Cuồng Phi Sủng Vương

Chương 156




Chương 156

“Các ngươi ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, cô nãi nãi mời các ngươi ăn kẹo nhé!”

Cố Thanh Hy cầm một xấp ngân phiếu đập xuống bàn, sau đó thưởng cho mỗi người một vạn lượng.

Đám mỹ nam run rẩy nhận một vạn lượng bạc, trong mắt lộ vẻ không dám tin.

Tiện tay thưởng đã là một vạn lượng bạc ư?

Trời ạ, có phải là xa xỉ lắm rồi không?

Bảo mụ nhìn mà đỏ mắt, hận bản thân không thể hóa thành mỹ nam, nếu vậy, bà ta cũng sẽ chạy đến hầu hạ.

Các tiểu quan và cô nương của Vô Ưu Quan cũng nhìn mà đỏ mắt, vội tranh nhau nịnh nọt.

Cố Thanh Hy nhếch mép cười ta, sau đó cầm mười vạn lượng bạc tung lên trời, khiến cho một đám cô nương và tiểu quan ùa đến, điên cuồng cướp đoạt.

Thậm chí, một bộ phận khách cũng chạy đến tranh nhau.

Dịch Thần Phi dở khóc dở cười.

Tiêu Vũ Hiên tức anh ách, hắn hung tợn trừng hai mỹ nam trong ngực Cố Thanh Hy, hận không thể chặt bọn họ ra.

Hắn ta không ngại Cố Thanh Hy vung tiền, nhưng hắn ta để ý khi thấy ánh mắt hệt như một con sói háo sắc của nàng lúc nhìn đám mỹ nam kia.

Càng ghê tởm hơn chính là mấy tên đàn ông đó còn định duỗi tay sờ sẫm nàng.

Má nó!

Không thể nhịn được nữa!

“Bộp…!”, Tiêu Vũ Hiên đập mạnh xuống bàn, đau đến mức khiến hắn ta nhe răng trợn mắt, nhưng hắn ta vẫn cố nhịn và hét lên giận dữ: “Cút, cút hết cho ta!”

Mọi người đồng loạt nhìn hắn ta, không biết tên này mắc chứng gì.

Bảo mụ là người có phản ứng đầu tiên, bà ta vội hòa giải: “Tiêu công tử, trong quan có vài giai nhân tuyệt sắc mới đến, để mụ mụ bảo các nàng đến hầu hạ ngài nhé!”

“Không cần, bà bảo đám nam nhân này cút hết cho ta, không cho phép đến gần nàng!”

Vừa nói, Tiêu Vũ Hiên vừa đẩy người.

Cố Thanh Hy nhếch miệng: “Tiểu Hiên Hiên, ngươi làm vậy sẽ dọa mỹ nam của ta đấy!”

“Cút!”

Các mỹ nam mếu máo nhìn Cố Thanh Hy, thậm chí có người đã lã chã rơi nước mắt.

Cố Thanh Hy hào phóng thưởng cho mỗi người một vạn lượng bạc, rồi dỗ dành: “Ngoan nhé, lần sau cô nãi nãi sẽ đến thăm các ngươi”.

Lại là một vạn lượng bạc.

Đám mỹ nam như mở cờ trong bụng, hận không thể ôm chặt đùi Cố Thanh Hy, nhưng bọn họ cũng biết mối quan hệ giữa nàng và Tiêu công tử không hề tầm thường, nên đành phải rời đi.

Các cô nương trong quan ghen tị đến đỏ mắt.

Ngày thường, các nàng luôn kiếm được nhiều tiền hơn, nhưng hôm nay, mấy tên này chỉ tùy tiện hầu hạ một phen mà đã được thưởng một vạn lượng bạc. Các nàng làm việc cực lực suốt mấy năm còn không dư ra hai vạn đâu.

Cố Thanh Hy nghiêng đầu, cười mà không cười nhìn Tiêu Vũ Hiên: “Vậy ngươi đã hài lòng chưa?”

Tiêu Vũ Hiên hừ lạnh một tiếng.