Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Chương 43: Bữa này tôi mời




"Vậy cùng nhau ăn đi." Giang Minh Dịch thản nhiên nói.

Trác Hạo Hi có chút gượng gạo cười cười, cậu nguyện ý cắt thịt mời Mạc Ninh Viễn, không có nghĩa là cậu cũng nguyện ý cắt thịt mời Giang Minh Dịch a! Hơn nữa cái tên Giang Minh Dịch này một mình hắn ăn còn không tính, còn xách theo một tên mọt gạo tới, kinh tế cậu gần đây rất eo hẹp a!

"Giang tiên sinh, không phải là anh ngại ở đây không sạch sẽ sao? Tôi thấy anh vẫn là nên đến nơi khác, lỡ như anh ăn xong rồi chết, Hạo hi làm sao chịu trách nhiệm đây?" Trác Hạo Hi có chút kháng cự nói.

Giang Minh Dịch nhìn bộ dáng Trác Hạo Hi, lạnh lùng cười cười, "Bữa này tôi mời thế nào?"

Nghe được câu này, đứa trẻ Trác Hạo Hi không tự chủ được động tâm, "Làm sao lại có ý tốt như thế." 

Thật sự là không có khí phách, nghe được người khác nói mời khách là động tâm, Trác Hạo Hi hung hăng tự khinh bỉ chính mình một phen, nhưng cái tên này nói muốn mời khách a, Giang Minh Dịch mời khách là cậu có thể ăn chùa a.

Mạc Ninh Viễn cười cười, "Hạo hi, Giang tiên sinh thích được ngồi chỗ bên cạnh em, em cũng không nên từ chối."

Trác Hạo Hi trừng mắt nhìn, "Thịnh tình không thể từ chối, Giang tiên sinh mời ngồi."

Trác Hạo Hi mở tay ra, làm động tác mời khách, Giang Minh Dịch bình tĩnh đi đến chỗ đối diện Trác Hạo Hi ngồi xuống, Trác Hạo Hi tay cứng một chút, một chút mặt mũi cũng không cho, tên này thật đáng ghét mà.

Mạc Ninh Viễn nhíu mày, không nói gì, Trần Kỳ cắn cắn môi, không cam lòng ngồi xuống bên cạnh Trác Hạo Hi.

Trác Hạo Hi nhìn Trần Kỳ bộ dạng ủy khuất, trong lòng có chút bất an, nghĩ lại, để Giang Minh Dịch ngồi đối diện tên này, sẽ yên tâm thoải mái hơn.

Trác Hạo Hi nâng tay lên, "Cô ơi, gọi món ăn." Nếu như Giang Minh Dịch tính tiền, vậy cậu sẽ không khách khí.

Mạc Ninh Viễn nhìn động tác quyết đoán của Trác Hạo Hi, có chút buồn cười, "Hạo hi, đồ ăn còn nhiều lắm, sợ là ăn cũng không hết."

Trác Hạo Hi cười cười, "Yên tâm, một chầu thôi mà, sẽ không ăn đến nỗi Giang tiên sinh phải phá sản, Giang tiên sinh, anh nói xem có đúng hay không a?"

Giang Minh Dịch quay đầu, nhìn Mạc Ninh Viễn, hắn như đang ra oai mà nói: "Đúng vậy a! Tôi so với Hạo Hi tiên sinh vẫn là hào phóng hơn."

Trác Hạo Hi đang gọi món ăn thì tay dừng lại, vốn chỉ định chọn hai phần thịt bò, sau đó Trác Hạo Hi mạnh tay tăng thêm món. Giang Minh Dịch đáng chết, menu còn trêи tay cậu, lại dám hướng cậu ra oai, cậu sẽ khiến tên này biết hướng cậu ra oai phải trả giá như thế nào.

Trác Hạo Hi khép thực đơn lại, nâng tay lên, "Cô, đã chọn xong rồi."

Cô phục vụ cầm thực đơn, khóe mắt co rúm, "Tiên sinh, thức ăn chỗ chúng tôi phân lượng đủ, có phải là cậu muốn chọn nhiều như vậy không, lúc món ăn lên, là không thể trả lại."

Trác Hạo Hi cười lạnh, "Tôi biết." Trác Hạo Hi nâng tay lên hướng phía Giang Minh Dịch chỉ chỉ, "Sợ gì chứ, Giang tiên sinh ở chỗ này đây, cô còn lo hắn trả tiền không nổi, yên tâm, phần ăn hai người tôi đều ăn hết được, huống chi là một bàn thức ăn."

Mạc Ninh Viễn nâng cằm lên, khẽ cười, y vừa rồi liếc qua một chút , có vẻ như không chỉ một bàn đồ ăn đi.

Chủ quán mang thức ăn lên tốc độ rất nhanh, đồ ăn đa dạng, trải đầy bàn, Mạc Ninh Viễn ăn một hồi đã cảm thấy no, Trác Hạo Hi ngồi ở trêи ghế bất động, "Hạo hi, em ăn no chưa? Ăn no rồi, thì chúng ta đi thôi, bớt để người khác phải chen chúc."

Trác Hạo Hi duỗi cái eo, vỗ vỗ cái bụng, "Đã no rồi, Giang tiên sinh, chúng tôi đi trước, hai người cứ chậm rãi dùng."

Giang Minh Dịch đen mặt, "Hai người còn chưa có uống nước kìa "

"Trước khi hai người tới đã ăn gần hết." Trác Hạo Hi ngượng ngùng cười cười, hướng phía Giang Minh Dịch nửa cúi mình chào, "Còn cảm ơn Giang tiên sinh nhiệt tình chiêu đãi."

Giang Minh Dịch gượng ép cười cười.

"Hai người cứ chậm rãi dùng." Mạc Ninh Viễn đứng lên, ra hiệu Giang Minh Dịch nhường đường.

Giang Minh Dịch xanh mặt, không cam lòng mà nhường đường.