Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát

Chương 65: Cô Nói Tôi Đều Tin






“Chủ quản Trương.

” Tô Cầm Khê vốn cũng không phải là một người thích đàm luận ở phía sau, gặp được Đường Minh cô cũng không có lập tức mà đi ôm đùi, chỉ nói ra tên của người kia.

“Đang yên đang lành, ông ta tại sao lại muốn để cô đi dọn nhà vệ sinh? Chẳng lẽ công ty của chúng ta không có nhân viên quét dọn sao?”
Trong lòng Đường Minh rất không vui, chủ quản kia sao cũng dám đối với cô như thế chứ!
Tô Cẩm Khê trong lúc nhất thời không biết nên giải thích thế nào: “Chuyện đó……”
*Đi theo tôi.

” Đường Minh tức giận đến mức một cước đá ngã lăn thùng nước Tô Cẩm Khê cầm trên tay đi thẳng đến văn phòng.

Trương chủ quản giờ phút này còn đang phía sau bàn làm việc một mặt vui vẻ, khá lắm người phụ nữ không biết tốt xấu, để xem cô còn có thể kiên trì bao lâu.

Uống vào thức uống nóng mà Tô Cẩm Khê mua về, nghiêng chân, đeo tai nghe khẽ hát vui đến quên cả trời đất.

Đường Minh dắt tay Tô Cảm Khê đi nhanh vào văn phòng, tất cả những người khác đều vô cùng kinh ngạc.

“Đường, Đường tỗổng……
Đường Minh đi thẳng đến văn phòng chủ quản, Trương chủ quản trên lỗ tai đeo tai nghe nhắm mắt lại, căn bản cũng không biết Đường Minh đã vào phòng.

Tai nghe trên lỗ tai bị người nào gỡ xuống, Trương chủ quản tức giận đến mức mở mắt ra: “Người nào nào không có mắt vậy…… Đường, Đường tổng, sao anh lại tới đây?”

Đường Minh hung hăng đem tai nghe của ông ta quăng vào trên bàn phím phát ra âm thanh chói tai: “Trương chủ quản, chủ quản ông cũng giỏi thật đó.


Trương chủ quản giờ phút này giống như học sinh tiểu học phạm sai lầm quy củ đứng ở bên người Đường Minh: “Đường tổng có dặn dò gì?”
“Tôi hỏi ông, Tô Cẩm Khê là nhân viên tôi tự mình mướn vào, ^ Á ~ :.

.

` 4£ ^^ Ấ ^ Á – _Ñ ^ cô ây đã phạm sai cái gì, thê mà ông muôn cô ây đi dọn nhà vệ sinh?”
Những người khác trong văn phòng vây đến cạnh cửa, nghe được Đường Minh nói tất cả mọi người đều cảm thấy quá đáng, trước đó để Tô Cầm Khê làm việc vặt thì cũng thôi đi, thế mà còn muốn cô đi dọn nhà vệ sinh.

“Đường tổng, anh hiểu lầm rồi, Tô Cầm Khê này vừa đến tay chân đã vụng về, luôn làm sai chuyện……”
Không chờ ông ta tiếp tục nói xấu mình, Tô Cẩm Khê tỉnh táo mở miệng: “Trương chủ quản, không biết chuyện làm sai trong miệng ông nói là chuyện tôi đến trễ hay là chuyện gì vậy?”
“Đúng đúng đúng, chính là đến trễ, cô ta ngày thứ hai đi làm đã dám đến trễ, Đường tổng, cô ta chính là ỷ vào ngày đó anh bổ nhiệm cô ta mới ỷ lại không sợ gì.


“Không có sợ gì?” Đường Minh cảm thấy mình dường như là nghe được chuyện cười lớn.

“Trương chủ quản, ngày đó tôi đúng thật là đến muộn, nhưng bởi vì chuyện này ông phạt tôi viết năm trăm lần quy định chế độ của công ty, tôi đã chép trọn vẹn nửa tháng đó.


“Tôi sai rồi tôi cam nguyện bị phạt, mỗi ngày ông đem tôi xem như chân chạy vặt mà sai việc, không phải đóng dấu sao chép chính là làm chân chạy xuống mua trà buổi trưa cho ông.



Đường Minh nghe đến đó càng thêm tức giận, anh ta biết rõ chuyên ngành của Tô Cẩm Khê ở đâu, một mực tận lực xa lánh cùng xem nhẹ cô, không nghĩ tới cô ở công ty trôi qua đều là cuộc sống như thế này.

Rõ ràng cô có nhiều cơ hội có thể tự nói với mình như vậy, cô cứ thế một lời cũng đều chưa hề nói, người phụ nữ này thật sự đần độn hay là ngốc đây?
Trong lồng ngực phảng phát đốt một đám lửa, cô chịu nhiều ủy khuất như vậy vì sao lại không nói cho mình biết?
Giống như trước kia cô rõ ràng đau nhức thành như thế kia rồi, còn miễn cưỡng vui cười để cho mình đi tìm Bạch Tiểu Vũ.

Càng nghĩ càng tức giận, Đường Minh bỗng nhiên đánh một quyền xuống bàn, dọa Trương chủ quản sắc mặt cũng thay đổi.

“Đường, Đường tổng, anh bớt giận, đừng nghe con nhóc chết tiệt kia nói hươu nói vượn, tôi nào có để cô ta làm những chuyện kia chứ? Những người khác trong văn phòng làm chứng cho tôi mà, rõ ràng là cô ta tay chân vụng về cái gì cũng làm không được.


Tô Cẩm Khê ban đầu cũng không muốn đem sự tình làm lớn chuyện, cho dù là Đường Minh biết chuyện của cô, cô cũng không có thừa cơ giả bộ đáng thương giành lấy sự thông cảm.

Nhưng mà giờ khắc này cô bị Trương chủ quản bị cắn ngược lại một cái lại thêm giận hơn, cô đi thẳng tới một bên rút ra một chồng chữ tự mình chép kia.

“Đây là chứng cứ tôi chép điều lệ chế độ nửa tháng, ly trà xanh vẫn là trước đó tôi mua, người của phòng làm việc đều có thể vì tôi làm chứng tôi mỗi ngày đã làm những gì!”
Đường Minh nhìn thấy một chồng chép điều lệ chế độ kia đến lít nha lít nhít, năm trăm lần, cô chép nửa tháng!
Đường Minh tức giận đến tay cũng run lên, loại cảm giác này so với lúc trước Bạch Tiểu Vũ bị ủy khuất càng phẫn nộ hơn nhiều lần.


Tô Cẩm Khê quay người đi đến phía thùng rác, ngồi xỗm người xuống bình tĩnh đảo thùng rác, trong lòng Trương chủ quản có chút sợ hãi, người phụ nữ này sẽ không phải đem hết thảy tất cả đều vạch trần ra hết chứ?
Cô lấy ra hai mảnh thẻ gãy đôi, ung dung không vội đứng dậy, cho dù là cô vừa mới đi lật thùng rác, trên thân vẫn như cũ có một loại khí chất ưu nhã.

“Đường tổng, còn có các vị, các người có lẽ rất hiếu kì, một nhân viên mới đến như tôi ông ta vì sao khắp nơi luôn nhằm vào tôi?”
Nếu lời đã nói ra, Tô Cầm Khê dự định sẽ đem toàn bộ vạch trần.

Trên trán Trương chủ quản nỗi lên mồ hôi tinh tế, sớm biết cô sẽ dẫn Đường Minh đến, mình tuyệt đối sẽ không để cho cô đi làm chuyện này.

“Tô Cẩm Khê, cô tốt nhất nên nghĩ thông suốt đi, có máy lời cũng không thể ăn nói bừa bãi được!”
Tô Cảm Khê biểu lộ đạm mạc, cô làm sao không biết Trương chủ quản là đang uy hiếp cô, loại chuyện này cô cũng không đủ chứng cứ.

Nếu như nói ra tất cả mọi người không tin, cuối cùng thụ thương chỉ có chính cô, tốn công mà không có kết quả.

Cô nhìn về phía Đường Minh: “Đường tổng, tiếp theo tôi muốn nói ra chân tướng, anh có tin hay không?”
Đường Minh đối đầu với cặp mắt thanh lãnh không gợn sóng kia của cô, người khác không rõ ràng, anh ta đã đầy đủ hiểu rõ tính tình của Tô Cẩm Khê.

Nếu như cô muốn vặn ngã Trương chủ quản này chỉ cần nói với mình một câu là được rồi, cần gì phải nói láo vẽ vời thêm chuyện.

“Chỉ cần cô nói, tôi đều sẽ tin.


Câu nói này vừa phát ra, tất cả mọi người trong văn phòng đều ngạc nhiên, một câu nói mập mờ cỡ nào nhưng lại soái khí như vậy.

Tô Cẩm Khê không có suy nghĩ nhiều, mà là giơ lên thẻ phòng ở trong tay: “Ngay từ đầu Trương chủ quản nhằm vào tôi, đó là bởi vì ở ngày phỏng vấn đó ông ta muốn quy tắc ngầm với tôi, lại bị tôi đánh một bạt tay.



“Lúc ấy ông ta vốn cũng không sẽ thu nhận tôi, may mắn Đường tổng anh thông qua, một lần nữa cho tôi một cơ hội phỏng vấn này mới khiến tôi vào công ty.


“Sau khi tôi đến bộ môn ông ta ghi hận trong lòng, mỗi ngày nghĩ biện pháp làm khó dễ tôi, cho tới hôm nay, ông ta lần nữa đưa ra muốn tôi phục vụ ông ta, sau này ông ta sẽ bỏ qua cho Ai tôi.

“Ta đem thẻ phòng bẻ gãy, đánh ông ta, trên mặt ông ta đỏ ửng chính là trước đó tôi đánh, ông ta trong cơn tức giận liền để cho tôi đi quét dọn nhà vệ sinh.


Mọi người nghe được chân tướng sự tình thôn thức không thôi, Trương chủ quản này cũng quá lớn mật rồi, mọi người nhao nhao vì Tô Cẩm Khê không đáng.

Bọn họ đều cảm thấy rất kỳ quái, vô duyên vô cớ Trương chủ quản tại sao phải khắp nơi tra tấn Tô Cẩm Khê, hóa ra chính là nguyên nhân này.

Trương chủ quản thấy chuyện của mình bị bại lộ ở trước mặt mọi người, tức giận đến mặt dày đỏ bừng.

ý “Cô nói dối, quả thực nói bậy nói bạ, rõ ràng là cô câu dẫn tôi trước, tôi cự tuyệt……”
Nói Tô Cẩm Khê câu dẫn ông ta, Đường Minh thứ nhất không phục.

Đường Minh lạnh giọng gần từng chữ: “Cho nên ý của ông là cô ấy vào công ty không đến câu dẫn tổng giám đốc, mà muốn câu dẫn một người chủ quản nho nhỏ như ông sao?” “Đường tổng, tôi, tôi không có ý này.

” Trương chủ quản bị dọa đến run lẫy bẩy, phía sau dâng lên một mảnh ý lạnh.