Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Chương 11: Phi Dương với Vân Tường




"Chị Phi Dương, tại sao chị trở lại?" Trác Vân Tường xoa xoa tay, có chút bất an nhìn Trác Phi Dương.

Trác Phi Dương hừ lạnh một tiếng, khóe mắt vừa mở lên, làm nổi bật nhãn ảnh, phối hợp với ánh mắt bén nhọn của Trác Phi Dương, chợt cảm thấy có mùi vị nguy hiểm, Trác Vân Tường kìm lòng không được lui về sau một bước.

Trác Phi Dương chống nạnh, cười như không cười hỏi, "Trác Vân Tường, cậu nói ai ánh mắt hạn hẹp?" Trác Phi Dương nở nụ cười rất xán lạn, dáng dấp Trác Phi Dương không tệ, cười lên như cảnh xuân rực rỡ, nhưng ở trong mắt Trác Vân Tường lại giống như thấy được tử thần mỉm cười.

"Chị, anh Vân Tường chỉ là nói đùa thôi." Trác Hạo Hi nháy mắt.

Trác Phi Dương hừ lạnh một tiếng, "Em đừng thay y nói tốt, chuyện của em chị còn chưa xử lý đâu!"

Trác Vân Tường cúi đầu khom lưng, một mặt chân thành sám hối, "Là em, là em, em ánh mắt hạn hẹp, mặc dù chị Phi Dương tóc dài, nhưng kiến thức không ngắn." Ở thời điểm yếu thế, cũng không phải là chứng tỏ mềm yếu, chỉ có thể nói kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, mà Trác Vân Tường dĩ nhiên chính là tuấn kiệt bên trong tuấn kiệt.

Trác Phi Dương hung hăng trừng Trác Vân Tường một cái, tức giận chỉ hừ một cái, "Trác Vân Tường, mấy ngày nay không dạy dỗ cậu, da cậu lại ngứa, loại người như cậu, nếu như có ngày bị loại người như mộc cẩn hiền coi trọng, dù có tắm rửa sạch sẽ ngoan ngoãn đưa đến, tôi nhìn loại người như cậu, cũng không thể thấy được so với Mộc Cẩn Hiền tốt hơn."

Trác Vân Tường cười theo, "Chị Phi Dương nói đúng lắm."

Trác Hạo Hi nhìn bộ dạng chân chó của Trác Vân Tường, có chút ngượng ngùng sờ lên cái mũi, Trác Vân Tường trong công ty tốt xấu gì cũng là mang chức vị phó tổng quản lý, ở trong công ty, cũng coi như dạng chó hình người, nhưng là ở trước mặt chị Phi Dương, lại là vẻ mặt Lão Sói Xám, anh Vân Tường sau này có thể cưới Sói Đỏ hay không!

Trác Vân Tường lôi kéo trác Hạo hi trốn một góc, một bên đồng tình nhìn trác Hạo hi, " Khó trách cậu lại đem mộc cẩn hiền cùng chị cậu so sánh, mộc cẩn hiền kỳ thật vẫn là rất không tệ." Trác Vân Tường thấp giọng đối Trác Hạo Hi nói, " Ai, cùng chị em ngốc lâu, đem em kén vợ kén chồng tiêu chuẩn đều hạ thấp."

Trác Hạo hi: "Kỳ thật, mộc cẩn hiền cũng không tệ." Đáng tiếc, người Mộc Cẩn Hiền thích không phải cậu, dựa vào lời đồn bên ngoài lúc đó, nghe nói mộc cẩn hiền đối Hàn Lâm cũng là rất tốt.

Trác Vân Tường tràn đầy thương tiếc nhìn trác Hạo hi, "Chị em rất nguy hiểm, phải biết cần cách xa, Hạo hi, em từ nhỏ đi theo bên người chị em, giá trị nhận thức đều bị bóp méo."

Trác Phi Dương híp mắt, trêи mặt vẻ giận dữ càng ngày càng nhiều, lúc đầu Trác Vân Tường còn thấp giọng, đến sau cùng, càng phát kϊƈɦ động, thanh âm lớn càng phát ra không kiểm soát.

"Trác Vân Tường." Trác Phi Dương nặng nề rống lên một tiếng, Trác Vân Tường rốt cuộc ý thức được thanh âm của mình tựa hồ có chút lớn.

Trác Vân Tường xấu hổ cười, "Chị Phi Dương, chị tại sao còn chưa đi nha!"

Vừa mới kiểu câu nói này, mộc cẩn hiền hỗn đản kia rất thức thời trả lời một câu, "Tôi lập tức đi." Chỉ tiếc Trác Phi Dương không phải mộc cẩn hiền!

"Đây là nhà tôi, cậu muốn tôi đi đâu đây!" Trác Phi Dương giọng điệu coi thường nói.

"Ghét nhất chính là những tên đàn ông thế này, ở trước mặt một bộ, sau lưng một bộ, rõ ràng nhát như chuột, lại cứ không biết sống chết" Trác Phi Dương hung hăng trừng Trác Vân Tường, di làm tức giận chỉ mà nói. Trác Vân Tường cúi đầu ngoan ngoãn như học sinh tiểu học nghe thầy cô giáo dạy bảo.

trác Hạo hi nháy mắt, có chút thương hại nhìn Trác Vân Tường, Trác Phi Dương thay đổi biểu tình, ngữ trọng tâm trường nói: " Hạo hi a! chị thấy em vẫn là chọn con gái vẫn tốt hơn, chị vừa mới liên lạc một đối tượng hẹn hò cho em, đối phương việc học tốt, gia thế tốt, ngoại hình cũng không tệ."

Con mắt Trác Vân Tường đột nhiên trợn to, nắm lấy cánh tay trác Hạo hi nói: "Hạo hi, em đừng nghe chị em nói bậy, em biết người tập hợp theo chủng loại, vật phân theo bầy, chị em coi trọng, đoán chừng giống như là Mẫu Dạ Xoa, dù ngoại hình đẹp hơn Dạ Xoa, thì chắc không phải người lương thiện!"

Trác Phi Dương mặt âm trầm, " Trác Vân Tường, Cậu đang nói cái gì?"

Trác Vân Tường ưỡn ngực, " Trác Phi Dương, em nhịn chị đủ lâu rồi, chị tìm người, chị tìm người có thể tin sao? Chị đầu độc xã hội còn chưa đủ, chị ngay cả em trai chị cũng không buông tha."

Trác Phi Dương rộng lượng cười, cười đến run rẩy cả người, Trác Phi Dương hướng phía Trác Vân Tường ngoắc ngón tay, "Trác Vân Tường, cậu nói gì, lặp lại lần nữa."

Trác Vân Tường sờ lên ót, hai mắt thật to vụt sáng vụt sáng chớp hai lần, "A! Em nhớ ra, công ty có việc gấp, em phải chạy trở về xử lý." Trác Vân Tường vừa nói xong, nhanh chân chạy đi, tựa như sau lưng có hồng thủy mãnh thú.