Cuồng Phi Sủng Vương

Chương 932




Chương 932

Hai mắt ma chủ sáng ngời: “Săn bắn? Nấu đồ rừng à? Để ta?”

Ma chủ phất tay áo rộng thùng thình, đằng xa vang lên vài tiếng gào la thảm thiết, sau đó bị bàn tay phải của hắn ta hút lại, hóa ra hắn ta hút được không ít gà rừng và chim rừng.

Ma chủ xách gà rừng và chim rừng trĩu tay, ra vẻ lấy lòng: “Tiểu tỷ tỷ, ta biết ta không nên dẫn đường sai, tỷ đừng giận nữa mà, ta nướng gà rừng cho tỷ ăn”.

“…”

Ánh mắt của ma chủ muốn bao nhiêu vô tội có bấy nhiêu vô tội, muốn bao nhiêu ấm ức có bấy nhiêu ấm ức.

Cố Thanh Hy nghẹn đầy lửa giận trong lòng.

Nhưng cứ nghĩ đến việc hắn ta đường đường là ma chủ mà không ngại lao vào hiểm nguy, bất chấp lễ pháp tổ tông mà tiến vào cấm địa vì nàng, tặng chìa khóa hình ngôi sao cho nàng, còn dẫn nàng tìm đường về Đan Hồi cốc.

Cho dù chỉ sai đường, nhưng hắn ta cũng cùng nàng bận rộn suốt hai ngày hai đêm.

Với tư cách là ma chủ, hắn ta căn bản không cần phải chịu khổ như vậy, cũng không nhất thiết phải đưa nàng về Đan Hồi cốc, những điều này là do hắn ta cam tâm tình nguyện.

Cố Thanh Hy thấy bớt giận đi nhiều.

“Thôi, ngươi đi nướng đi”.

“Tiểu tỷ tỷ yên tâm, ta nhất định có thể nướng được con gà thơm nhất ngon nhất”.

Tiểu Cửu Nhi phản kháng đầy ấm ức.

“Chủ nhân, mấy con gà nướng, chim nướng đó, Tiểu Cửu Nhi ăn không đủ no”.

Cố Thanh Hy tìm một nơi thoải mái để ngồi xuống, buồn bực đáp: “Tạm thời ngươi cứ nhẫn nhịn đã, lát nữa ta sẽ bảo Tư Mạc Phi đi bắt thêm ít nữa”.

“Ta muốn mười con”.

“Lát nữa bảo hắn ta bắt”.

“Ma chủ có biết nướng không?”

“Chắc là có đấy”. Tải ápp Һσlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cố Thanh Hy nhặt lấy một cành cây khô, vẽ vẽ khoanh khoanh trên mặt đất đánh dấu địa hình ngọn núi mà họ đã đi qua, thỉnh thoảng vẫn nói chuyện câu được câu chăng với Tiểu Cửu Nhi.

Còn về việc tại sao nàng có thể nghe hiểu lời nói của Tiểu Cửu Nhi, đến nay nàng vẫn không rõ lắm.

Ngoại trừ nàng ra, người khác không hiểu được.

Càng vẽ, Cố Thanh Hy càng nhíu chặt hàng lông mày.

Tên khốn nạn Tư Mạc Phi này, hắn ta biết dẫn đường thật đấy, dẫn họ tới dãy núi Thập Vạn, nếu muốn rời khỏi đây, dù có Tiểu Cửu Nhi dẫn đường, không mất một ngày chắc chắn không thể ra ngoài nổi.

Lãng phí bao nhiêu thời gian quý báu ở chỗ này, đúng là bực mình.

“Mùi gì thế?”, nàng khịt mũi.

Tiểu Cửu Nhi bĩu môi khinh thường: “Tên ma chủ ngốc kia làm cháy con gà rồi, phí của trời ghê, tội nghiệp mấy con gà, con chim đó”.

Ma chủ cầm mấy con gà nướng được xiên vào cành cây, phấn khởi chạy tới: “Tiểu tỷ tỷ, nướng chín rồi, tỷ xem xem có ngon không?”

Mặt mũi Cố Thanh Hy sa sầm.