Cứu Thế Đi Nhân Vật Phản Diện

Chương 93: Ma vương bệ hạ và đánh người & Ma vương bệ hạ tham dự hội nghị mặt!




Phần một

Rất lâu sau đó.

Giọng nói của cô gái run run hỏi: "A Triết...... Cậu có mang sách tới hay không?"

"...... Người nào đi cứu người sẽ mang loại đồ vật này chứ!" Dùng để đập người sao?

"......" Cô gái lặng lẽ lấy chăn bọc người lại, co mình lại thành một quả cầu, "Quả nhiên là tôi không trở về còn tương đối khá hơn thôi." TAT

"Này!"

"Nếu không, tôi trở về cầm một quyển sách rồi quay lại, học bổ túc xong rồi lại về?"

"Gặp lại!"

"...... Đừng như vậy mà!"

Ma vương bệ hạ rất không có hình tượng ôm lấy bắp đùi dũng giả đại nhân: "A Triết, tôi không muốn bị lưu ban đâu! Rất là mất mặt đó!"

Thạch Vịnh Triết nâng trán: "Buông tay."

"Không buông!"

"Buông tay ra."

"Không buông đâu!"

"...... Cậu không thả tôi ra làm thế nào tôi trở về lấy sách cho cậu được hả?!"

"Không...... Ai?" Mạc Vong buông tay ra, giống như nhìn thấy thiên sứ vậy nhìn chăm chú vào tiểu trúc mã nhà mình,"Cậu thật là một người tốt."

"Không cho tôi kẹp tóc, nếu không tôi không đi nha!" Ai ngờ cất xong người tạp a Này!

"Tôi sai lầm rồi!" Nhanh chóng rút tay về,"Cậu là người xấu được chưa?"

"...... Cậu đủ rồi!"

Sự thật chứng minh, Ma vương bệ hạ bị vây trong sự nôn nóng sốt ruột thật là không có chút khí tiết nào, ừ, thật may là chuyện này không có bị nhiều người hơn thấy, nếu không thật là hình tượng bể đầy đất nha bể đầy đất.

Bởi vì dũng giả đại nhân "Tốt bụng" nhắc nhở, Mạc Vong quyết định tiếp tục nghỉ ngơi mười ngày tại thế giới này, cũng chính là bằng một ngày ở thế giới kia, nhiều hơn nữa cô thật sự sợ sẽ bị vạch trần. Trong mười ngày ở nơi này, cô muốn đột kích huấn luyện! Cố gắng nhớ lại toàn bộ kiến thức đã quên!!!

Ôm loại chí hướng vĩ đại này, Ma vương bệ hạ bắt đầu hành động!

Nhưng mà, trừ lần đó ra, hình như còn có chuyện khác cần cô tới xử lý.

" Hình phạt cho Amya?"

"Vâng."

Cô gái kinh ngạc nhìn chăm chú vào quỳ gối chàng trai trước người mình, hơi đắn đo một lát mới nói: " Thật ra thì cậu ta cũng không có làm gì với chuyện gì quá phận ta cả." Trừ chuyện lừa cô đi kết hôn...... Hơn nữa cũng đều nhờ   đối phương, cô mới học được chữ viết của thế giới này, cho nên nói, “Ngươi định bỏ qua cho hắn như thế nào?"

"Bệ hạ, xin không cần bận tâm đến thần, xin hãy quyết định công chính."

"Cho dù là ngươi đã nói như vậy......" Mạc Vong bối rối nâng trán. Dù như thế nào đi nữa thì tên kia cũng là em trai Esther nha, coi như nể mặt mũi của người sau, cô cũng không biết......

"Bệ hạ." Đối với chuyện này, chàng trai nói ít nhưng lại rất kiên trì, "Xin đừng quên lời thề ngài lập hạ  tại nghi thức lên ngôi."

"......" Lấy sinh mạng bảo vệ luật pháp công chính sao? Nhưng......

"Tội Amya không thể tha." Cứ như vậy nói ra phán quyết thì trong lòng Esther không phải chỉ có khổ sở, đúng như cô gái nghĩ, tên kia là em trai của hắn, hơn nữa tình cảm của bọn họ có thể là nói tương đối tốt, nhưng mà, đây không phải là nguyên nhân có thể làm cản trở công bằng, "Lừa cưới vốn dĩ là trọng tội, huống chi hắn còn âm mưu muốn tổn thương ngài......" Bất kể là nguyên nhân gì, sai lầm chính là sai lầm rồi, vậy nhất định phải bị trừng phạt.

Cô gái đứng lên, lấy bộ sách nặng trịch trên giá sách bên cạnh xuống, đây là quy định luật pháp quan trọng nhất của Ma giới, chỉ là không phải duy nhất, trừ cuốn này ra còn có thật nhiều những thứ luật pháp pháp quy khác, ước chừng bày đầy một tầng giá sách.

Sau khi cô lật ra, dễ dàng tìm thấy điều mình muốn tìm,dùng câu nói đơn giản của mình rút gọn lại lời nội quy rất rất dài nói: "Chủ mưu sát hại Ma vương, tội chết."

"......"

"Chủ mưu sát hại Thủ Hộ Giả, tội chết."

"......"

"Cấu kết với tổ chức không hợp pháp...... A, cái này còn phải xem tình huống mới biết có phải tội chết hay không."

"......"

"Lừa cưới...... Ha, thì ra là ngoại trừ ngồi tù còn có thể bị xử hình phạt bằng roi."

"......"

"Esther, ngươi nghĩ nên xử hắn thế nào? Sau khi chết lại dùng roi vụt sao?"

"Bệ hạ......" Chàng trai khổ sở nhắm mắt, vẫn dùng ý chí mạnh mẽ và có lực khống chế chính mình như cũ, cố gắng trấn định nói, "Nếu như không thể phạt nặng hắn, thì không đủ để răn đe những người khác." Nếu như cố ý sát hại bệ hạ cũng có thể thoát khỏi trừng phạt, ai biết sẽ có nhiều người dấy lên dã tâm hơn hay không đây? Dù sao làm như vậy cũng sẽ không chết, không phải sao?

Hắn cũng rất muốn cứu Amya, nhưng...... Hắn đã sai quá sai rồi.

Nếu như chỉ là tổn thương thân là người anh như hắn, như vậy Esther cảm giác mình có lẽ sẽ cố gắng hết sức để chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không còn, nhưng mà, tình huống bây giờ cũng không là đơn giản như thế này.

Tên Amya ngu ngốc kia đã tiếp nhận hấp dẫn tuyệt đối không nên tiếp nhận, làm chuyện tuyệt đối chuyện không nên làm!

"Hắn làm cái gì?"

Nghi vấn của cô gái khiến chàng trai hơi ngớ ra: "Đương nhiên là....."

"Dưới tình huống không biết gì mời Ma vương sao? Hay là dưới tình huống đang không biết chuyện gì dạy Ma vương viết chữ? Hay là dưới tình huống đang không biết chuyện gì muốn kết hôn cùng Ma vương?"

Esther quả thật muốn sợ ngây người, bệ hạ đây là......

"Chuyện thứ nhất và chuyện thứ hai hoàn toàn là công trạng mà." Cô gái khép lại quyển sách trên tay, lời lẽ đanh thép nói, " Ma vương bệ hạ lớn lên tự tại ở dị giới, bởi vì phát động Ma Pháp Trận thất bại, không cẩn thận lưu lạc đến cái thế giới này, tạm thời mất đi năng lực nói chuyện, thậm chí mất trí nhớ ngắn ngủi, cũng quên mất cách sử dụng ngôn ngữ như thế nào. Là Amya cho cô công việc, lại dạy cho cô ngôn ngữ, hơn nữa thành công bắt sống ‘trái tim’cô—— oa, tự mình dùng cái từ này thật ghê tởm." Cô le lưỡi một cái, nói tiếp, "Vậy mà, ở trong hôn lễ, Ma vương bệ hạ bởi vì cộng hưởng với Ma Thần Đại Nhân, đột nhiên khôi phục trí nhớ, tiếp theo biết được, mình đã từng lập được lời thề ——  trước khi trưởng thành tuyệt sẽ không suy tính gả cho bất luận kẻ nào, vì vậy bất đắc dĩ cắt đứt hôn lễ. Ngay sau đó, tất cả thủ hộ giả được cô triệu hồi ra, bởi vì hiểu lầm cái gì đó với Amya đáng thương nên đã hạ độc thủ với hắn, hắn bị đánh thành một cái đầu heo, a, thật là một chuyện xưa thê thảm."

"......" Chàng trai nâng trán, "Bệ hạ, đây là cái gì?"

"Chân tướng nha!" Mạc Vong ở phía trước hai chữ tăng thêm cường điệu âm.

"Nhưng......"

"Esther, ta so với ngươi cũng biết, Amya có tội;" thiếu nữ khẽ đề cao âm lượng, cắt đứt lời của đối phương, cô nói, "Cũng biết, hắn nên nhận trừng phạt; còn biết, chuyện ta đang làm bây giờ là đổi trắng thay đen, hết sức đáng xấu hổ. Nhưng mà...... Nhưng mà ta lại kiên trì với phán đoán của mình, ta cho là đây là tốt nhất."

"Tại sao ngài sẽ nghĩ như vậy?"

"Bởi vì ta không muốn mất đi ngươi."

"......" Đôi mắt chàng trai bỗng nhiên trợn to, ngọn lửa nóng bỏng dấy lên trong đôi mắt màu xanh dương như băng tuyết lạnh lẽo, nhưng ngay sau đó, hắn nhanh chóng thu liễm lại, nhẹ nói, "Bệ hạ, ngài vĩnh viễn sẽ không mất đi thần." Kể cả khi hóa thành linh hồn không chốn quay về, dù là chỉ có một chút khả năng, hắn cũng sẽ không rời đi trước khi người bên cạnh Ma Thần Đại Nhân an giấc, mà sẽ cố chấp tiếp tục làm bạn ở bên người cô.

"Ngươi nói dối!" Cô gái không phát hiện trong giọng nói của mình hơi có ý nghĩa khác, "Nếu như mà ta thật sự xử phạt Amya, ngươi tuyệt đối sẽ không bao giờ làm Thủ Hộ Gỉa nữa phải không?"

"......" Rốt cuộc chàng trai để ý hàm nghĩa khó hiểu trong giọng nói của cô, có chút mất mát, đồng thời lại có chút kinh ngạc, có chút vui sướng, bệ hạ lại có thể hiểu rõ mình tới tình trạng này rồi sao?

"Một mặt, ngươi là anh trai của ‘tội nhân’ Amya; mặt khác, ngươi cảm thấy chuyện này xảy ra là bởi vì mình. Cho nên, bất luận là xem xét từ phương diện nào, ngươi đều cho là mình không có ‘tư cách ’ tiếp tục làm Thủ Hộ Giả, là như thế này không sai chứ?"

"Thần......"

"Không cho phép gạt ta!" Cô gái đột nhiên nâng cao âm thanh, khí thế nghiêm nghị cao thượng, "Vào giờ phút này, ta không nghĩ đến đến lừa gạt."

"...... Đúng vậy." Esther hợp chợp mắt con mắt, "Ngài nói hoàn toàn chính xác."

"Esther, " cô gái đến gần chàng trai, đột nhiên giơ sách trong tay lên, không chút khách khí nào nện lên đầu hắn, "Ngươi mới thật sự là tội nhân!" Đang khi nói chuyện, cô ngồi chồm hổm, đem sách vứt xuống trước mặt của hắn, "Đã nói rồi đấy ‘dù là đem hết điều này sinh mạng, cũng tất nhiên thủ hộ ở bệ hạ bên cạnh, giúp ngài đạt thành tâm nguyện’ đây? Đều là lời nói dối sao?"

"Không." Chàng trai nhanh chóng phủ nhận, "Cho dù không còn là Thủ Hộ Giả của ngài nữa, ta cũng vậy sẽ......"

"Ngươi còn có thể làm được cái gì?" Cô gái hỏi ngược lại, "Một gia tộc mang tội, một em trai bị phán án tử hình, và một người anh trai bị tước đoạt ‘người thủ hộ đệ nhất’. Ngươi còn có thể làm cái gì vì ta? Bưng trà xếp chăn đưa nước sao? Hiện tại ta không thiếu người làm loại chuyện như vậy."

"......"

"Bệ hạ......" Chàng trai không nhịn được khóe miệng nở một nụ cười khổ, "Ngài rõ là......"

"Thật là cái gì? Sắc bén quá mức sao? Là ngươi quá ngu rồi!" Mạc Vong đứng thẳng người, đôi tay chống nạnh nói, "Vấn đề quá phức tạp ta không hiểu, nhưng đề toán vẫn sẽ làm —— xử phạt hắn, ngươi sẽ không có, bỏ qua cho hắn, hắn sẽ trả ở đây." Nhiều vấn đề đơn giản thế, cần suy nghĩ nhiều như vậy sao?

"Thần rất cảm kích ngài coi trọng, chỉ là......"

"Nếu cảm kích thì báo đáp cho ta xem đi! Vậy thì ngươi cho là sau khi về đến nhà ngày ngày lên đốt cho ta ba nén hương coi như là báo đáp?" Cô gái có chút tức giận định vươn tay, một phát nắm cổ áo chàng trai, "Gánh vác trách nhiệm thật tốt cho ta, ngươi ngu ngốc! Mỗi một lần, mỗi một lần, cũng hoàn toàn không thương lượng với người khác đã tự tiện quyết định. Có phải hay không cảm giác được tự mình hy sinh thật vĩ đại? Có phải hay không cảm thấy chỉ cần lưng ngươi đeo tất cả, những người khác sẽ yên tâm thoải mái sống thật tốt? Ngươi quá kiêu ngạo, Esther!"

"Ngạo mạn......" Chàng trai nằm mơ cũng không nghĩ tới, cư nhiên mình lại bị đánh giá như vậy.

"Đúng vậy đó, ngạo mạn! Ngươi không phải là nô bộc của ta sao? Vậy thì ngoan ngoãn nghe lời! Có tư cách gì ra quyết định thay ta?!"

"Bệ hạ, thần chỉ là muốn duy trì công chính." Mặc dù dưới tình huống này, Esther vẫn duy trì sự trấn định của mình như cũ, "Amya xác thực đã phạm tội, nếu như chỉ bởi vì là em trai của thần, mà có thể được miễn trừng phạt, ta không thể nào tiếp thu được kết quả như thế."

Mạc Vong khổ sở nắm tóc: "A a a a! Cái người này sao lại cố chấp đến trình độ này!" Hoàn toàn nói không thông thế nào rách? Người này chính trực hơi quá a khốn kiếp! Cô hít một hơi thật sâu, "Ta hiểu rõ, ngươi là vì tốt cho ta, không muốn nhìn thấy ta tổn hại luật pháp, thậm chí cho là, nếu như bởi vì mình khiến cho tên kia được miễn trừng phạt, ngươi gây hại cho quốc gia này."

"Đúng là như thế."

Cô gái không thể nhịn được nữa lại đi trên đầu hắn đập một đấm: "Hãy nghe ta nói hết rồi hẵng nói!!!"

"......"

Phần hai

Một quyền này đầu đánh ra, Mạc Vong cảm thấy trái tim góp nhặt hỏa khí hình như tiêu tán chút, cô hít một hơi thật sâu, nữa chậm rãi thở ra, khiến hỏa khí còn lại đi theo hô hấp cùng nhau bay đi. Ngay sau đó, nói lần nữa: "Nói thật, Amya xác thực làm lớn vô cùng chuyện sai lầm, nhưng mà, ta cảm thấy được hắn lớn nhất lỗi không phải tổn thương ta, mà là thương tổn tới anh trai mình." Bởi vì kinh nghiệm bản thân, cô gái rất khó tha thứ cho hành động "Tổn thương người nhà", cô rất rõ ràng, bên bị thương nặng nhất sẽ khổ sở dường nào.

"Nhưng mà, Esther, ngươi oán hận hắn sao?"

Chàng trai ngớ ngẩn, thành khẩn trả lời: "Không." Hắn biết rõ, nếu như mình nói dối, nhất định cô ấy có thể nhìn ra.

"Ta biết ngay sẽ là dạng này." Cái loại người tốt này, "Tám phần còn cảm thấy trách nhiệm hoàn toàn là do mình hả? Không có dạy tốt hắn cái gì, đối với hắn không quan tâm đủ cái gì, cư nhiên không có chú ý tới chênh lệch thời gian quá mất chức cái gì...... Nếu như, " Cô gái đưa ra một giả thiết, "Ta nói là nếu như, hắn chỉ làm ‘tổn thương ngươi’ một món đồ như vậy chuyện sai lầm, hơn nữa trừ ngươi ra không có những người khác biết được, ngươi sẽ tha thứ hắn lại giấu giếm cho hắn sao?"

"......"

Không cần chờ đợi, cô gái đã biết đáp án của đối phương: "Nhất định là sẽ." Cô buông tay ra, "Ta và ngươi đều đưa ra lựa chọn giống nhau." Nếu hắn đều có thể tha thứ cho em trai của mình, tại sao cô không làm được?

"Nhưng......"

"Từ đầu tới đuôi, người hắn chân chính thương tổn được chỉ có hai người chúng ta chứ?" Nét mặt Mạc Vong nghiêm lại, cô nghiêm túc nói, "Nếu như hắn còn tổn thương những người khác nghiêm trọng hơn, ta chắc chắn sẽ không quyết định như vậy, nhưng trên thực tế, hai chúng ta chính là người xui xẻo bị hại, ngươi đã có thể tha thứ hắn, vì sao ta không thể? Về phần ảnh hưởng, chỉ cần chúng ta không nói ra chân tướng, ai sẽ biết đây?"

Không đợi đối phương trả lời, cô nói tiếp: "Ta biết rõ ý nghĩ của mình có chút ngây thơ, nhưng mà, ta cảm thấy được, tội nhân lớn nhất không phải hắn, mà là kẻ giật dây hắn đi làm những chuyện này. Nếu như xử phạt Amya, lại mất đi ngươi, quả thật giống như là một kiểu thỏa mãn bọn họ, loại cảm giác thua thiệt này sẽ làm ta vô cùng không thoải mái!"

"......" Lý do này......

"Hừ!" Cô gái khẽ hừ một tiếng, "Dù sao ta là Ma vương bệ hạ, có quyền lợi bốc đồng chứ? Nói? Có hay không!"

"...... Có." Rõ ràng mới vừa rồi còn nghiêm trang khí thế mười phần, thế nào đột nhiên liền......

"Chuyện kia cứ quyết định như vậy!" Mạc Vong vừa nói, vừa vươn tay vỗ vỗ đầu Thủ Hộ Giả của mình, "Dám phản đối lời của ta, khóc cho ngươi xem!"

Chàng trai không khỏi im lặng, không thể phủ nhận, cái này thật đúng là mạnh mẽ mà có lực uy hiếp —— hắn thật biết sợ khi thấy cô khóc.

"Ah?" Tay của cô gái đột nhiên cẩn thận lau một cái ở trên đầu chàng trai, "Kỳ quái, thế nào có một chút thô sáp...... Cái bao? Ở đâu ra?"

"Bởi vì Tiểu Tỷ bệ hạ ngài mới vừa rồi cầm sách đập đầu Esther tiền bối nha!"

"À? Đúng, đúng như vậy phải không?"

"Ha ha ha a, Esther, ngươi cũng có hôm nay, đã biết kết quả khi đối đầu với ta sao?!"

"Không, cái này không liên quan gì tới Greens tiền bối ngươi chứ?"

"Thain, câm miệng!"

"Đến đây đi, Esther, ta giúp ngươi chữa trị."

"Mal Đức......" Chàng trai mặt than đầu treo vạch đen nhìn chăm chú lên ba người nhảy ra từ sau giá sách, "Tại sao các ngươi lại ở đây?"

"Đương nhiên là bởi vì có chuyện cần thương lượng!"

"Ha ha ha a, Esther ngươi thật là ngu bạo, quả nhiên ta mới là cực mạnh đấy!"

"Không, cái này thật sự không liên quan gì tới Greens tiền bối ngươi chứ?"

"Thain, câm miệng!"

"Esther, không cần tránh, để cho ta sờ đầu một cái ta chữa trị cho."

Esther: "......" Đây rốt cuộc là một tình trạng hỗn loạn như thế nào?

Trong lúc đang bất đắc dĩ, hắn nhìn hướng cô gái, phát hiện đối phương đang trừng hai mắt về phía hắn, rồi sau đó dựng ngón cái đáng yêu lên, giống như đang nói "Ngu ngốc! Không thương lượng tốt với những người khác, làm sao họ nể phục ngươi được?", rõ ràng mới vừa rồi thời điểm nghe hắn nhắc tới Amya bày ra một bộ mặt giật mình, kết quả...... Đã sớm ở chỗ này chờ hắn sao? Thật không hổ là bệ hạ. Không biết thế nào, chàng trai nghĩ tới lúc ban đầu mới quen biết cô luôn dùng ánh mắt sợ hãi nhìn hắn giống như cực kỳ sợ hãi, cô gái đó sẽ bởi vì người nhà không gặp mình mà len lén núp ở trong chăn khóc thầm, cái đó......

—— trong lúc vô tình, bệ hạ thật sự là trưởng thành hơn rất nhiều a.

Esther không khỏi nghĩ tới người mẹ đã từng nói với hắn: " Esther yêu quý của mẹ, con vẫn luôn thành thục đáng tin, nhưng mẹ vẫn muốn nhắc nhở con, ngàn vạn lần không được xem thường bất kỳ người con gái nào, bởi vì các cô kiên cường hơn con nghĩ nhiều, cũng trưởng thành nhanh hơn nhiều. Nếu không cẩn thận nhìn chằm chằm, có lẽ một ngày nào đó con sẽ phát hiện, mình đã bị tụt lại, mà đối phương cũng đã đi tới cực xa, đến mức rất khó đuổi kịp."

Bây giờ nghĩ lại, mặc dù cô không chịu trách nhiệm, cũng là thông minh như vậy.

—— cho nên, từ đó về sau cũng vẫn như cũ để cho thần mà nhìn chăm chú vào ngài thật tốt đi, bệ hạ.

" Bắt giữ thành công!" Một đôi tay vững vàng bắt được đầu chàng trai lại, chàng trai có màu tóc màu khói hơi cong môi một cái, nói khẽ với lão bằng hữu của mình, "Esther, chỉ hướng ánh mắt đến người khác, mình sẽ không cẩn thận rơi vào trong bẫy nha."

"......"

"Chỉ là, " Mal Đức chọc chọc cục u to trên đầu Esther, "Cái người này cá là cũng đã sớm rơi vào trong bẫy, hoàn toàn không cần phải lo lắng cái này chứ?"

Esther: "......" Rốt cuộc có dạng bằng hữu này thì nên cảm thấy may mắn, hay là cảm thấy lo lắng?

Nói tóm lại, tình hình tiến triển thuận lợi ngoài ý muốn.

Còn lại ba vị Thủ Hộ Giả đối với chuyện tình "Amya" cũng không có cách nhìn quá mức gì, đại khái là ——

Greens: "Hừ, chính là tên mặt trắng nhỏ bị ta đánh bại sao? Em trai Esther quả nhiên cũng là củi mục như hắn."

Mạc Vong: "......" Trọng điểm lệch rồi á!

THAIN: "Ha ha ha, ta nhớ được lúc ấy hung ác đánh xương sườn của hắn, không biết có đứt không, nếu sớm biết đó là em trai Esther tiền bối thì sẽ không xuống tay nặng như vậy rồi."

Mạc Vong: "......" Hắn thật sự không biết sao? Hơn nữa...... Qủa nhiên vứt bỏ vỏ bọc ngây thơ ra đều là đen tối cả! 

Mal Đức: "Cái gì ta cũng không biết, gì cũng không nhớ."

Mạc Vong: "......" Đúng vậy a, hắn ngất đi sao!

Cho nên, Amya cứ như vậy giữ được một mạng, thật là thật đáng mừng, thật đáng mừng!

Mà người chứng kiến còn dư lại chỉ có dũng giả đại nhân và mấy người bạn nhỏ của hắn, nhưng mà, hình như bọn họ không có hứng thú trông nom những thứ này nhàn sự. Dũng giả đại nhân đang bận soạn bài để giúp tiểu thanh mai của mình điên cuồng học bổ túc, mèo trắng Brad vội vàng dây dưa Esther, chó trắng Saka núp ở trong nhà bếp vương cung thời gian ăn không uống không sẽ không chịu đi, chuột bạch Ni Tư đang lặng lẽ sử dụng năng lực phục chế niêm thiếp Vương Cung trong thư viện điển tịch, mà "Chim nhỏ điên cuồng" Kim Mao Yoja không biết thế nào lại cùng Thain con này Kim Mao xem hạp nhãn, hai người cả ngày đi khắp nơi ẩu đả, nghe nói Esther thấy sửa chữa báo cáo sau cả người cũng không tốt, trực tiếp rút kiếm ra đóng băng một người một chim suốt cả một ngày!

Mà mấy ngày sau, theo cô gái học bổ túc đánh một chấm hết, cô trở về thế giới kia thì học kỳ cũng đến gần.

Ở trước đó, Mạc Vong biết được một chuyện —— Amya muốn gặp cô.

Sau khi suy tư một hồi, cô đồng ý, dù sao tất cả chuyện đều đã kết thúc, hắn cũng không tổn thương nổi cô nữa, lại nói...... Nếu đánh nhau thật, nếu đánh cận chiến, thân là Ma Pháp Sư chính hắn cũng chưa hẳn là đối thủ của cô —— có lẽ là bởi vì lên ngôi hoặc là nguyên nhân khác, cô kèm theo ma pháp cư nhiên toàn bộ được tăng đến trung cấp, đơn giản là một kỳ tích —— thật ra thì bản thân một hạng là có thể lên tới cao cấp, đáng tiếc lúc vì chuyện Amya cô nói dối rất lớn, vì vậy giá trị ma lực bị trừ "Rầm rầm", a, thật là khiến người ta đau lòng!

Nhanh nhẹn cùng thể chất tạm thời không đề cập tới, lực lượng thêm được thật là dọa cô.

Chỉ là khẽ đặt chén trà xuống kết quả đập bể cái bàn...... Sau đó sàn nhà cũng nứt, cô và mảnh vụn cái bàn cùng nhau rơi xuống tầng dưới...... A a a! Cái loại ải nghiệm đáng sợ đó tuyệt đối không nên nhớ lại!

Bây giờ nghĩ lại, lúc trước đập đầu Esther thật là quá mạo hiểm, vạn không cẩn thận đánh đến mức vỡ đầu hắn...... Cô đừng làm hung thủ giết người a Này! Cũng may, trải qua khoảng thời gian luyện tập này, cô đã có thể khống chế được hơi sức tốt giống như trước kia vậy.

Ha ha ha ha ha, hi vọng Amya tên kia đủ ngoan, nếu không...... Khụ, cái tên ngu ngốc đó bị đả thương xong, cô gái đã len lén cùng những người khác thương lượng qua về chuyện của hắn, cho nên chàng trai vì nguyên nhân "Bởi vì bị thương cho nên cần tĩnh dưỡng" được ở lại trong vương cung.

Hắn đang ở trong phòng phân bố đủ loại kiểu dáng, tất cả lớn nhỏ Ma Pháp Trận giam cầm ẩn hình, mà gian phòng hai bên trái phải theo thứ tự là Thain và Mal Đức —— khác với Esther và Greens cần xử lý sự vụ trong nhà, bọn họ không phải Gia chủ, không cần gánh vác nhiều trách nhiệm như vậy, cùng lắm là đi về nhìn một chút người thân nhỏ nữa tụ hạ xuống, trừ lần đó ra có thể tận tình ở trong vương cung hưởng thụ "Thời gian hạnh phúc".

Khéo léo từ chối những người khác cùng đi, cô gái không hề khiếp ý mà đi vào phòng của Amya.

Bởi vì tất cả Ma Pháp Trận trong phòng đều mở ra vô điều kiện với cô, cô không bị bất kỳ trở ngại nào liền đi tới bên giường của đối phương. Mạc Vong mặc dù không thấy được, lại biết rõ, trên sàn nhà khắc một Ma Pháp Trận khổng lồ màu đỏ, nó là do hơn ba mươi Ma Pháp Trận mô hình nhỏ liên kết mà thành. Mà trên cổ chàng trai cũng mang một cái dây chuyền màu bạc. Cô nghe Greens nói qua bố trí cái này, một khi Amya có bất kỳ dấu hiệu muốn chạy trốn, trong nhà sáu vòng Ma Pháp Trận sẽ đồng thời phát động, cùng lúc đó, ống khóa trên cổ hắn cũng sẽ hiện ra nguyên hình, vững vàng trói buộc chặt, trừ phi chém đứt cổ, nếu không không có bất kỳ phương pháp nào rời đi nơi này.

Thấy Mạc Vong đi vào, chàng trai tĩnh tọa ở trên giường, mở miệng nói: "Ngươi đã đến rồi?"

"Ừ." Cô gái gật đầu một cái, "Thân thể như thế nào?"

"Trừ xương sườn còn có chút đau, còn lại cũng không cái gì đáng ngại."

Mạc Vong: "......" Này này, rốt cuộc là tên Thain kia hạ độc thủ như thế nào?!

"Ngươi biết là ai làm?"

"À?" Cô gái bị dọa cho phát hoảng, yên lặng xoa gò má chảy mồ hôi, "Cái đó a......"

"Vẫn còn bị nhìn thấu dễ dàng như vậy." Chàng trai bật cười một tiếng, "Ngươi thật sự là Ma vương bệ hạ sao?"

Cô có chút xấu hổ  trả lời nói: "Không thể giả được...... Đại khái......"

"Vẫn là đừng đổi, dù sao Ma vương ngu xuẩn giống như ngươi vậy sợ rằng không thể nào gặp lại —— nghe nói ngươi định bỏ qua cho ta?"

Không biết thế nào, nghe được đối phương vẫn độc miệng như vậy, cô gái ngược lại cảm thấy không khí không còn kỳ quái thế kia: "Xem như thế đi, chẳng qua nếu như ngươi làm tiếp chút chuyện kỳ kỳ quái quái, hại người không lợi mình chuyện, ta sẽ trừng phạt ngươi thật nặng."

"Hả?" Chàng trai chau mày, hiển nhiên có chút không quá tin tưởng lời của cô. Một Ma vương mềm lòng ngu ngốc như vậy, có thể nghĩ ra biện pháp trừng phạt gì à?

"Ừ, ví dụ như lột sạch quần áo cho ngươi dạo phố?"

"......"

"Lại ví dụ như lột sạch quần áo treo ngươi lên tường thành?"

"......"

"Lại ví dụ như lột sạch quần áo của ngươi......"

Amya không thể nhịn được nữa hỏi "Vì cái gì phải lột sạch quần áo của ta?!"

"Bởi vì có người nói với ta, loại phương pháp này đối với người thích thể diện mà nói cực kỳ hữu dụng, cảm giác xấu hổ mãnh liệt có lúc so với cảm giác đau đớn còn ghê hơn đấy." Mạc Vong cười, "Muốn thử một lần không? Thật ra thì ta rất có hứng thú." Đương nhiên là nói dối, chỉ là không cần nói cho hắn, chờ đã! Giá trị Ma lực! Giá trị Ma lực lại bay đi! A a a a, tại sao lại quên cái này! QAQ

"......" Tính S! Ngay từ lúc cô đánh của mình hắn nên biết, cô gái này mới nhìn thì như là đơn thuần đáng yêu thiện lương ngây thơ văn nhã nghiêm túc nhưng tuyệt đối lại là tính S!!!

Nhưng mà, nói như thế nào đây? Bị cô ngược đãi hình như còn rất mang cảm giác? Không không không, nhất định có chỗ nào không đúng!