lại, nếu không bọn họ thật nghèo rớt mồng tơi.

Tuy nói bọn họ là thần, nhưng cũng không thể bịa đặt hoàn toàn nhân dân tệ! Như vậy thiên hạ sẽ đại loạn, vì vậy bọn họ chỉ có thể từ cổ đại lấy thỏi vàng đổi sang chút tiền để dùng.

“Thật? Anh ta nghèo vậy sao? 100 nhân dân tệ cũng không có?” Yến Tử hồ nghi nhìn mặt của Viên Chiêu Quân.

Viên Chiêu Quân cười hì hì nhìn Vũ Văn Dục, vươn tay về phía hắn nói: “Cho ta 100 nhân dân tệ đi!”

Vũ Văn Dục cau mày, suy nghĩ một chút nói: “Ta không có.”

Yến Tử coi như là mở mang kiến thức, đẹp trai giống như thần tiên, thật ra là người nghèo rớt mồng tơi! Chỉ là người này thật đáng yêu, có bộ dạng đẹp không thua gì Trầm Tuấn Hiên! Người này nhìn còn đẹp hơn, nên nói như thế nào đây? Có một sức hút thực sự quyến rũ, nhìn mặt của anh ta sẽ không có người nào muốn dời mắt đi.

Viên Chiêu Quân cũng biết bạn mình ở trong lòng nghĩ cái gì, cũng cảm thấy buồn cười. Sau khi cười xong mới nói: “Yến Tử, cậu xem chúng tớ mặc thế này cũng không được, cậu cho tớ mượn vài bộ quần áo nhé! Y phục trước kia của tớ còn chứ?”

“Có chứ.” Yến Tử nói qua liền lên lầu lấy cho Viên Chiêu Quân mấy bộ quần áo. Chồng nàng có rất nhiều quần áo mới chưa mặc, nàng tìm hai bộ, đưa cho Quả Tĩnh và Vũ Văn Dục.

Đối với quần áo trước kia của Viên Chiêu Quân nàng để trong một cái thùng, nàng đem cái thùng mang ra, vừa nói: “Chiêu Quân, cậu làm tớ sợ muốn chết, Tuấn Hiên nói cậu xảy ra tai nạn rồi mất tích, tớ không có nhìn thấy thi thể, vì vậy tớ không tin cậu đã chết, cho nên tớ cất quần áo cho cậu, chưa đụng đến giấy tờ gì.” Yến Tử không tin Viên Chiêu Quân chết, vì vậy bọn họ cũng không đi làm giấy chứng tử, cảnh sát không tìm được người, cũng chỉ xử lý án kiện.

Nghe vậy, Viên Chiêu Quân đặc biệt cảm ơn người bạn tốt Yến Tử này.

“Tớ sao có thể chết được? Tớ còn muốn nhìn Yến Tử hạnh phúc qua cả đời nữa?” Viên Chiêu Quân cười nói.

Nàng tìm một bộ quần áo đi đến phòng thay, mà Vũ Văn Dục cùng Quả Tĩnh lại đứng bất động, vì bọn họ không biết phải mặc như thế nào.

Viên Chiêu Quân dĩ nhiên là hiểu hai người bọn họ, cười đi tới trước mặt Vũ Văn Dục nói, “Đi thôi! Ta giúp chàng.” Nói xong rồi hướng Quả Tĩnh nói: “Lát nữa Dục sẽ chỉ cho ngươi.”

Yến Tử cảm thấy hai người đàn ông này có chút kỳ quái, sao lại nhờ người khác mặc? Nàng chỉ dám thắc mắc ở trong lòng không dám hỏi ra lời.

Hai người nam nhân đổi y phục, cũng rất đẹp trai, Viên Chiêu Quân thấy phải ngơ ngác, qua một lúc lâu nói: “Rất đẹp mắt! Dục, sư huynh, các ngươi thật rất thích hợp với trang phục này.”

Hai người có chút không quen, kéo kéo y phục, cũng hướng về hướng Viên Chiêu Quân mỉm cười.

Yến Tử thấy hai mĩ nam cười, cũng nhìn đến ngây dại, không khỏi thở dài nói: “Oa! Quá đẹp trai xuất sắc rồi!”

Viên Chiêu Quân nhìn một chút đã cảm thấy vẫn còn có chỗ nào đó hơi là lạ, lúc này nàng đột nhiên thấy Vũ Văn Dục với mái tóc dài phiêu dật, liền cười nói: “Nếu là đi cắt lại một kiểu tóc mới sẽ càng đẹp trai hơn.”

Cắt tóc? Vũ Văn Dục nghe qua cũng biết ý tứ muốn làm cái gì. Không quá tình nguyện nhìn Viên Chiêu Quân một cái, “Chiêu Quân, tóc có thể hay không cần cắt bỏ?”

Quả Tĩnh vẻ mặt khổ sở hỏi: “Sư muội, thật muốn cắt tóc sao?”

“Thế nào? Các ngươi không muốn?” Viên Chiêu Quân lạnh lùng quét mắt qua hai người.

Quả Tĩnh cùng Vũ Văn Dục thấy Viên Chiêu Quân mất hứng, hai người vẻ mặt đau khổ nói: “Cắt bỏ đi!”

“Tùy ngươi.” Nhìn tình huống bây giờ, Vũ Văn Dục làm sao lại cảm giác mình bị chính phu nhân của mình bắt cóc cơ chứ?

Cứ như vậy Viên Chiêu Quân lôi kéo hai người đi ra cửa hiệu cắt tóc.