Cuồng Phi Sủng Vương

Chương 161




Chương 161

“Ta có thể đi được chưa?”

“Đương nhiên có thể, ngươi không phải là cầm sư sao? Hay là ngươi cũng gảy một khúc cho ta nghe, để ta xem ngươi đánh đàn hay hơn hay là Thần Phi đại ca đánh hay hơn”.

Cố Thanh Hy vừa nói vừa kéo hắn ta về phía bên cạnh mình.

Diệp Phong lui lại mấy bước như thể không thích bị người khác đụng vào người mình.

“Ngươi căng thẳng như thế làm gì, ta cũng đâu có ăn thịt ngươi”.

Nói xong, Cố Thanh Hy đứng dậy kéo hắn ta, nhưng không ngờ lại vướng chân vào chân bàn khiến cả người đổ nhào về phía trước.

“Rầm…” một tiếng.

Cú ngã này, Cố Thanh Hy đã đẩy ngã cả Diệp Phong.

Diệp Phong bên dưới, Cố Thanh Hy bên trên, tư thế của hai người cực kỳ ái muội, đến tiếng hít thở của đối phương cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Tất cả mọi người kinh hãi há hốc mồm.

Đồng tử của Diệp Phong co lại, gương mặt lạnh lùng đã biến hẳn sang màu xám, một cảm giác hoang mang khủng hoảng tràn vào trong lòng, hai tay theo phản xạ khoanh lại bảo vệ bản thân.

Cố Thanh Hy cũng giật mình.

Giật mình vì mình thế mà lại đẩy ngã Diệp Phong.

Càng ngạc nhiên hơn là cơ thể của Diệp Phong lại run lên bần bật, dường như hắn ta đang khủng hoảng điều gì đó, cùng với sát khí thoáng qua.

Khủng hoảng…

Sát khí…

Mặc dù đều chỉ là thoáng qua, nhưng nàng rõ ràng có thể cảm nhận được.

Suy nghĩ còn chưa kịp chỉnh đốn lại, cũng chưa kịp đứng dậy thì bỗng có một đoàn binh sĩ giáp sắt màu đen tràn vào bên trong Vô Ưu Quán, những binh sĩ này vừa đến đã lập tức bao vây xung quanh Vô Ưu Quán, sau đó có một người được một đám người vây xung quanh tiến vào.

Một người đàn ông ngồi trên lưng ngựa, mặt đeo mặt nạ, khắp người tản mát ra luồng khí tức lạnh lẽo đầy sự chết chóc.

Dạ… Dạ Mặc Uyên…

Vị hôn phu của nàng, Chiến thần vương gia…

“Cố Thanh Hy…”.

Dạ Mặc Uyên nghiến răng gằn từng chữ, giọng nói mang theo khí tức lạnh lùng không cho phép ai trái ý.

Khi tất cả mọi người nghe thấy tiếng quát đầy giận dữ này thì không kiềm được mà lần lượt tránh đi.

Uy áp trên người đàn ông kia quá lớn, đè nén khiến cho bọn họ toát hết cả mồ hôi hột, cả người không ngừng run rẩy, phảng phất tựa như gặp phải ma vương của Cửu U, chỉ cần hắn động một ngón tay là bọn họ sẽ thịt nát xương tan.

Trái tim Cố Thanh Hy run lên.

Không đợi nàng kịp phản ứng, Dạ Phong đã đẩy người nàng ra, đứng dậy chỉnh lại vạt áo xộc xệch.

Đối diện với Dạ Mặc Uyên trên người bao trùm khí tức lạnh lùng âm u kia, Cố Thanh Hy bỗng đâu cảm thấy hơi hoang mang.

Cứ như đi vụng trộm lại bị người đàn ông của mình bắt gian ngay tại trận.