Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát

Chương 62: Không Đến Xem Thử Xem






Hôm sau trời còn chưa sáng, Tô Cẩm Khê liền từ trong giấc ngủ mơ bừng tỉnh, cô cũng không có quên hôm nay là thứ hai.

Lần trước đến trễ bị phạt thảm đến như vậy, nếu như lần này lại trễ đến, mình thật sự phải cuốn gói đi đó.

“Sớm như vậy, không ngủ thêm một lát sao?” Tư Lệ Đình nhìn trời còn chưa sáng một chút, lại đem cô ôm vào lòng.

“Chú ba, một lúc nữa tôi còn phải đi làm nữa, không thể tới trễ, chúng ta dậy trước có được hay không?”
“Đến công ty của tôi làm đi, sau này em muốn đến lúc nào thì đến.


“Không muốn.

” Tô Cẳm Khê muốn dựa vào bản lĩnh của mình rèn luyện ra một vùng trời đất, mà không phải dựa vào đàn ông, đi đến công ty của Tư Lệ Đình, có thể tưởng tượng đó là bước đi sa ngã của cô.

Mà hơn nữa hiện tại quan hệ của hai người đã rất kỳ quái, dường như có hai con đường, đem các cô càng ngày càng quấn chặt hơn.

Tư Lệ Đình mở mắt ra, con ngươi màu xanh thẳm nhìn chằm chằm cô: “Em có biết có bao nhiêu người tranh cướp giành giật muốn vào công ty của tôi không?”
Lúc này Tô Cảm Khê còn không công ty của anh là gì, cô thành khẩn trả lời: “Chỉ là tạm thời tôi không có dự định đổi công ty, được rồi, vậy trước tiên tôi đi rửa mặt.


Tư Lệ Đình đối với cô cũng có mấy phần hiểu rõ, đối với Tô Cảm Khê anh tuyệt đối không thể làm gì gấp gáp quá, lòng tự trọng của cô gái nhỏ rất lớn lao, làm quá gấp sẽ hoàn toàn ngược lại.

Đưa cô đến dưới lầu công ty, Tô Cẩm Khê luống cuống tay chân mỏ cửa rời đi: “Chú ba, tôi còn có việc phải đi trước.


“Không ăn sáng sao?”
“Không ăn đâu, không còn kịp rồi, gặp lại sau nha chú ba.


” Tô Cẩm Khê háp tấp chạy đi.

Tư Lệ Đình nhìn bóng dáng nhỏ bé kia càng ngày càng xa, nhếch miệng lên một nở một nụ cười dịu dàng.

Đường Minh vừa vặn lái xe đến công ty, quay đầu cùng nhìn thấy Tư Lệ Đình.

Xe chú ba làm sao lại xuất hiện ở công ty? Chẳng lẽ anh bắt đầu có hứng thú đối với sản nghiệp của nhà họ Đường sao?”
Đường Minh nhíu nhíu mày, mặc dù trước kia rất sớm Tư Lệ Đình đã rời đi khỏi nhà họ Đường, nhưng trong lòng ông cụ ở nhà vẫn luôn một mực hướng đến Tư Lệ Đình.

Chỉ cần Tư Lệ Đình mở miệng, hết thảy của nhà họ Đường đều có thể cho anh, đồ vật mình nhọc nhằn khổ sở mới lấy được sao có thể chắp tay nhường cho người khác? Trong mắt Đường Minh lướt qua một đường ý lạnh, không có chào hỏi cùng Tư Lệ Đình, hai chiếc xe lướt qua nhau, thân xe băng lãnh dường như cũng bắn ra một cỗ ý lạnh to lớn.

Tô Cẩm Khê kẹp lấy điểm tiền văn phòng, chủ quản đang muốn làm khó dễ, Tô Cẩm Khê lộ ra thời gian trên điện thoại di động: “Chủ quản, còn kém hai phút, tôi không có trễ.


Chủ quản Trương tức giận đến ngón tay hoa đều vẻnh lên rồi: “Lần này coi như số cô gặp may, chép xong quy tắc công ty rồi chưa?”
“Chưa nữa, bây giờ tôi đi liền.


Tô Cầm Khê lùi về bàn làm việc của mình, cũng tốt cô có thể tránh được một kiếp.

Sáng sớm thứ hai tựa hồ mọi người ai cũng mệt mỏi, mọi người còn đắm chìm bên trong những ngày cuối tuần mừng năm mới chưa có lấy lại tinh thần.

“Tiểu Tô, em gọi món ăn sao?” Vương Minh Vũ cầm theo một cái hộp đóng gói vô cùng tinh xảo tiến đến.

Tô Cẩm Khê đang múa bút thành văn ngẳng đầu lên: “Tôi không có gọi.



“Đây là món ăn bên ngoài của em.

” Vương Minh Vũ đem món ăn bên ngoài đem tới trên bàn của cô.

“Cảm ơn.

” Trong lòng Tô Cầm Khê đã biết là ai đã đưa đồ cho cô, người biết cô chưa ăn bữa sáng cũng chỉ có một người kia mà thôi.

Đồng nghiệp cạnh bên một mặt hâm mộ nói: “Oa, là món ăn bên ngoài của cửa hiệu lớn đó, trước đây người khác mời tôi nếm thử qua một lần rồi, cho dù ăn bữa sáng ít nhất cũng phải vài trăm nhân dân tệ, Tiểu Tô, ai mua cho cô thế? Thật là xa xỉ.


Tô Cảm Khê mở ra nắp hộp, bên trong lại là cháo tôm hùm, còn phối hợp rất nhiều thức ăn ngon miệng khác.

Ánh mắt Vương Minh Vũ ảm đạm nhìn cô: “Tiểu Tô, có phải em có bạn trai rồi không?”
Bạn trai? Trong đầu Tô Cẩm Khê người đầu tiên thoáng hiện lên chính là Tư Lệ Đình, hôm qua triên miên cùng anh ở suối nước nóng làm cho người ta mặt đỏ tới mang tai.

Mình cùng anh làm chuyện thân mật như vậy, nhưng anh là bạn trai của mình sao?
“Đây không phải là phí lời sao? Tiểu Tô xinh đẹp như vậy khẳng định là có bạn trai rồi, bạn trai cô ấy còn rất thương cô ấy đó.


Nữ đồng nghiệp có ý nhìn về phía phần cỗ của cô, Tô Cằm Khê lúc này mới kịp phản ứng, anh lưu lại một chút vết tích ở trên người mình.

Mặt Tô Cẳm Khê càng đỏ hơn, ấp úng trả lời: “Đúng vậy, tôi có bạn trai rồi.



“Thật vậy sao.

” Vương Minh Vũ có chút mất mát, còn tưởng rằng cô không có bạn trai: “Em vẫn nên ăn nhanh đi, lúc nữa để chủ quản thấy được em lại phải chịu đựng đó.


Tô Cẩm Khê cũng không dám ăn, chủ quản kia vốn là coi cô là cái gai, một lần nữa cô đóng lại cái nắp hộp bỏ qua một bên.

Ở bên trong căn phòng pha lê chủ quản Trương nhìn hết sức rõ ràng, nếu như Tô Cẩm Khê dám ăn ông ta lập tức sẽ đi ra ngoài.

“Hừ, tiểu tiện nhân, coi như cô thức thời!” Ông ta si mê nhìn Tô Cảm Khê dưới ánh mặt trời đang nghiêm túc ghi chép, làn da tuyết trắng tinh tế.

Dấu đỏ trên cổ cô càng là tăng thêm một chút mị hoặc, làm cho người ta không khỏi ghen tị với người đàn ông có được cô vô cùng hạnh phúc.

Chủ quản Trương ở trong lòng âm thầm thề, nhất định mình phải đem được báu vật Tô Cầm Khê này đè xuống giường, vốn cho là để cô ghi chép nhiều như vậy cô lần lượt chịu không nỗi sẽ đi cầu mình.

Thật tình không biết nha đầu này ngược lại rất mạnh mẽ, đã ghi chép một tuần lễ cũng không có đi cầu mình, xem ra mình nhất định phải nghĩ ra cái biện pháp lợi hại hơn buộc cô đi vào khuôn khổ.

Tô Cầm Khê lại bên trong ghi chép vượt qua một ngày, cô kéo lấy thân thể mỏi mệt về đến nhà, loại cảm giác này làm sao so sánh với tiết học còn mệt mỏi hơn?
Nghĩ đến chuyện tối ngày hôm qua còn chưa có kết thúc, mình lại đột nhiên logout, vị đại thần nhận biết mình có thể muốn giết mình hay không?
Còn có Thương Hải dường như đang nói về gặp mặt, Tô Cảm Khê tranh thủ thời gian mở ra hộp thư, đại thần một câu không ‘ : nói, ngược lại Thương Hải gửi không ít tin nhắn, cho rằng anh ta hù dọa mình.

Tô Cẩm Khê tranh thủ thời gian trả lời một tin nhắn cho Thương Hải: “Thật xin lỗi nha, tối hôm qua có việc nên off trước, chuyện gặp mặt lần sau chúng ta bàn đi.


Thương Hải không online, đại thần kia gửi đến một tin nhắn.

“Tôi chờ em ở Côn Luân Son, lập tức tới ngay đi.


Bá Đạo Thiết Chùy: “Anh bảo đến thì tôi phải đến sao? Tôi không có sĩ diện sao?”
T: “Không đến cũng được, vậy tôi lập tức diệt cả nhà eml”
Bá Đạo Thiết Chùy: “Anh anh anh ~ Anh bắt nạt người.



T: “Ngoan, mau tới đây, tôi có cái này muốn cho em.


Tô Cầm Khê không biết vì cái gì, rõ ràng là hôm qua mới quen biết, cô lại luôn cảm thấy người này giống như rất quen thuộc.

Đúng rồi, khẫu khí nói chuyện, anh thật giống như Tư Lệ Đình, đều thích uy hiếp người.

Trên não suy nghĩ ra giọng điệu nói ra lời này của Tư Lệ Đình, cô cảm thấy thân thể đều có chút yếu mềm.

Bá Đạo Thiết Chùy: “A, vậy tôi lập tức tới ngay.


Bên trong biệt thự kiểu dáng Châu Âu, Lâm Quân bưng lấy một chồng văn kiện tiến đến: “Ngài, đây là công văn ở công ty bên Mỹ cần ngài xem qua.


“Để xuống đó đi.

” Tư Lệ Đình một lòng nhìn điện thoại, đầu đều không có nhắc lên một chút nào.

Lâm Quân cũng có chút hồ nghỉ, ngài đang xem cổ phiếu sao?
Nhưng mà xem cổ phiếu không cần thao tác hai cánh tay mà?
Anh ta lặng lẽ vây quanh phía sau Tư Lệ Đình xem xét, thế mà Tư Lệ Đình đang chơi trò chơïi!
“Ngài, trò chơi này không phải ngài làm lúc trước sao? Như thế nào ngài lại đến chơi nữa vậy?”
“Tâm huyết dâng trào.

” Lâm Quân hiểu, có thể làm cho tâm huyết của anh dâng lên chỉ sợ chỉ có một người Tô Cẩm Khê.