Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Chương 7: Chúc mừng chia tay




Trác Hạo Hi có chút ngượng ngùng cười cười, "Kỳ thật, quan hệ đồng học phổ thông, cũng có thể phát triển? Mộc học trưởng cùng Hàn Lâm đồng học nhìn rất xứng đôi."

Cũng không phải xứng đôi sao? Lúc trước Mộc Cẩn Hiền cùng Hàn Lâm đứng chung một chỗ, thế nhưng được khen là ông trời tác hợp cho.

Trác Hạo Hi có cảm giác ánh mắt Hàn Lâm thế nào như quỷ khí âm trầm, cậu không hiểu, cậu đây không phải đang khen hai người bọn họ đó sao? Làm sao Hàn Lâm nhìn cậu giống như là đang nhìn kẻ thù, Mộc Cẩn Hiền nhìn cậu giống như là đang nhìn người chết...

Trác Hạo Hi sờ lên cổ không tính non mịn của mình, mặc dù cổ của cậu so với cái cổ thon dài trắng ngọc của Lâm Đại Ngọc thì thô một chút, thế nhưng kỳ thật cũng rất yếu đuối, sống lại một đời không dễ dàng, nếu còn đi lại đường xưa, gặp Diêm Vương gia, cậu biết nói làm sao.

"Buổi chiều tôi không có lớp, tôi đi trước." Trác Hạo Hi đứng lên, hướng hai người gật đầu mỉm cười.

Ánh mắt Mộc Cẩn Hiền nhìn theo bóng lưng Trác Hạo Hi, trong ánh mắt lóe lên một tia cảm xúc khác thường.

Hàn Lâm có chút ủy khuất mà nhìn chằm chằm vào Mộc Cẩn Hiền, mắt ướt sũng mà nói: "Anh không phải nói, buổi chiều sẽ cùng cậu ta chia tay sao? Anh bây giờ là thế nào? Chúng ta chẳng lẽ là bằng hữu bình thường? Những lời kia anh nói với em đều là gạt em sao?"

Mộc Cẩn Hiền lạnh như băng nhìn Hàn Lâm, "Cậu nói đủ chưa, tôi còn có việc, đi trước."

Mộc Cẩn Hiền cắn răng, chỉ có hắn vứt người, không người nào dám vứt hắn đâu!

Trác Hạo Hi, đột nhiên giống như biến thành người khác, hắn cũng không tin, Trác Hạo Hi đối với hắn khăng khăng một mực, vì hắn mà muốn tìm cái chết mịch hoạt người, đột nhiên cứ vậy lại đổi tính, là lạt mềm buộc chặt sao? Trò hề này cũng dám dùng ở trêи người hắn.

Trác Hạo Hi đẩy cửa ra, đi vào đại sảnh, vô số pháo hoa trước mặt bay tới, trong sảnh dải lụa màu bay tán loạn, vô số cánh hoa bay đến, trêи mặt bàn còn trưng bày một cái bánh gatô thật to.

Trác Hạo Hi dùng hai tay che mắt, tránh thoát từng đợt tập kϊƈɦ, thả tay xuống, mới phát hiện là Trác Phi Dương dẫn một đám người hầu đối cậu phát khởi tấn công, "Chị, sinh nhật của em còn chưa tới đâu!"

Trác Phi Dương ưu nhã cười một tiếng, mạnh tay đập lên vai Trác Hạo Hi, bả vai Trác Hạo Hi một trận buồn bực đau nhức, "Chi, chị đánh nhẹ chút!"

Trác Phi Dương nhếch miệng, "Thân thể của em cũng quá yếu đi, mà ai nói chị đang chúc mừng sinh nhật cho em, chị đây là đang thay em chúc mừng trở về cuộc sống độc thân."

Trác Hạo Hi cúi đầu, "Chị, em bất quá chỉ là cùng Mộc Cẩn Hiền chia tay, cũng không phải việc ghê gớm gì."

Trác Phi Dương trợn to mắt, một mặt không đồng ý mà nhìn Trác Hạo Hi, "Làm sao lại không phải chuyện ghê gớm? Hạo Hi là em vứt bỏ Mộc Cẩn Hiền! Là em vứt bỏ Mộc Cẩn Hiền nha! Mặc dù chị chưa từng cảm thấy hai đứa sẽ thiên trường địa cửu*, nhưng đối với cách kết thúc như vậy, vẫn là cảm thấy vô cùng tự hào."

(Thiên trường địa cửu: bên nhau mãi mãi)

Cô vẫn cảm thấy em trai nhà mình sẽ bị bỏ rơi, cô còn một mực chuẩn bị khăn tay, chuẩn bị cùng em trai cùng nhau chia sẻ thất tình thống khổ, thuận tiện bồi dưỡng tình cảm chị em...

Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, nguyên lai chị đã sớm nhìn ra Mộc Cẩn Hiền cùng cậu sẽ chia tay nha! Trác Hạo Hi không khỏi hơi xúc động, "Chị, chị biết chúng em sẽ không đi đến cuối cùng, chị làm sao không nói cho em biết?"

"Chẳng lẽ chị không nói cho em?" Trác Phi Dương quái dị mà nhìn Trác Hạo Hi.

Trác Hạo Hi kỳ quái nháy mắt, "Chị có nói sao?"

Trác Phi Dương gật đầu, "Đương nhiên, chị không phải nói với em sao? Làm người, không nên thắt cổ ở trêи một gốc cây xiêu vẹo, gốc cây kia sớm muộn sẽ bị em đè hỏng, chị chẳng lẽ chưa hề nói sao?"

Trác Hạo Hi gật gật đầu, "Nói rồi, nhưng mà em cho rằng, bản thân chị nên khích lệ giảm béo, để tránh lúc muốn tự sát, tìm không thấy cây thô to và chắc chắn chịu đựng cân nặng của chị."

Trác Phi Dương hung hăng trừng Trác Hạo Hi một cái, Trác Hạo Hi có chút vô tội nhìn Trác Phi Dương.

"Hạo Hi a! Làm sao em lại nảy sinh ý nghĩ bất chợt đem Mộc Cẩn Hiền quăng đi? Nghe nói là có bên thứ ba, đúng hay không? Hạo Hi, em rốt cuộc bình thường, em thích con gái?" Trác Phi Dương có điểm xúc động cùng Bát Quái mà nhìn Trác Hạo Hi.

Trác Hạo Hi có chút bất đắc dĩ nhìn Trác Phi Dương, "Chị, không có bên thứ ba, thật ra em nghĩ, hôm nay trời thanh khí sảng, nghìn dặm không mây, dương quang xán lạn, rất thích hợp để chia tay."