Cứu Vớt Thần Tượng Hết Thời

Chương 58




Dòng người nhốn nháo trên đường phố thủ đô, một cô gái có mái tóc xoăn bồng bềnh nhuộm màu đỏ tím ngồi trong xe chờ đợi đèn đỏ ngã tư đường đổi thành màu xanh.


    Cô không kiên nhẫn nhìn đèn đỏ mãi không thay đổi, lấy điện thoại di động ra lướt xem Weibo.


    Vừa mới đổi mới, xuất hiện trước mắt chính là một bài Weibo có lượt chia sẻ hơn ba trăm nghìn của blogger.


    "Cắm Dao giáo lại thêm hộ pháp mới! Có người biết chuyện tiết lộ, người lúc trước bóc phốt Đường Na là con gái riêng của Ngu Trạch chính là quản lý cũ của Ngu Trạch Triệu Kiện."


    Ảnh chụp màn hình là mấy tấm ảnh chụp đoạn tin nhắn trong nhóm làm việc ở Wechat đã được làm mờ, blogger này cũng từng nổi tiếng nhờ mấy tin nóng không lớn không nhỏ có thật, độ tin cậy khá cao, phần lớn top bình luận bên dưới đều là thảo luận âm mưu:


    "Chẳng trách thời gian đó Vu Tâm tung không ít tin tích cực cho Bạch Á Lâm, thì ra là có qua có lại à!"


    "Theo lý, chuyện lớn như vậy, Bạch Á Lâm thật sự hoàn toàn không biết quản lý của mình làm cái gì ư?"


    "Hay cho một bông sen trắng trong sạch."


    Đều là người trong giới, cô gái tóc đỏ không cần nhấn vào ảnh đại diện trong top bình luận cũng biết trong đó tràn ngập seeder dẫn dắt dư luận.


     Cũng không biết Bạch Á Lâm và Triệu Kiện làm cái gì khiến Vu Tâm tiếp tục xuống tay với bọn họ sau scandal chuyện tình tay ba.


    Đắc tội ai không tốt, hết lần này tới lần khác phải đắc tội paparazzi, đoàn đội quan hệ xã hội của bọn họ sau này bận rộn rồi.


    Paparazzi không quan trọng danh tiếng, chỉ cần ngày nào người xem còn thích xem, ngày đó bọn họ còn chưa đổ được, ngược lại là làm ngôi sao, danh tiếng không khác gì sinh mệnh.


    Danh tiếng sụp đổ, con đường ngôi sao chấm dứt, có thể gặp đường sống nơi tuyệt địa, trở lại từ cõi chết, bên trong giới vạn người không có một người.


    Nhiều năm như vậy, cô chỉ nhìn thấy một người là Ngu Trạch.


    Nhớ lại những phốt của Ngu Trạch còn bị toàn mạng đều xác nhận là đúng trước đó không lâu, cô gái tóc đỏ cười khẽ một tiếng.


    Trong giới giải trí, chưa từng có chuyện không đen tức trắng.


    Làm người nên lưu lại một đường, ngày sau dễ nói chuyện, lời này không phải nói xuông. Lưu lượng thần thoại ngày xưa trở lại, có bao nhiêu nhãn hiệu và tổ tiết mục đang đấm ngực giậm chân vì tầm nhìn hạn hẹp của mình?


    Dù sao, người rộng lượng ít lắm, con người chưa chắc nhớ tất cả những người từng giúp mình, nhưng chắc chắn nhớ kỹ những người từng tổn thương mình.


    Cô ngẩng đầu nhìn về phía đèn xanh đèn đỏ đằng trước, đèn đỏ đúng lúc đổi sang màu xanh.


    Một bóng đen lao ra từ bên cạnh, nương theo tiếng động cơ vang dội, bắn ra ngoài như mũi tên.


    Chiếc xe thể thao màu đen tuyền với đường nét uyển chuyển xông lên trước, lao vùn vụt trên con đường rộng lớn, bỏ rơi một đám Mercedes-Benz, BMW và những ánh mắt ước ao xa xa.


    Đường phố thủ đô, xưa nay không thiếu xe sang người đẹp.


    Chỉ có xe sang người đẹp cao cấp nhất, mới có thể thu hút được sự chú ý của người qua đường đến mức cực cao.


    Cô gái tóc đỏ nghi ngờ nhìn siêu xe đỉnh cấp đã chỉ còn lại một bóng đen, khi những chiếc xe đằng sau thổi còi thúc giục mới lấy lại tinh thần, vội vàng kéo tay phanh.


    Lúc này điện thoại di động vang lên, cô nhìn thoáng qua màn hình điện thoại di động sáng lên, một tay lái xe lên đường lớn, một tay bắt máy:


    "Alo? Tôi ở trên đường, vừa rồi kẹt xe, nếu người tới trước thì mấy người tiếp đãi một chút... Ừ, biết rồi, tôi tới ngay."


    Cúp điện thoại, người phụ nữ tóc đỏ bỏ điện thoại xuống, hai tay nắm tay lái, đạp mạnh chân ga.


    Một chiếc Porsche màu đỏ lao nhanh ra khỏi dòng xe cộ, bỏ xa những chiếc xe tốc độ không đổi.


    Nhạc pop Trung Quốc, từ xưa tới nay đều trong trạng thái nửa chết nửa sống.


    Ngoại trừ người thực sự yêu quý âm nhạc cố định thân phận ca sĩ, phần lớn người lựa chọn làm ca sĩ là vì đổi nghề sang idol, lại từ idol nhảy đến phát triển trong giới phim ảnh.


    Ai cũng biết, hiện nay làm ca sĩ sẽ chết đói, cho dù là diễn viên nhỏ tuyến ba cũng sống thoải mái hơn ca sĩ tuyến hai.


    Trong hoàn cảnh như vậy, công ty giải trí chỉ kinh doanh âm nhạc mà không có nghề phụ cực kỳ hiếm.


    Công ty TNHH Giải trí Thiên Âm chính là một trong số đó.


    Trong giới âm nhạc, Giải trí Thiên Âm xem như công ty quản lý hàng đầu, nhưng ở trong cả giới giải trí, nó chỉ có thể đứng trên nấc thang hạng hai.


    Trong số những ca sĩ ký hợp đồng chính của công ty có không ít người có thực lực, ca sĩ thần tượng cũng có, lại đều cùng công ty, không nóng không lạnh, chỉ nhìn một cách đơn thuần giới âm nhạc còn xếp hàng đầu, đặt trong giới giải trí, cũng chỉ là một ngôi sao tuyến hai.


    Mặc dù đều là tuyến hai, nhưng duy trì hoạt động vẫn không thành vấn đề.


    Hai năm gần đây, báo cáo tài chính hàng năm của Giải trí Thiên Âm đẹp mắt hơn, không phải bởi vì thị trường chuyển biến tốt đẹp, mà là bởi vì bọn họ thỏa thuận quan hệ hợp tác lâu dài với thiên vương mới của nhạc pop Bạch Á Lâm.


    Thông qua cho thuê phòng thu âm chuyện nghiệp số một số hai cả nước, còn có các chi phí như đại diện album, chút nước thịt chảy ra từ trong bát của Bạch Á Lâm đã đủ để doanh thu của bọn họ tăng gấp bội, nhưng dạo này công ty gặp rắc rối mới.


    Phòng thu âm của bọn họ ầm ĩ lời đồn có ma.


    Các nhân viên ngầm nghị luận ầm ĩ, nói người từng sử dụng phòng thu âm đều gặp đen đủi, còn liệt kê ra mấy ca sĩ quả thật gặp thất bại sau khi thuê phòng thu âm, mặc dù quản lý cấp cao trong công ty nghiêm cấm bên dưới thảo luận về lời đồn liên quan, nhưng không biết tại sao, lời đồn này vẫn truyền đến tai đoàn đội của Bạch Á Lâm.


    Lần này hay rồi, đoàn đội của Bạch Á Lâm ấp úng vấn đề lúc nào ký kết hợp đồng đại diện album.


    Nếu như mất đi con dê béo này, báo cáo tài chính cuối năm sẽ lại khôi phục vẻ khốn quẫn giật gấu vá vai lúc trước.


    Củng Niệm Du là giám đốc âm nhạc Giải trí Thiên Âm, cũng là người đại diện pháp lý và người điều hành chính của công ty này, hai mươi bốn tuổi cô thành lập công ty, bỏ ra sáu năm để nó đứng vững trong ngành này, cô không muốn nghe ý kiến chuyển hình công ty từ quản lý.


    Nếu cô muốn kiếm tiền, ngay từ đầu đã không dấn thân vào giới âm nhạc.


    Trước sau cô đầu tư một trăm triệu vào công ty, lại tốn hơn năm mươi triệu xây dựng phòng thu âm số một số hai cả nước, vì----


    Mặc dù rất quê mùa, nhưng không sai, chính là vì giấc mơ.


    Buồn cười là, không có tiền, giấc mơ của cô cũng không thể tiếp tục.


    Nếu như Bạch Á Lâm quyết định không gia hạn hợp đồng với Thiên Âm, như vậy rất nhiều suy nghĩ và tính toán muốn thay đổi tình hình hiện nay của giới âm nhạc cũng không đủ sức áp dụng.


    Củng Niệm Du dừng xe trước cửa công ty Giải trí Thiên Âm, đóng cửa xuống xe.


    Porsche màu đỏ lấp loé đèn xe sau lưng cô, cô cất chìa khóa xe, giẫm lên giày cao gót bảy centimet, nhanh chân đi về phía cánh cửa lớn bằng kính của công ty.


    Sau khi đi vào sảnh lớn trong công ty, em gái lễ tân mới tốt nghiệp đứng lên: "Giám đốc Củng, có người tìm cô, tôi..."


    "Tôi biết rồi." Củng Niệm Du không dừng bước, đi thẳng tới thang máy.


    Nhấn một cái, thang máy dừng ở tầng một mở ra, cô đi vào thang máy ấn số tầng của mình, giơ tay lên nhìn đồng hồ.


    Cách thời gian gặp mặt còn mười lăm phút, anh ta đã đến rồi?


    Thật sự là mặt trời mọc từ hướng Tây, tiểu thiên vương từ trước đến nay đến trễ về sớm cũng có ngày đến sớm.


    Củng Niệm Du vừa cảm thán, vừa đi ra ngoài từ lúc thang máy mở cửa.


    Đế giày cao gót va chạm nền gạch đá cứng rắn, phát ra tiếng vang thanh thúy có tiết tấu, bước đi của cô kiên định, bình tĩnh, đầu tiên bỏ túi xách ở văn phòng, soi gương xem cách ăn mặc của mình có ổn không, sau đó bước đi như "giẫm bước chân dũng cảm trên chiến trường" đến trước cửa phòng khách.


    Hít sâu một hơi trước cửa phòng xong, Củng Niệm Du nở nụ cười chuyên nghiệp, đẩy cửa phòng khách: "Xin lỗi, tôi tới muộn..."


    Nụ cười của cô sững sờ tại khóe miệng.


    Ngồi trong phòng khách là một lớn một nhỏ, hai người ngoài dự đoán và cô sáu mắt nhìn nhau.


    "Chào cô." Ngu Trạch đứng lên.


    Đường Na ngồi trên ghế, vẫy tay nhỏ giấu trong ống tay áo: "Chị Niệm Du, em chào chị ạ!"


    Củng Niệm Du lập tức liên tưởng đến lời nói mà em gái ở quầy lễ tân chưa nói xong, thì ra người tới không phải Bạch Á Lâm, mà là tiền bối của Bạch Á Lâm - Ngu Trạch.


    Kinh nghiệm lăn lộn trên thương trường nhiều năm khiến Củng Niệm Du rút lại vẻ mặt dư thừa, thuận thế đóng cửa phòng khách, đi về phía hai người---- Giống như từ vừa mới bắt đầu cô đã biết mục tiêu chuyến này của cô là Ngu Trạch.


    "Hoan nghênh hoan nghênh, thật sự là khách quý ít gặp." Củng Niệm Du đi đến đối diện Ngu Trạch, tươi cười thân thiết: "Mời ngồi, uống nước hay là trà?"


    "Đều được." Ngu Trạch ngồi xuống.


    Củng Niệm Du nhìn thấy anh ngồi xuống, lúc này mới ngồi xuống đối diện anh.


    Một cô gái tóc ngắn ăn mặc quần áo già dặn, khuôn mặt trang điểm nhẹ bưng ba chén trà đi đến, đặt trước mặt ba người rồi lặng yên rời đi.


    Củng Niệm Du cười đẩy một tấm danh thiếp ngắn gọn màu trắng ra: "Lần đầu gặp gỡ, tôi là giám đốc âm nhạc của Giải trí Thiên Âm - Củng Niệm Du, tôi đã nghe tên hai người từ lâu, lần này đến Giải trí Thiên Âm, không biết là muốn thỏa thuận hợp tác gì?"


    "Chị Niệm Du, Ngu Trạch phát hành một album cần bao nhiêu tiền ạ?" Đường Na đi thẳng vào vấn đề nói.


    Củng Niệm Du ngẩn người, nhìn Ngu Trạch một lát: "Từ mấy trăm nghìn đến mấy chục triệu cũng có thể."


    "Vì sao?" Đường Na hỏi.


    "Tiền chỉ thuê phòng thu âm và đại diện cả album, hoặc chỉ phụ trách tuyên truyền phát hành hậu kỳ khác nhau rất nhiều, trong đó, bởi vì nhu cầu khác nhau nên giá các phân đoạn cũng sẽ khác nhau." Cơ thể Củng Niệm Du nghiêng về phía trước, tựa sát cạnh bàn, khuôn mặt chân thành nhìn hai người: "Nếu như hai người nói với tôi tình huống chuẩn bị hiện tại của album, tôi sẽ có một cái giá chính xác hơn."


    Đường Na nhìn về phía Ngu Trạch: "Chúng em có bài hát, ca sĩ cũng có."


    Củng Niệm Du gật đầu, nói: "Nói cách khác ngoài ca khúc và ca sĩ, hai người còn thiếu một phòng thu âm, một đoàn đội sản xuất, còn có đoàn đội tuyên truyền phát hành hậu kỳ."


    "Em muốn phòng thu âm tốt nhất, đoàn đội sản xuất tốt nhất, đoàn đội tuyên truyền tốt nhất." Đường Na nói: "Bao nhiêu tiền?"


    Củng Niệm Du kiềm chế kích động trong lòng, khẽ cười nói:


    "Giả sử trong album này có sáu bài hát, như vậy tính toán tỉ mỉ, tôi có thể khống chế chi phí trong khoảng ba mươi triệu, nếu như muốn lấy được hiệu quả album cao cấp nhất, sợ rằng chi phí sẽ hơn sáu mươi triệu. Tôi không đề nghị hai người áp dụng phương thức thuê này, chuyện này với hai người mà nói cũng không phải phương thức hợp tác có lợi nhất."


    Củng Niệm Du vẫn luôn đặt ánh mắt trên người Ngu Trạch trưởng thành, nhưng phản ứng của anh với cô rất mờ nhạt, ngược lại Đường Na chỉ có năm tuổi bên cạnh đang một mực một hỏi một đáp với cô:


    "Chị đề nghị phương thức hợp tác gì?"


    "Em có thể giao bản quyền của toàn bộ album cho chúng tôi vận hành, chúng tôi sẽ cung cấp dịch vụ trọn gói cho em---- Bao gồm cả công việc đàm phán biểu diễn thương nghiệp và buổi hòa nhạc sau này, như vậy, chúng tôi có thể cung cấp một giá chi phí sản xuất album cực thấp---- Không quá mười triệu, mà hai người chỉ cần rút một nửa lợi nhuận của album cho chúng tôi."


    Củng Niệm Du mong đợi nhìn Ngu Trạch, mà Ngu Trạch cúi đầu nhìn về phía cô bé tóc vàng đang suy nghĩ.


    "Sáu mươi triệu, đắt quá đi." Đường Na nói.


    "Vậy chia hoa hồng." Ngu Trạch nói.


    Nhịp tim Củng Niệm Du vừa mới gia tốc, Đường Na còn nói: "Chia đôi, đau lòng quá đi."


    Ngu Trạch đã đứng dậy từ chỗ ngồi: "Vậy thì đi."


    Nụ cười trên mặt Củng Niệm Du cứng đờ, đừng mà! Làm sao nói đi là đi vậy!


    Cô cực kỳ hoang mang về quan hệ chủ tớ của hai người này.


    Làm sao Ngu Trạch lại nói gì nghe nấy một cô bé năm tuổi?


    Mặc kệ vì sao đi, giờ cô đã hiểu, ra tay từ người Ngu Trạch vô dụng, cô muốn bắt được con dê béo trước mắt, thuyết phục Đường Na mới là đạo lí quyết định!


    Củng Niệm Du vừa muốn mở miệng giữ lại, cửa phòng khách bất ngờ bị đẩy ra.


    Triệu Kiện mặt ngựa vênh váo tự đắc đi đến, đi theo phía sau là Bạch Á Lâm mặc đồng phục phi công bằng vải bông và quần jean rách, phía sau hai người còn có cô gái tóc ngắn với dáng vẻ khó xử.


    "Giám đốc Củng..."


    Củng Niệm Du hơi sửng sốt, đứng dậy, nói với cô gái tóc ngắn: "Không sao, cô ra ngoài đi."


    Cô gái tóc ngắn thờ phào nhẹ nhõm, cô ấy đóng cửa lại sau khi rời khỏi đây, Củng Niệm Du cười nói: "Sao Á Lâm và anh Triệu tới mà không báo cho tôi biết một tiếng? Tôi cũng tiện bảo người xuống dưới lầu đón hai người."


    Triệu Kiện nhìn thời gian trên điện thoại di động: "10 giờ đúng, đồng hồ của tôi chắc không sai, Á Lâm à, chỗ cậu mấy giờ rồi?"


    Ánh mắt Bạch Á Lâm cụp xuống từ trên mặt Ngu Trạch, nhìn đồng hồ trên tay: "10 giờ."


    Củng Niệm Du cười hơi xấu hổ, nói: "Xin lỗi, có tình huống đột xuất----" Cô quay đầu nhìn về phía Đường Na, khuôn mặt hiện lên vẻ khẩn cầu: "Xin lỗi, bởi vì bọn họ hẹn thời gian với tôi trước, hai người có thể ngồi đợi ở phòng bên cạnh không? Tôi kết thúc chỗ này sẽ tới ngay..."


    Đường Na còn chưa lên tiếng, Triệu Kiện đã mở miệng trước: "Không cần, vốn muốn bàn bạc công việc hợp tác lần sau với các cô, hiện tại, việc này gác lại."


    Nụ cười trên mặt Củng Niệm Du cứng ngắc lại: "Anh Triệu, có chuyện gì từ từ nói, vì sao phải gác lại?"


    Triệu Kiện không thèm nhìn cô, quay đầu nói với Bạch Á Lâm mặt không thay đổi: "Bây giờ cậu còn muốn thu âm ở đây không?"


    Bạch Á Lâm xem như không nghe thấy, không chớp mắt nhìn Ngu Trạch.


    Ánh mắt hai người đều lạnh lùng, khác biệt ở chỗ, trong ánh mắt Bạch Á Lâm cất giấu địch ý như mũi kim, lạnh lùng trong mắt Ngu Trạch ý chỉ là lạnh lùng đơn thuần.


    "Anh cũng muốn phát hành album ở đây?" Bạch Á Lâm mở miệng nói.


    Ngu Trạch hững hờ: "Có lẽ."


    Triệu Kiện cười khẩy một tiếng: "Đĩa nhạc Kim Sơn tuyên bố phá sản chưa đến hai năm đâu, thế mà nhanh như vậy đã có người không nhớ lâu chạy tới nhảy hố."


    Ngu Trạch giận tái mặt, lạnh lùng nhìn anh ta, sắc mặt Củng Niệm Du không dễ nhìn lắm.


    Triệu Kiện tiếp xúc cặp mắt lạnh như băng kia, vô ý thức dời mắt, để cho an toàn, anh ta đứng sau lưng Bạch Á Lâm, yên lặng nắm chặt điện thoại trong túi quần.


    Anh ta ước gì Ngu Trạch bị chọc giận, hành hung trước mặt hoa sen trắng