Cứu Vớt Thần Tượng Hết Thời

Chương 63




"Mua! Mua!" Thạch Ý lao đến, không chút do dự giao ra 22 tệ.

Cô quay đầu, nói với Bạch Á Lâm còn ngồi tại chỗ: "Á Lâm, cậu tới đây mau! Tới ăn cùng nào!"

Sắc mặt Bạch Á Lâm không dễ coi lắm, trầm giọng nói: "Chúng ta chỉ có 23 tệ."

Thạch Ý không để bụng: "Không phải còn 1 tệ sao? Hết tiền chiều chúng ta kiếm lại, mau tới đây, ăn thịt bò trước rồi nói!"

Bạch Á Lâm im lặng một lát, từ từ đi tới, ngồi bên cạnh Thạch Ý.

Tuyên Nhạc nuốt một ngụm nước bọt, nói: "Na Na, cháu còn muốn đổi cái gì không?"

Đội Tuyên Nhạc chỉ còn 1 tệ, muốn mua vé buffet cũng không mua nổi, Trần Vinh Luân nhúng chín số thịt bò kia, vừa ăn vừa nói: "Lão Tuyên à, anh chờ xíu, em tiết kiệm một chút trong kẽ răng lát về cho anh."

Tuyên Nhạc cười không nổi: "Tôi tình nguyện chết đói!"

Đường Na hỏi: "Chú Tuyên Nhạc muốn ăn không?"

Tuyên Nhạc nghe xong có hi vọng, vội vàng gật đầu liên tục như chim gõ kiến.

Đường Na cười ngọt ngào: "Na Na không thu tiền của chú Tuyên Nhạc."

Thạch Ý và Tuyên Nhạc đồng thời hét lên kinh ngạc, Tuyên Nhạc nhảy bật dậy kích động dựng tay, đi nhanh tới ngồi vào bàn.

"Vì sao lão Tuyên có thể trực tiếp ăn? Không công bằng rồi Na Na!" Trần Vinh Luân hỏi nghi vấn của mọi người, anh ta còn chưa dứt lời đã bị Tuyên Nhạc bên cạnh đánh một cái.

Tuyên Nhạc cười mắng: "Đồ ngốc! Rốt cuộc cậu với tôi có phải một đôi không hả?!"

Đường Na nói: "Bởi vì Đản Đản từng nói với em, vào lúc anh ấy sống không tốt, chỉ có chú Tuyên Nhạc vẫn đối xử với anh ấy như trước đây, anh ấy luôn muốn báo đáp chú ấy."

Lời nói của Đường Na làm trong phòng yên tĩnh giây lát.

Tuyên Nhạc xua tay, trên mặt đầy vẻ cảm động: "Nên thôi, cậu chớ để ở trong lòng, nói báo đáp cái gì!"

Vẻ mặt Ngu Trạch có chút quẫn bách, anh lườm Đường Na một cái, Đường Na lại không sợ hãi, lời cô nói là thật, ngoại trừ Ngu Trạch chưa từng nói ra miệng thôi.

Người ngồi quanh bàn, ngoại trừ Bạch Á Lâm tất cả đều vui vẻ hòa thuận cùng nhau ăn lẩu bò.

Lúc Đường Na có mặt, tiêu điểm không có khả năng rơi xuống những người khác, chủ đề trên bàn thay đổi liên tục, nhân vật trung tâm trước sau vẫn là Đường Na hoặc Ngu Trạch.

Sắc mặt Bạch Á Lâm càng ngày càng tệ, nồi lẩu trên bàn nóng hôi hổi, nét mặt của anh ta lại như băng sương.

Ăn cơm trưa xong, nhà sản xuất bảo mọi người nghỉ ngơi một lát, sau một tiếng sẽ đến bể bơi tiếp tục ghi hình.

Sau khi tắt máy quay phim, Bạch Á Lâm không để ý ánh mắt khác thường của người khác, mặt mày vô cảm đi ra ngoài quán lẩu, Tuyên Nhạc đi đến trước mặt nhà sản xuất, cười khổ mà nói: "Có cần tôi đi dỗ không?"

Nhà sản xuất đang sầu não, vội vàng nói: "Vẫn phải làm phiền anh."

"Phiền phức cái gì, lúc đầu Ngu Trạch do tôi đề cử tới mà." Tuyên Nhạc xua tay: "Tôi đi ra xem thử."

Tuyên Nhạc đi ra ngoài thì trông thấy Bạch Á Lâm đang gọi điện thoại ở cửa ra vào. Anh ta vô ý thức bước nhẹ chân, tiếp đó nghe thấy tiếng tức giận đè nén loáng thoáng từ ngoài cửa kính:

"Lúc bọn họ mời Ngu Trạch đến ghi hình có hỏi qua tôi không? Nếu bọn họ cảm thấy tôi là râu ria, Ngu Trạch mới là công thần tăng tỉ lệ người xem của chương trình này, vậy bảo bọn họ mời Ngu Trạch đi! Tôi không ký tiếp hợp đồng nữa!"

Tuyên Nhạc đi tới, cố ý tăng tiếng bước chân của mình, Bạch Á Lâm nghe thấy tiếng động, nhìn thoáng qua phía sau, thấp giọng nói: "Thầy Tuyên tới... Cứ như vậy đi, gặp mặt rồi nói."

Anh ta cúp điện thoại, nhìn Tuyên Nhạc đẩy cửa đi ra, nói: "Thầy Tuyên, anh ra đây làm gì vậy?"

Tuyên Nhạc giả bộ như không nghe thấy những lời vừa rồi, đi tới ôm vai anh ta và nói: "Cậu ra đây làm gì? Ghi hình không vui à?"

Bạch Á Lâm nói: "Không, em ra hít thở không khí."

Tuyên Nhạc tận tình khuyên bảo: "Giới giải trí rất lớn, muốn hoàn toàn phòng ngừa chung khung hình là không thể nào, cậu ấy là khách quý tạm thời, mọi người tặng ống kính cho cậu ấy là lẽ thường thôi, tập này cậu ấy có lộ diện nhiều, có thể so với cậu ư?"

Sắc mặt Bạch Á Lâm hơi dao động, Tuyên Nhạc nói tiếp: "Từ khi cậu đến chương trình này, tỉ lệ người xem tăng 2.1%, ai không cho rằng cậu là phần quan trọng của chương trình này? Nếu cậu so đo với một khách quý tạm thời, vậy rớt giá của cậu lắm đúng không? Mọi người chúng tôi đều thấy những gì cậu đã làm vì tổ tiết mục mà!"

"Thầy Tuyên..."

"Trở về đi, ghi hình tiết mục thật tốt, bốn người chúng ta mới là người một nhà."

Tuyên Nhạc vỗ đầu vai của anh ta, không nói thêm lời.

Trong căn phòng trên tầng hai, khách quý ăn uống no say ngồi trên ghế nói chuyện phiếm nghỉ ngơi, tổ chế tác ăn cơm bên căn phòng cách vách, Bạch Á Lâm rời đi một lát lại trở về cùng Tuyên Nhạc.

Những người khác thức thời làm như không thấy.

Đường Na không hề hứng thú với hành động của bọn họ, cô leo lên người Ngu Trạch, dựa đầu vào người anh che miệng ngáp một cái rõ to.

"Buồn ngủ hả?" Giọng nói trầm thấp của Ngu Trạch từ đỉnh đầu truyền đến.

"Tự dưng buồn ngủ quá." Đường Na còn chưa dứt lời, lại ngáp to một cái, cô phờ phạc nói: "Mệt mỏi quá."

Ngu Trạch cho rằng buổi sáng cô chạy nhiều trong bảo tàng khoa học kỹ thuật, nói: "Ngủ một lát đi, bắt đầu tôi gọi cô."

Đường Na khẽ gật đầu, lông mi dày càng ngày càng rủ thấp, sau một hồi khá lâu, rốt cuộc khép lại.

Ngu Trạch ôm Đường Na ngồi nửa tiếng, tổ chế tác ở sát vách đã ăn xong, bắt đầu gọi khách quý tập hợp.

Anh đánh thức Đường Na, ôm cô đang dụi mắt đi theo những khách quý khác ngồi lên xe buýt.

Ghi hình kế tiếp ở bể bơi thành phố, người thua trò chơi sẽ bị tổ tiết mục dùng súng phun nước, bị ướt nhẹp ở bể bơi vào tháng mười hai không phải trải nghiệm tốt gì, tất cả mọi người dồn hết sức lực không muốn chơi thua.

Mặc dù Đường Na không thua, nhưng không hiểu sao lại hắt xì hơi.

Tuyên Nhạc nhỏ giọng hỏi: "Na Na sao vậy?"

Ngu Trạch đang chơi trò chơi phân tâm vì Đường Na hắt xì hơi, bị Bạch Á Lâm đẩy ngã xuống nước.

Sau khi anh từ trong nước leo lên bờ, không để ý Bạch Á Lâm đẩy anh xuống nước, nhanh chân đi về phía Đường Na.

Một người vươn tay theo bản năng, một người đưa tay ôm lấy theo bản năng, Ngu Trạch trông thấy tay mình mới phản ứng được, vội thu tay lại.

"Cô qua đây, đừng đứng bên cạnh bể bơi." Anh nhíu mày nói với Đường Na.

Đường Na nghe lời cách xa bể bơi, cô lại hắt xì hơi một cái vang dội, lần này hay rồi, Tuyên Nhạc, Trần Vinh Luân, còn có Thạch Ý, mọi người đều vây quanh, lo lắng hỏi thăm phải chăng Đường Na bị cảm lạnh.

Sắc mặt Bạch Á Lâm tái xanh đứng cách đó không xa, anh ta giành chiến thắng, nhưng không ai đặt lực chú ý ở trên người anh ta!

Ngu Trạch! Ngu Trạch! Chỉ cần có anh, mãi mãi không ai nhìn anh ta!

"Ối, quần áo Na Na bị ướt rồi!" Thạch Ý sờ lưng Đường Na, bỗng nhiên hô một tiếng.

Đường Na hít mũi một cái, đưa tay sờ đằng sau, đúng là sờ được một chỗ bị ướt.

Cô cũng không chú ý quần áo bị ướt lúc nào.

"Chắc là vừa rồi chơi bắn súng nước bị bắn phải." Sắc mặt Tuyên Nhạc nghiêm túc: "Có cần bảo nhân viên công tác đi mua một ít thuốc cảm không?"

Đường Na quả quyết lắc đầu: "Không uống thuốc, Na Na không bị bệnh."

Thạch Ý ngẩng đầu hỏi nhân viên công tác xung quanh: "Ai mang dư quần áo trẻ con không?"

Đương nhiên không có, ghi hình tiết mục, ai lại mang quần áo trẻ con chứ?

Ngu Trạch cũng không mang.

Anh nhíu mày nhìn Đường Na một hồi, bỗng nhiên bước nhanh về phía nhà sản xuất.

"Nhà tôi cách bể bơi chỉ mười lăm phút đi đường, có thể để tôi mang Na Na trở về đổi quần áo rồi quay tiếp không?" Ngu Trạch mở miệng nói.

Nhà sản xuất do dự một chút, nói: "Nếu không để nhân viên công tác mang Na Na trở về thay quần áo, cậu và Bạch Á Lâm đang chơi trò chơi, Na Na có thể tạm thời không có mặt, nhưng trong màn ảnh không thể không có cậu được."

Ngu Trạch gật đầu.

Nhà sản xuất gọi một nhân viên công tác tới dặn dò vài câu, sau đó cô ấy dắt Đường Na rời đi.

Đường Na vừa đi vừa hắt hơi.

Kỳ lạ, cô làm sao vậy? Theo lý mà nói, bây giờ cô sẽ không bị bệnh mà?

Hắt hơi thì thôi đi, cô còn rất mệt mỏi nữa, nhân viên công tác nói mang cô trở về thay quần áo, cô nghĩ ngợi cũng đồng ý.

Cô đón ánh mắt lo lắng của Ngu Trạch, nói: "Na Na trở lại mau thôi."

Lúc Đường Na được nhân viên công tác dắt đến cửa bể bơi, cô quay đầu nhìn thoáng qua, Ngu Trạch còn đang nhìn cô. Mặc dù cô cảm thấy cơ thể rất mệt mỏi, nhưng vẫn giơ tay lên vẫy vẫy với anh.

Nhân viên công tác dẫn cô ngồi lên xe thương vụ của tổ chế tác, vừa khởi động ô tô vừa hỏi: "Na Na, chị mua thuốc cảm cho em nhé? Uống xong có thể nhanh khỏi."

Đường Na kiên quyết từ chối lần nữa.

Trừ phi vạn bất đắc dĩ, nếu không cô tuyệt đối không uống thuốc!

Nhân viên công tác lái xe, rất nhanh đưa Đường Na đến dưới nhà, sau khi Đường Na nhã nhặn từ chối ý tốt của đối phương, một mình tới cửa mở khóa mật mã vào nhà.

Vừa vào cửa, cô lại hắt hơi một cái.

Thật sự là gặp ma.

Đường Na quyết định tắm nước nóng rồi hẵng thay quần áo, tuy nói chắc sẽ không bị cảm... Nhưng cơ thể này, ai biết được?

Mỗi lần như này cô lại muốn ở trong lòng kéo bò sát nhỏ ra ngoài mắng một trăm câu, đều tại Ngu Trạch! Làm hư sách ma pháp của cô! Nếu như không phải tại anh, cô cũng sẽ không xuất hiện những bệnh vặt không thể hiểu được này!

Đường Na hít mũi một cái, cầm quần áo mới đi vào phòng tắm tắm rửa.

"La là la, là lá la, ở bên kia núi, bên kia biển..."

Bởi vì nhảy lên cũng không treo lên móc được, cục nhỏ tóc vàng tiện tay vắt quần áo sạch trên nắp bồn cầu.

"Có một ma nữ xấu xa..."

Vừa ngâm nga câu hát, cô vừa cởi ra quần áo bẩn ném vào giỏ quần áo bẩn.

Chân trần mập mạp bước vào bồn tắm lớn, cô vừa hát vừa vén mái tóc dài đã ướt đẫm ở bể bơi, chú vịt vàng hàng ngày tắm với cô đọng nước bơi tới bơi lui quanh bồn tắm.

Hơi nước dần dần giăng đầy tầm gương trên bồn rửa tay.

Đường Na nghĩ đến nhân viên công tác còn chờ mình dưới nhà, nhanh chóng tắm rửa gội đầu rồi ra khỏi bồn tắm.

"Cô tà ác lại xinh đẹp, cô nguy hiểm lại đáng sợ, cô sống không có phép tắc trong toà thành màu đen..."

Bàn chân mảnh khảnh xỏ vào dép khủng long, nửa bàn chân đều giẫm lên mặt đất. Cô xỏ đôi dép không vừa chân, trầm mê trong buổi hoà nhạc trong phòng tắm của mình, khoan thai đi đến trước bồn rửa tay, rút khăn trên kệ để lau tóc.

Soi mặt gương mờ ảo, cô lau xong tóc, tiện tay dùng khăn lau tóc trong tay lau mặt gương...

Một khuôn mặt xán lạn như đóa hoa xuân hiện ra.

Cô nhìn thoáng qua, như không có việc gì xoay người ném khăn mặt vào giỏ quần áo bẩn, vừa hát vừa đi về phía cửa.

"Là lá la... Là la... Ối?"

Đường Na xoay người, bước nhanh chạy về trước gương.

Trong gương, một thiếu nữ tóc vàng mắt to chống lại mắt to, khiếp sợ bốn mắt nhìn nhau.

Cô... Lại biến lớn rồi?

Trong bể bơi thành phố, mấy tiếng kêu kinh ngạc vang lên liên tiếp.

Ngu Trạch có một màn phản công đặc sắc, anh áp chế chân phải của Bạch Á Lâm và lật ngã anh ta rơi khỏi đệm khí.

Bạch Á Lâm rơi xuống nước "ùm" một tiếng, Ngu Trạch thở hổn hển đứng dậy trên đệm khí nổi bồng bềnh trên bể bơi.

"Ngu Trạch thắng!" Trọng tài lớn tiếng tuyên bố.

Ngu Trạch không nhìn Bạch Á Lâm rơi xuống nước, nhảy xuống nước bơi về bờ.

Tuyên Nhạc kéo anh từ trong nước lên, Ngu Trạch nhìn về phía ven bờ tập trung rất nhiều nhân viên công tác, thấp giọng hỏi: "Con bé quay lại chưa?"

Tuyên Nhạc lắc đầu.

Nhà sản xuất từ trong đám người đi ra, lớn tiếng nói: "Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ một lát, ai mang theo quần áo để thay thì đi thay, ai không mang có thể mượn thiết bị sấy khô quần áo ở đây, nửa giờ sau chúng ta sẽ đến địa điểm ghi hình kế tiếp."

Sau khi nhà sản xuất sau nói xong, khách quý khác đều đến phòng thay đồ thay quần áo, Ngu Trạch đi thẳng về phía nhân viên công tác trông giữ đồ vật quan trọng, muốn lấy lại điện thoại di động của mình.

Sau khi anh mở khoá điện thoại, nhấn số của Đường Na trên bàn phím quay số, điện thoại vang lên thật lâu, mãi đến khi tự động cúp máy cũng không có người bắt máy.

Ngu Trạch nhíu chặt lông mày.

Anh tìm nhà sản xuất, xin số điện thoại của nhân viên đưa Đường Na trở về thay quần áo, sau khi gọi đi, không mấy giây có người bắt máy.

"Tôi là Ngu Trạch." Ngu Trạch đi thẳng vào vấn đề.

"Thầy Ngu! A, tôi đang muốn liên lạc với anh đây!" Nhân viên công tác nói: "Na Na đi lên một lúc lâu cũng không có động tĩnh, bây giờ tôi đang ở cửa nhà anh, gõ cửa cũng không người đến mở, anh cần tôi vào nhà xem không?"

Ngu Trạch vừa định nói "có", lại nghĩ tới tính cách ngoài dự liệu của Đường Na, sợ nhân viên công tác vào nhìn thấy thứ gì không thực tế, anh dừng một chút, nói: "Không cần đâu, tôi trở về ngay."

Anh cúp máy, lại đi tìm nhà sản xuất, đề nghị muốn mượn thời gian nghỉ ngơi chạy về nhà xem thử.

"Quần áo cậu vẫn còn ẩm ướt đây này." Nhà sản xuất kinh ngạc nhìn anh một cái.

Quần áo trên người Ngu Trạch ướt đẫm, bây giờ còn đang nhỏ nước róc rách xuống chân, bên ngoài âm mấy độ, anh mặc quần áo ướt ra ngoài muốn đông lạnh thành một khối băng sao?

Ngu Trạch nói: "Không sao."

Nhà sản xuất nhìn ra sự kiên quyết và lo lắng trên mặt anh, trầm ngâm một lát rồi nói: "Cậu đi sấy khô quần áo trước đi, lát nữa chúng ta đi chung với cậu đón Na Na, được không?"

Ngu Trạch sững sờ, nhà sản xuất cười nói: "Yên tâm, chúng tôi chờ ở dưới nhà, tổ chế tác không đi vào."

Không có lý do chần chừ, Ngu Trạch nói cảm ơn nhà sản xuất, đồng ý một lát nữa cùng tổ chế tác trở về đón người.

Tiếng máy sấy tràn ngập phòng tắm.

Đường Na nghiêng đầu, ở trước gương dùng máy sấy sấy mái tóc vàng óng.

Sau khi sờ mái tóc hầu như đã khô,