Cửu Dĩ Hữu Tình

Chương 37: Cùng Đi




Editor: Gió

Về đến nhà, sau khi tắm xong, Mẫn Thiều Kỳ nằm trên ghế sô pha gối đầu lên đùi Cố Ngạo xem TV. Bởi vì buổi trưa cũng đã ngủ một lúc nên giờ cậu không cảm thấy buồn ngủ cho lắm. Trên TV đang phát một chương trình giải trí rất nổi tiếng, mặc dù có thể không gây cười, nhưng xem giết thời gian cũng được.

Cố Ngạo dùng máy tính bảng của Mẫn Thiều Kỳ xem tin tức, xem kỳ hạn chứng khoán các thứ, vấn đề này anh có cũng có đầu tư, ngạch độ không nhiều, chơi cũng chỉ là mua(*), lời lãi thu về cũng khả quan.

(*)外盘. Từ này liên quan đến việc chơi cổ phiếu nên tớ cũng không hiểu quá nhiều, nên tớ chém một tí nhá, nếu có ai hiểu có thể giúp đỡ tớ.

“Thì… Thứ tư tuần sau anh có rảnh không?” Mẫn Thiều Kỳ hỏi.

Cố Ngạo gật đầu, buông máy tính bảng xuống hỏi: “Sao thế?”

“Ngày giỗ của mẹ em, anh có thể đưa em đến nghĩa trang được không?” Mẫn Thiều Kỳ hỏi.

Cố Ngạo cúi đầu hôn cậu một cái rồi nói: “Sao lại nói là đưa em đi, phải là đi cùng em chứ.”

Mẫn Thiều Kỳ mím môi, thật ra cậu không chắc chắn là Cố Ngạo có muốn đi hay không, nên mới không nhắc đến chuyện để Cố Ngạo đi cùng. Không ngờ được rằng, Cố Ngạo lại tự mình sửa sai cho cậu, cậu đương nhiên vui lòng để Cố Ngạo đi cùng cậu.

“Cần chuẩn bị gì không?” Cố Ngạo nắm tay cậu hỏi.

“Chuẩn bị hoa tươi, mua thêm mấy nén hương nữa là được, đến lúc ấy đi qua cửa hàng hoa mua một bó là được.” Mẫn Thiều Kỳ nói. Ngày nay đã khởi xướng cúng bái văn minh, vậy nên mọi thứ đều được đơn giản hóa.

Cố Ngạo gật đầu, khom người áp trán mình lên trán Mẫn Thiều Kỳ, nhẹ giọng nói: “Đừng buồn, về sau anh đều sẽ đi cũng em.”

“Ừm, em biết rồi.” Mẫn Thiều Kỳ giơ tay lên vuốt ve mặt anh.

Cố Ngạo ôm cậu, không nói thêm gì nữa – giây phút này, hai người họ đều đã vô cũng yên tâm rồi.

Một lát sau, Mẫn Thiều Kỳ nói với Cố Ngạo: “Đun sữa cho em.”

“Ừ.” Chuyện này với Cố Ngạo vô cùng đơn giản, anh cũng rất sẵn lòng phục vụ Mẫn Thiều Kỳ.

Cố Ngạo đứng dậy đi tới phòng bếp, chương trình giải trí cũng đã hết. Mẫn Thiều Kỳ đổi vài kênh nữa, nhưng cũng chả có chương trình nào hay thế là tắt hẳn TV.

Không lâu sau, Cố Ngạo bê hai cốc sữa quay lại, đặt một cốc sữa tới trước mặt Mẫn Thiều Kỳ, nói: “Nóng đấy, đợi một lát rồi uống.”

“Vâng.” Mẫn Thiều Kỳ ngồi dậy lười biếng dựa vào gối trên sô pha, sau khi tắt TV, trong nhà vô cũng yên tĩnh, kiểu yên tĩnh này khiến Mẫn Thiều Kỳ cảm thấy rất loại mái, hơn nữa bên cạnh còn có Cố Ngạo, cậu sẽ không cảm thấy yên tĩnh đến mức cô đơn.

Yên lặng với nhau một hồi, Mẫn Thiều Kỳ hỏi: “Anh nói xem những kẻ đòi nợ đã đuổi đến tận quán cơm rồi, Mẫn Kính Trình có phải nợ rất nhiều tiền không?”

“Với tình huống thông thường, có Mẫn gia ở sau chống đỡ, chuyện trả tiền cũng không thành vấn đế, những người đó sẽ không náo loạn ầm ĩ đến như vậy. Có lẽ là đến hạn rồi mà vẫn không trả tiền, hơn nữa không chỉ một tháng, vậy nên mới đuổi đến tận cửa.” Đối với phương diện này Cố Ngạo cũng không hiểu rõ lắm, chỉ là lúc thuộc hạ nói chuyện thì có nói vài câu về chuyện này mà thôi.

“Em đoán là Mẫn Kính Xuyên có lẽ không biết chuyện này, nếu không Mẫn Kính Trình hiện tại không thể nhàn nhã ra ngoài ăn cơm thế này được.” Mẫn Thiều Kỳ nói, tuy cậu không biết Mẫn Kính Xuyên sẽ dùng thủ đoạn gì, những chắc chắn sẽ không để Mẫn Kính Trình tự tại như thế.

“Chuyện sớm muộn thôi.” Cố Ngạo cảm thấy chuyện này kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, dù cho tiền riêng của Mẫn phu nhân có nhiều thế nào đi chăng nữa, cũng không thể cũng cấp vô hạn cho Mẫn Kính Trình, “Mẫn Kính Trình hiện tại cũng đã bắt đầu không trả nổi nữa rồi, chứng tỏ chút tiền riêng của Mẫn phu nhân đã bị hắn thua gần hết rồi, sau đó có trả hay không thì kiểu gì vẫn đến tai Mẫn Kính Xuyên thôi.”

Mẫn Thiều Kỳ cảm thấy Cố Ngạo phân tích rất đúng, tuy là chuyện này không liên quan gì đến cậu, nhưng đối với một Mẫn phu nhân đem toàn bộ tinh lực và hy vọng đặt lên một đứa con, thì cũng coi là một kiểu giáo dục thất bại.

Uống sữa xong, Mẫn Thiều Kỳ đi ngủ trước. Cố Ngạo còn phải cùng Mạnh Chương bàn một số việc qua video, vậy nên không lên giường cùng Mẫn Thiều Kỳ.

Mẫn Thiều Kỳ ôm máy tính bảng của mình xem video một lúc, buồn ngủ rồi liền tắt máy đi ngủ. Tuy không có Cố Ngạo ở bên cạnh, nhưng cậu biết Cố Ngạo đang ở nhà, vậy nên rất bình yên mà đi vào giấc ngủ.

Thứ tư, hai người dậy từ rất sớm. Sau khi ăn sáng xong, Cố Ngạo chở Mẫn Thiều Kỳ đến nghĩa trang. Hoa tươi đã đặt trước một ngày, nhân viên cửa hàng gói rất xinh, giấy gói lạnh lẽo nhưng cũng không mất đi tính trang trọng.

Đi tới trước bia mộ, Cố Ngạo đăt bó hoa xuống, nhìn ảnh người phụ nữ trên tấm bia. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy mẹ của Mẫn Thiều Kỳ, quả thực là một người phụ nữ xinh đẹp, tướng mạo Mẫn Thiều Kỳ phần lớn là giống bà.

Mẫn Thiều Kỳ thắp hương cho mẹ, sau đó nhìn ảnh của mẹ rồi nói: “Mẹ ơi, con tới thăm mẹ đây.”

Tằng Lệ trong hình mỉm cười, như là đang rất vui vẻ vì Mẫn Thiều Kỳ còn có thể đến gặp bà.

Mẫn Thiều Kỳ cầm tay Cố Ngạo, nói: “Đây là Cố Ngạo, người  yêu của con.Vẫn chưa nói cho mẹ biết rằng con thích con trai, hy vọng mẹ đừng giận con.” Năm đó lúc cậu và Cố Ngạo yêu nhau, mẹ cậu biết cậu đang yêu nhưng vẫn luôn cho rằng người đó là nữ. Lại thêm lúc đó sức khỏe Tằng Lệ không tốt, nên cũng không yêu cầu gặp người yêu của con trai. Mẫn Thiều Kỳ cũng không muốn làm kích động đến người mẹ vốn bị bệnh của mình, cho nên cho đến khi cậu và Cố Ngạo chia tay, mẹ cậu cũng chưa biết người yêu của cậu là ai.

Cố Ngạo nắm chặt lấy bàn tay hơi lạnh của Mẫn Thiều Kỳ, nói với Tằng Lệ rằng: “Bác gái, mong bác yên tâm, con sẽ chăm sóc Kỳ Kỳ thật tốt, sau này nhất định không để em ấy phải chịu uất ức nữa.”

Tằng Lệ trong ảnh vẫn mĩm cười, như là đồng ý chuyện của hai người.

Lẳng lặng đứng một lức, Cố Ngạo lấy nước và khăn lau Mẫn Thiều Kỳ mang tới ra, lau bia mộ của Tằng Lệ.

Mẫn Thiều Kỳ không động tay, đứng bên cạnh, nhìn Cố Ngạo, nhìn mẹ trọng ảnh. Một lúc lâu sau mới mở miệng lần nữa: “Mẹ ơi, Cố Ngạo đối xử với con rất tốt, mẹ yên tâm. Tuy bởi vì chứng trầm cảm, tâm trạng của con luôn không ổn định, nhưng ở cùng anh ấy, con rất thoả mãn, cũng rất hạnh phúc.”

Cố Ngạo quay đầu nhìn Mẫn Thiều Kỳ, miệng mang theo ý cười nói: “Bác gái sẽ hiểu mà.”

“Ừm.” Mẫn Thiều Kỳ gật gật đầu, mẹ cậu rất bao dung với cậu, cũng rất giỏi đoán ý người khác, cậu tin mẹ sẽ không phản đối.

Đến khi Cố Ngạo lau xong bia mộ, hai người lại đứng một lúc. Hương đốt lúc trước đã cháy gần hết, Cố Ngạo lại đốt thêm ba nén, lạy ba cái rồi cung kính cắm vào lư hương.

Mẫn Thiều Kỳ mỉm cười nói với mẹ: “Con sẽ sống thật tốt, mẹ đừng lo. Đến khi con khỏe lại rồi sẽ tìm những việc con thích mà làm, để cho cuộc sống thêm phong phú hơn, mẹ không cần lo lắng cho con đâu.”

“Bác yên tâm, con sẽ chăm nom em ấy.” Cố Ngạo nói.

Mẫn Thiều Kỳ thở dài một hơi, nói: “Mẹ ơi, chúng con đi đây, lần sau lại tới thăm mẹ.”

“Bác gái, lần sau con lại tới cùng Kỳ Kỳ.” Cố Ngạo nói.

Mẫn Thiều Kỳ nắm lấy tay Cố Ngạo rồi bước đi, Cố Ngạo cũng nắm lại tay cậu, hai người cùng rời khỏi nghĩa trang.

Trên đường về, Cố Ngạo hỏi cậu: “Chúng ta ăn cơm ở ngoài rồi về nhé.”

“Vâng.” Mẫn Thiều Kỳ gật đầu. Thời gian này đến khi họ vào trong nội thành cũng là thời gian ăn trưa rồi.

“Em muốn ăn gì?” Cố Ngạo hỏi.

Mẫn Thiều Kỳ suy nghĩ một lúc, nói: “Ăn lẩu đi! Lâu lắm rồi em chưa ăn.”

“Được.” Mẫn Thiều Kỳ muốn ăn, Cố Ngạo cũng không có ý kiến

Có điều kế hoạch ăn lẩu, vào lúc lái xe vào trong nội thành lại có sự thay đổi.

— Mẫn Ác Đan gọi điện thoại tới.

Thấy tên người gọi, Mẫn Thiều Kỳ cũng không do dự, ấn nhận điện thoại. “Alô?”

“Thiều Kỳ.” Giọng nói của Mẫn Ác Đan vừa mang theo sự phẫn nộ lại vừa mang theo sự luống cuống, nói: “Mẫn Kính Xuyên, tên khốn Mẫn Kính Xuyên đó ấy vậy mà lại làm cho Á Sâm mất việc.”

“Xảy ra chuyện gì?” Mẫn Thiều Kỳ hỏi. Tuy là kết quả trong dự liệu, nhưng Mẫn Ác Đan đã gọi điện tới, cậu vẫn nên hỏi cụ thể vấn đề.

“Ngày hôm nay Á Sâm đi làm, bị quản lý chi nhánh gọi vào, lấy lý do công ty cắt giảm biên chế mà đuổi việc Á Sâm.” Mẫn Ác Đan nói: “Một quản lý giám đốc có quan hệ khá tốt nói cho Á Sâm biết, là do Mẫn Kính Xuyên đánh tiếng với tổng giám đốc bọn họ, còn tặng chút quà, vậy nên Á Sâm mới bị sa thải.”

So với một Ngô Á Sâm ngoài năng lực làm việc ra thì cả còn gì cả, Mẫn Kính Xuyên đương nhiên có lợi cho sự phát triển của công ty hơn.

Mẫn Ác Đan tiếp tục nói: “Công ty theo quy trình mà đuổi việc Á Sâm, tiền lương bồi thường thì cũng bồi thường, vậy nên Á Sâm chỉ có thể dọn đồ rời đi. Giờ tâm trạng của Á Sâm rất tệ, chị ở nhà cũng phải kiềm chế theo, em rảnh không? Chị mời em đi ăn cơm.”

Mẫn Thiều Kỳ nghĩ vài giây rồi nói: “Được, chị muốn ăn gì?”

Mẫn Ác Đan do dự hồi lâu, nói: “Ăn mỳ Nhật nhé?”

Với hiểu biết của Mẫn Thiều Kỳ với Mẫn Ác Đan, thông thường, Mẫn Ác Đan chắc chắn sẽ không ăn mỳ. Không phải không ngon, mà với chi tiêu của cô, mỳ chỉ có thể coi là một loại đồ ăn vặt thi thoảng ăn mà thôi, chứ không thể coi là bữa chính. Nếu như muốn để cô lấp đầy bụng, cô sẽ chỉ chọn mỳ Ý, còn ăn kèm thêm đủ thứ khác.

Mẫn Thiều Kỳ đoán là bởi vì vấn đề kinh tế, hiện tại Mẫn Ác Đan cũng đã bắt đầu nhịn ăn nhịn xài rồi. Nếu không trước kia với tiền lương của Ngô Á Sâm còn có thể gánh vác được sau khi Mẫn Ác Đan nhịn ăn nhịn xài, còn giờ Ngô Á Sâm ngay cả đến mức độ này sợ là không đủ sức chống đỡ được nữa.

“Được. giờ em đang đến trung tâm thành phố, chị đi ra ngoài được chưa?” Mẫn Thiều Kỳ hỏi.

“Được.” Mẫn Thiều Kỳ nói

Mẫn Thiều Kỳ nói với cô chỗ hẹn gặp, rồi cúp điện thoái.

Cố Ngạo cười hỏi Mẫn Thiều Kỳ: “Bữa trưa của anh bị hẫng mất rồi à?”

“Ừ.” Mẫn Thiều Kỳ rất thẳng thắn trả lời. Sau đó nói chuyện Ngô Á Sâm mất việc, Mẫn Ác Đan hẹn cậu ăn cơm nói ra. Tuy là đột nhiên hủy bỏ bữa trưa cùng Cố Ngạo khiến cậu cảm thấy hơi áy náy, nhưng cũng không thể mặc kệ Mẫn Ác Đan được, môt người mắc chứng trầm cảm như cậu, cậu hiểu rõ cảm giác đè nén dẫn tới tâm trạng tụt đốc này.

“Thế hẹn buổi tối nhé?” Cố Ngạo đương nhiên không giận Mẫn Thiều Kỳ, trêu đùa mà hỏi.

Mẫn Thiều Kỳ nghĩ nghĩ rồi mới gật đầu đáp: “Được.”

Ý cười của Cố Ngạo càng thêm sâu, trêu chọc cậu: “Có biết anh hẹn em làm gì không mà đã đồng ý?”

Mẫn Thiều Kỳ trả lời: “Chú ơi, em chỉ hẹn ăn lẩu thôi.”

Cố Ngạo cười ha ha một tiếng, nhân lúc đèn đó ôm lấy cậu hôn một cái, nói: “Chú chỉ hẹn em ăn lẩu, còn anh hẹn em làm chuyện khác.”

Mẫn Thiều Kỳ đỏ mặt cũng không nói gì nữa, chỉ nhếch miệng cười.

Sau khi xe lại di chuyển, Mẫn Thiều Kỳ hỏi Cố Ngạo: “Bữa trưa của anh phải làm thế nào?”

“Anh đi kiếm anh cả ăn trưa cùng, lát gọi điện gọi anh ấy.” Cố Ngạo nói.

“Ừm, vậy em ở đây đợi anh gọi điện thoại xong.” Mẫn Thiều Kỳ nói

“Ừ.” Cố Ngạo gật đầu.

Xe đỗ gần trung tâm thương mại mà Mẫn Thiều Kỳ hẹn, Cố Ngạo gọi điện cho Cố Diễm hẹn ăn trưa.

Cố Diễm đúng lúc không có hẹn, bảo anh đi qua đó.

Mẫn Thiều Kỳ thấy anh hẹn xong, lúc này mới yên âm xuống xe.

Cố Ngạo ấn cửa sổ xe xuống nói với cậu: “Thích cái gì thì cứ quẹt thẻ, đừng tiết kiệm.”

Mẫn Thiều Kỳ gật gật đầu, bảo anh lái xe chậm thôi, rồi mới vẫy vẫy tay với anh, đi về phía trung tâm thương mại cách đó không xa.