Cuồng Phi Sủng Vương

Chương 186




Chương 186

Nàng ăn gan hùm mật báo rồi ư?

Mọi người đều thấy sợ hãi, gần như không dám nhìn vào sắc mặt của Thượng Quan phu tử.

Đương Đương công chúa tức giận mắng: “Cố Thanh Hy, ngươi đúng là không biết xấu hổ, ngươi có phải nữ nhân không vậy, tranh thế này mà ngươi cũng dám vẽ, cha mẹ ngươi không dạy người hai chữ liêm sỉ viết thế nào sao?”

Cố Thanh Hy nhún vai, lười nhác nói: “Mẹ ta chết sớm, còn người cha kia, ông ta thật sự không dạy ta, nhưng cô có thể hỏi Cố Sơ Vân, xem ông ta có từng dạy dỗ nàng ta không”.

“Ngươi… cái đồ nữ nhân không cần mặt mũi này”.

“Khuôn mặt ta xấu xí thế này, ta đúng là không cần, nếu công chúa muốn thì ta tặng cô, miễn phí luôn”.

Đương Đương công chúa tức đến mức giậm chân.

Bàn về tài mắng người, nàng ta không thể đấu lại loại nữ nhân đê tiện không được dạy dỗ kia.

Thượng Quan phu tử đứng dậy, bước từng bước đến trước mặt Cố Thanh Hy, giơ bàn tay mềm mại cầm lấy bức vẽ trong tay nàng, khuôn mặt dịu dàng bình tĩnh đến mức khiến người khác sợ hãi.

Mọi người đều chuẩn bị xem trò hay.

Bức vẽ sỉ nhục như thế, dù là nam nhân nào cũng sẽ bị chọc giận.

Ngay cả Cố Thanh Hy cũng đã chuẩn bị tâm lý bị Thượng Quan Sở trách phạt một trận.

Nhưng không ngờ Thượng Quan Sở chỉ đóng bức vẽ lại, bình tĩnh thốt lên một câu.

“Tài vẽ tranh của tam tiểu thư không tệ, ta sẽ cho người gửi bức vẽ này đến cho chiến thần”.

Nà ní?

Đáng lẽ hắn ta nên thay đổi hình tượng dịu dàng, biến thành một kẻ hung ác mắng nàng một trận, sau đó xé rách bức vẽ mới đúng chứ?

Nếu thật sự đưa nó cho chiến thần, Cố Thanh Hy gần như không dám tưởng tượng nam nhân thù dai đó sẽ tức giận đến mức nào.

Cố Thanh Hy cười ngượng ngùng: “Ta thấy bức vẽ này không đẹp lắm, hay là ta vẽ một bức khác”.

“Ta thấy đẹp mà, cứ gửi bức này thôi”.

Cố Thanh Hy hỗn loạn trong gió.

Nàng muốn giật lại bức vẽ, nhưng Thượng Quan Sở đã cất nó vào lòng rồi.

Trước mặt các học sinh, nàng cũng ngại lấy lại bức vẽ từ trong lòng phu tử.

Sau đó, nàng lại thấy Thượng Quan Sở cười ung dung nói: “Cố tam tiểu thư vẽ ta tỉ mỉ như thế, chắc hẳn dung mạo của ta đã in sâu vào đầu tam tiểu thư rồi, nếu đã thế, vậy tam tiểu thư vẽ thêm một trăm bức vẽ của ta đi, nếu trước giờ học buổi chiều còn chưa vẽ xong, ha… Cô phải chạy năm trăm vòng quanh học viện Hoàng gia”.

Rõ ràng đang là đầu xuân, nụ cười của Thượng Quan phu tử cũng như tắm gió xuân, nhưng mọi người lại không khỏi rùng mình.

Cố Thanh Hy vỗ đầu mình.

Nàng tính sai rồi.

Nam nhân này còn mặt dày hơn trong tưởng tượng của nàng nhiều.

Năm trăm vòng?

Sao hắn ta không bảo nàng chạy đến chết luôn đi.

“Tan học, Diệp Phong đi theo ta lấy đồng phục học sinh mới”, Thượng Quan phu tử nói, sau đó rời khỏi lớp học.