Cuồng Phi Sủng Vương

Chương 197




Chương 197

Mọi người hiểu ra.

Nhưng họ không ngờ chỉ vì một miếng ngọc mà lại làm phiền Thái Hậu đích thân đại giá quang lâm.

Chẳng phải bà ta chỉ cần truyền ý chỉ xuống là được sao?

Cố Thanh Hy cười mỉa mai.

Thái Hậu đang giấu đầu hở đuôi đây mà.

Nếu miếng ngọc này thật sự bình thường, vậy thì bà ta sốt ruột làm gì?

Đồ tiên hoàng thưởng cho Đương Đương công chúa không chỉ có một thứ này. Trong số ngân lượng mà Đương Đương công chúa trả cho nàng có không ít thứ là của tiên hoàng để lại cho nàng ta.

Cố Thanh Hy không nói gì.

Thái Hậu như hiểu ra điều gì đó, cười bảo: “Tất nhiên bản cung sẽ không lấy không. Chẳng phải Đương Đương thua ngươi một nghìn một trăm vạn lượng bạc sao? Bản cung sẽ đổi hai nghìn bốn trăm vạn lượng bạc lấy ngọc Nguyệt Nha của ngươi”.

Shh…

Xung quanh vang lên tiếng hít vào của mọi người.

Hai nghìn bốn trăm vạn lượng…

Có nhiều quá không?

Đương Đương công chúa nhảy cẫng lên: “Mẫu hậu, chỉ là một miếng ngọc Nguyệt Nha thôi mà, làm sao đáng giá hai nghìn bốn trăm vạn lượng bạc ạ?”

Thái Hậu khiển trách: “Con thì biết gì, đây là món quà do tiên hoàng tặng đấy”.

“Nhưng…”

Đương Đương công chúa còn muốn nói gì đó, Thái Hậu lập tức sầm mặt lại, ý cảnh cáo trong ánh mắt ấy hết sức rõ ràng khiến Đương Đương công chúa sợ không dám lên tiếng.

Nàng ta thật sự không hiểu.

Chẳng phải chỉ là một miếng ngọc thôi ư, có cần sốt sắng như vậy không?

Nàng ta đã muốn vứt miếng ngọc vỡ kia từ lâu lắm rồi.

Tiêu Vũ Hiên sợ đến mức suýt nhảy cẫng lên, kéo mạnh tay áo Cố Thanh Hy, vội vàng bảo: “Nha đầu xấu xí, cô còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đồng ý đi, tận hai nghìn bốn trăm vạn lượng bạc, không ít đâu”.

Cố Thanh Hy hất tay hắn ta ra.

Không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như lợn, câu này nói không sai chút nào.

Thái Hậu càng sốt ruột thì chứng tỏ miếng ngọc kia càng không đơn giản.

Nếu như lúc trước chỉ là nghi ngờ, vậy thì bây giờ nàng đã có thể khẳng định miếng ngọc Nguyệt Nha đó không đơn giản.

Cố Thanh Hy cười ung dung, ra vẻ buồn phiền: “Thái Hậu nương nương, người đã nói như vậy, đáng lý ra ta nên trả ngọc Nguyệt Nha lại cho người, nhưng ta càng nhìn càng thích miếng ngọc đó, thực sự không nỡ”.

Đương Đương công chúa chỉ thẳng vào mũi nàng, mắng: “Cố Thanh Hy, ngươi đừng có mà được nể mặt mà vô sỉ, hai nghìn bốn trăm vạn lượng bạc mà ngươi còn dám chê à?”

“Công chúa nói thật lạ lùng, ta thắng được ngọc Nguyệt Nha thì bây giờ chủ nhân của nó là ta. Ta muốn đổi với các cô thì đổi, không muốn đổi thì ta cũng không có gì không hợp lí cả. Chẳng lẽ các cô có thân phận cao quý hơn ta là có thể ép buộc ta đổi với các cô?”

Đương Đương công chúa giậm chân: “Mẫu hậu, con đã bảo nàng ta sẽ không dễ dàng trả lại ngọc Nguyệt Nha cho chúng ta rồi mà. Nữ nhân này là một người đanh đá, đanh đá không chịu nhịn ai cả”.