Cứu Vớt Thần Tượng Hết Thời

Chương 68




Hai người bước ra khỏi phòng khách, hành lang cabin sáng như ban ngày, hành lang im ắng chỉ có tiếng bước chân của họ.

Trong không khí lưu động sức mạnh dao động bất thường, Đường Na đoán có một loại ma pháp... yêu thuật khu vực nào đó mà bọn họ nói đã bao bọc con thuyền, khiến những vị khách không tham gia đấu giá chợ đen chìm vào mộng đẹp.

Sau khi hai người bước xuống tầng ba, không khí hiển nhiên huyên náo hơn hẳn. Sảnh tiệc ban ngày đã thay đổi rất nhiều, cửa mở rộng hơn gấp đôi, âm nhạc tao nhã khe khẽ vang lên từ trong sảnh. Trai xinh gái đẹp ăn diện sang trọng kết bạn với nhau lần lượt bước vào sảnh tiệc.

Trác Vũ là người tổ chức, anh ta đứng nghiêm trang ở cửa, gửi lời cảm ơn tới mỗi vị khách đến tham gia đấu giá.

Đường Na và Ngu Trạch được nam phục vụ dẫn vào sảnh tiệc, tầng một trống không, chỉ để lại bàn đấu giá ở chính giữa, nhiều gian phòng nhỏ riêng biệt được dựng trên tầng nhỏ phía trên. Sau khi hai người được dẫn vào một gian phòng, người phục vụ mỉm cười đưa cho họ một cái nút nhỏ.

"Cửa kính là loại kính một chiều đã được xử lý đặc biệt. Hai vị cứ yên tâm xem đấu giá. Nếu muốn tham gia đấu giá, ngài chỉ cần nhấn nút, micrô trên bàn có thể truyền âm thanh đã được chỉnh sửa tới khán giả. Hoan nghênh ngài nói chuyện thoải mái, cuối cùng, chúc các vị tối nay muốn gì được nấy, thắng lợi trở về."

Người phục vụ mỉm cười mở cửa rời đi.

Đường Na ngồi xuống bàn bày bánh ngọt và hoa quả, cầm một quả táo lên cắn một miếng. Trong khi đó, Ngu Trạch bước đến cửa sổ nhìn xuống tầng dưới.

Cánh cửa đang đóng lại bỗng nhiên bị đẩy ra, Lê Hoằng trong bộ quần áo chỉnh tề tươi cười bước vào, theo sau là nam phục vụ vừa phục vụ Đường Na.

"Tôi tưởng anh chết rồi chứ." Đường Na gặm táo, không khách khí nói.

"Trước khi đi đến thế giới khác, tôi không dám chết." Lê Hoằng cười nói: "Tôi có thể ở chung phòng với hai người không?"

Đường Na gật đầu, lúc này nam phục vụ mới mở cửa rời đi lần nữa.

Lê Hoằng ngồi xuống đối diện Đường Na: "Đây là dáng vẻ ban đầu của cô sao?"

"Trông đẹp không?" Cô nhìn anh ta chằm chằm.

Lê Hoằng không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô, mà tươi cười nhìn Ngu Trạch bên cửa sổ: "Anh ta nói cô không đẹp?"

"Anh ấy dám." Đường Na cắn một miếng táo răng rắc một tiếng.

"Chất vấn nhan sắc của cô đúng là tự rước lấy nhục. Tôi không muốn bị người ta nghi ngờ là có mắt không tròng." Lê Hoằng lắc đầu nói, "Tôi rất tán thưởng vẻ đẹp của cô như bao người trên thế giới này... Chỉ là, cái túi này của cô..."

Cô vỗ vỗ cái mông ngỗng trắng nõn mập mạp nói: "Đẹp không?"

Lê Hoằng nhìn chủ nhân của ngỗng trắng lớn, với khuôn mặt kiêu ngạo của cô, anh ta không hề nghi ngờ nếu như mình trả lời phủ định sẽ bị đối xử bất công như thế nào.

"Đẹp." Anh ta nhẹ nhàng nói, "Thực sự phù hợp với cô."

"Anh rất tinh mắt." Cô nhìn anh ta đầy hài lòng.

Đúng chín giờ, phiên đấu giá thật sự của Vũ Thuyền bắt đầu.

Đường Na mua tám trăm đến một vạn nguyên liệu thô rồi dừng lại, cô chống cằm nhàm chán chờ đợi điểm nổi bật thực sự của chợ đen, "Cánh cửa thời không" xuất hiện.

Là bảo vật áp trục của buổi đấu giá, "Cánh cửa thời không" là vật phẩm đấu giá cuối cùng. Các vật phẩm đấu giá khác đều do một phong yêu (yêu tinh ong) có vòng mông xinh đẹp chủ trì, đến "Cánh cửa thời không" đổi thành Trác Vũ mặc vest đích thân lên sân khấu.

Hai người phụ nữ gợi cảm bưng một hộp kính trong suốt bước lên sân khấu, Đường Na nhìn kỹ thì thấy trong hộp kính chỉ có một mảnh giấy da dê cũ kĩ, cái gọi là "Cánh cửa thời không" chẳng lẽ chính là tờ giấy kia?

Quyển trục dịch chuyển?

Đường Na chưa bao giờ nghe nói một quyển trục dịch chuyển có thể di chuyển qua các thế giới, ngay cả khi quyển trục đó được làm bằng da hắc long thì cũng không thể gánh nổi ma lực khổng lồ như vậy.

"Không sai, như các vị nghi ngờ, vật phẩm đấu giá 'Cánh cửa thời không' của chúng tôi không phải là một cánh cửa, mà là một bản đồ trận pháp có thể mở ra cánh cửa thời không. Chỉ cần nắm vững bản đồ trận pháp này, các vị sẽ nắm giữ chìa khóa mở ra một thế giới khác."

Trác Vũ vừa dứt lời, trong hiện trường vang lên một tiếng giễu cợt không phân biệt được nam nữ: "Có thể mở ra cánh cửa đến thế giới khác có ích lợi gì? Chinh phục thế giới khác?"

Câu hỏi của anh ta ngu ngốc đến mức không vị khách nào trả lời câu hỏi của anh ta, ngay cả Trác Vũ cũng tự động không nhìn người đặt câu hỏi.

Chinh phục thế giới?

Tất nhiên là chinh phục thế giới!

Đương nhiên là chinh phục thế giới!

Chỉ cần nghĩ đến việc châu Âu phát hiện ra đại lục mới đã thu được bao nhiêu của cải và tài nguyên là có thể thấy chinh phục một thế giới khác có thể mang lại bao nhiêu tiền tài!

Không ít người trong hội trường đều phấn khích vì điều này, cũng có một số người ôm thái độ hoài nghi về điều đó.

Ai có thể đảm bảo sau khi cánh cửa thời không được mở ra, thế giới bên kia sẽ là thổ dân lạc hậu chứ không phải người văn minh hùng mạnh?

"Chúng tôi có thể tin tưởng vào nhân phẩm của ngài Trác, nhưng làm sao anh có thể đảm bảo rằng chúng tôi mua được bản đồ trận pháp thì có thể thành công mở ra cánh cổng thời không?" Một giọng nói khác vang lên phía trên đại sảnh.

Trác Vũ cười nói: "Tôi không thể bảo đảm."

Anh ta nhìn rất nhiều căn phòng đơn nhỏ xung quanh tầng trên, cười nói: "Thứ tôi bán chỉ là chìa khóa để mở cánh cửa thời không. Có thể tìm được cánh cửa này hay không tùy thuộc vào trình độ của chính các vị."

Yên tĩnh nửa ngày.

Mặt Trác Vũ không chút thay đổi nói: "Giá khởi điểm lần đấu giá này là tám mươi triệu, mỗi lần tăng giá là mười triệu. Mời các vị đấu giá."

Một hồi lâu trong đại sảnh không có âm thanh nào.

Lê Hoằng cười bấm nút trên bàn, trong đại sảnh vang lên một giọng nói máy móc: "Chín mươi triệu."

Một lúc sau, một giọng nói máy móc thứ hai vang lên: "Một trăm triệu."

Vốn Đường Na nghĩ rằng sẽ không có mấy người chấp nhận rủi ro tham gia khoản đầu tư rủi ro cao mà không biết liệu có thể thu được lợi nhuận này hay không. Không nghĩ tới từ tiếng tăng giá thứ ba vang lên, thời gian âm thanh tăng giá dừng lại càng lúc càng ngắn.

Giá của quyển trục ngày càng cao, thoáng cái lên đến 500 triệu.

Giá cả vẫn tăng, nhưng tốc độ càng ngày càng chậm hơn, thời điểm trong đại sảnh im ắng càng ngày càng nhiều.

Nếu như thành công mở ra cánh cửa thời không, lợi nhuận thu về có thể lên đến hàng chục, hàng trăm tỷ.

Nếu không mở được thì tiền mua quyển trục chỉ có thể coi như ném xuống sông xuống biển.

Đường Na xem với vẻ thích thú. Dù sao đây cũng không phải là tiền của cô nên cô không có gánh nặng tâm lý nào cả. Lê Hoằng trả tiền đã mất đi nụ cười, không chớp mắt chú ý cuộc đấu giá bên dưới.

Bây giờ chỉ còn lại một người cạnh tranh với anh ta.

"890 triệu."

Âm thanh máy móc lạnh lùng vang lên toàn trường.

Đường Na lấy một quả anh đào trong đĩa hoa quả ném vào trong miệng, dù bận vẫn ung dung nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lê Hoằng: "Anh còn có thể tăng giá không?"

Lê Hoằng cười như không cười nhìn cô một cái, nhưng lại ấn nút đấu giá trên bàn.

"900 triệu."

Hội trường im lặng, nhất thời không có tiếng động.

Trác Vũ mỉm cười hỏi ba lần, cuối cùng gõ búa trong tay: "Chúc mừng vị khách này đã ra giá 900 triệu giành được 'Cánh cửa thời không'."

Chợ đen, hết thảy đều kết thúc.

Ba giờ sáng, trên eo biển Đài Loan yên ắng chỉ còn tiếng sóng vỗ, đêm đen bao phủ biển cả vô tận, một con thuyền sang trọng sáng như ban ngày lặng lẽ sừng sững trong gió đêm.

Trong một căn phòng dành cho khách ở trên tầng ba của con thuyền khổng lồ, ba người ngồi một bàn nhìn vào tấm da dê đã được trải ra.

"Đây không phải bản đồ trận pháp, nó là ma pháp trận." Cuối cùng Đường Na cũng lên tiếng.

Sau khi Đường Na nói, hai người đàn ông còn lại mới dám nói chuyện.

"Cô chắc chứ? Tôi nhìn nó không khác gì trận pháp huyền học." Lê Hoằng nghi ngờ liếc nhìn cô, sau đó lại nhìn về phía tấm da dê.

"Có kính lúp không?" Đường Na nói.

"...Không có."

"Vậy anh mở to mắt ra nhìn kỹ xem." Đường Na ném tấm da cho Lê Hoằng.

Lê Hoằng cầm tấm da dê lên, sau khi nhìn kỹ một lúc, vẻ mặt anh ta thay đổi, cầm tấm da dê đến gần, thiếu chút là dán lên mặt anh ta.

"Trong trận pháp còn có trận pháp." Anh ta nhìn về phía Đường Na.

"Không phải trong trận pháp có trận pháp." Đường Na uốn nắn: "Là trong trận pháp có ma pháp trận."

Cô nói: "Người viết cái này phải thông thạo cả huyền học và ma pháp."

Điều này nghĩa là gì?

Mọi thứ đều có thể.

Thế giới sáng sủa sau khi xác nhận ác linh Thủy Hoàng chính là Nibel lại bị sương mù bao phủ.

"Tôi đã tìm được chìa khóa cho cô, cô có chắc mình có thể mở được cánh cổng thời không không?" Lê Hoằng nhìn cô chăm chú.

Sau khi Đường Na đưa tay ra, Lê Hoằng đưa tấm da dê vào tay cô, cô không khách khí ném kho báu trị giá 900 triệu vào túi đeo ngỗng trắng của mình.

"Điều tôi nắm chắc duy nhất là... ngoài tôi, không có người thứ hai trên đời có khả năng mở ra cánh cửa thời không này."

Đúng chín giờ sáng hôm sau, con tàu sang trọng đã cập bến Ngũ Duyên Vịnh đúng giờ.

Có rất nhiều tay săn ảnh nghe tiếng mà đến, muốn chụp ảnh Ngu Trạch và "cô bạn gái bí ẩn" của anh càng sớm càng tốt.

Từ khóa "Ngu Trạch yêu đương" đã lên No 1 hot search cho thấy lượng truy cập siêu khủng.

Mọi thứ phải bắt đầu từ mười giờ rưỡi đêm qua.

Ngày hôm qua được cho là một ngày bình lặng, cho đến 10 giờ 30 đêm, một tài khoản marketing nhỏ đột nhiên tung tin Ngu Trạch đưa bạn gái đến buổi đấu giá Vũ Thuyền được tổ chức ở eo biển Đài Loan. Ngoài câu chữ vạch trần, tài khoản marketing nhỏ còn đính kèm một bức ảnh trong một bữa tiệc tối, cô gái với mái tóc vàng và đôi mắt tím đang nắm tay Ngu Trạch và mỉm cười vui vẻ. Ngu Trạch cúi đầu nhìn cô ấy với nụ cười trên môi.

Không có bất ngờ nào, tin tức này nhanh chóng được các blogger lớn chia sẻ, lại được cư dân mạng nhiệt tình chia sẻ, lượt chia sẻ của bài đăng gốc đã vượt quá một triệu lượt.

Dưới Weibo cá nhân của Ngu Trạch đều là quỷ khóc sói gào, chỉ có vẻn vẹn vài lời chúc:

"Em không tin, anh mau ra đây thanh minh đi!"

"Tóc vàng, mắt tím, xem ra là thật rồi, đây chính là 'chị gái' trong miệng Na Na."

"Đừng nói với em là thật, anh mới nổi tiếng trở lại bao lâu? Muốn yêu đương? Trái tim sự nghiệp của anh chết rồi sao?"

"Hẹn hò yêu đương là chuyện của hai người, không thể chỉ mắng một phía... Vậy 'chị gái' này là ai đào ra?"

"Tôi không thoát fan, sẽ không bao giờ thoát fan. Dù sao bạn gái như nước chảy, Bột Cá (đồng âm Ngu fan) mãi vững bền."

Khu vực bình luận của bài đăng gốc hoàn toàn khác với khu vực bình luận trên Weibo cá nhân của Ngu Trạch. Top 1 bình luận đã có hơn 100.000 lượt thích:

"Người ta trai tài gái sắc, một yêu quái như bạn có tư cách gì phản đối."

Hầu hết các bình luận xếp sau top 1 bình luận đều là thái độ ủng hộ.

"Dáng vẻ giống Na Na, Na Na trưởng thành cũng sẽ xinh đẹp như vậy!"

"Tôi có thể chấp nhận việc Ngu Trạch yêu đương. Dù sao thì anh ấy cũng đã đến tuổi yêu đương và kết hôn rồi. Một số fan hâm mộ đừng lớn lối quá. Người ta đã 26 tuổi rồi còn không được yêu đương sao?"

"Vẻ đẹp thần tiên, Ngu Trạch lời lắm rồi."

"Thật hay giả vậy? Tôi vẫn cho rằng Ngu Trạch và Trì Linh Âm có gì đó cơ."

"May mắn tôi chưa ngủ. Dưa đêm nay ngon thật. Mong chờ ngày mai có  thông tin chi tiết hơn."

"Ai tag Trương Tử Nhàn đi?"

"Đáng tiếc tôi và Lê Hoằng chưa thể công khai."

"Đáng tiếc tôi và Bạch Á Lâm chưa thể công khai."

Đám paparazzi mong chờ trước du thuyền lớn mà không biết rằng người mà họ chờ đợi đã bay qua trên đầu bọn họ.

Đây là lần đầu tiên Đường Na đi máy bay tư nhân, cảm giác mới mẻ lấn át sự khó chịu khi đi máy bay. Lúc máy bay bay qua bến tàu tụ tập vô số paparazzi, cô còn dựa vào cửa sổ nhìn xuống.

Chiếc máy bay tư nhân dài gần 30 mét này là tài sản của Ngu Thư. Khi Đường Na đi dạo trên thuyền ngày hôm qua, cô đã nhìn thấy chiếc máy bay lớn nhất và bắt mắt nhất này trên bãi đáp máy bay.

Tuân theo triết lý sống có hời mà không chiếm là đồ ngốc, sáng sớm Đường Na đã chạy đến phòng Ngu Trạch, bí mật lấy điện thoại di động gọi cho Ngu Thư, định đặt hai chuyến bay thẳng trở về Bắc Kinh.

Ngu Thư còn muốn ở trên thuyền thêm nửa ngày, máy bay đúng lúc có thể đưa bọn họ trở về thủ đô trước.

Tin tức về vụ bê bối bay khắp trời, làm sao cô có thể không biết?

Lúc này xuống thuyền, không phải đụng phải máy ảnh của paparazzi sao?

Cứ để bọn họ đợi, để dân mạng xôn xao, mặc dù không biết gã tọc mạch nào tung bức ảnh của cô lên mạng, nhưng chuyện Bách Đế Na bị lộ chỉ là vấn đề thời gian, Đường Na lười so đo.

Việc cô phải làm bây giờ chính là lợi dụng nhiệt độ này để chứng thực thân phận cậu chủ nhà giàu cho Ngu Trạch. Qua nửa năm cố gắng của cô, Ngu Trạch đã thành công có được hình tượng "nghèo khó", "cố gắng", "có kỷ luật", "mặt lạnh tim nóng".

Bây giờ, đã đến lúc chuyển từ "nghèo khó" thành "chí kiên", cộng thêm hình tượng "con nhà giàu"...

Ngu Trạch, một người có chí khí, làm việc chăm chỉ, có kỷ luật, sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng không muốn nhận sự che chở, đối mặt với tuyệt vọng nhưng không muốn khuất phục, có vẻ ngoài điển trai và lạnh lùng nhưng lại vô tình thể hiện sự dịu dàng khi đối mặt với trẻ con.

Thần tượng thần tiên gì thế này?

Huyết tinh ma nữ vĩ đại đã phát ma chú, ra lệnh cho tất cả phụ nữ trên thế giới phải phát điên vì anh, đập bang bang vào tường vì anh!

Máy bay càng lúc càng cao, cảm giác không trọng lượng càng lúc càng khó chịu, Đường Na xoay người nằm xuống chiếc ghế da dài, gục đầu vào lòng Ngu Trạch, ngáp một cái rồi nói: "Đến nơi thì gọi tôi."

Ngu Trạch nhẹ nhàng xoa tóc cô và nói: "Ngủ đi."

Cả hai người trong cuộc đều không để tâm đến những tin đồn đang lan truyền trên mạng.

Thủ đô, sau khi nhận được cuộc gọi từ Đường Na vào đêm qua, Từ Sài dành cả đêm ngồi trên bàn làm việc.

Anh ta cẩn thận xem xét từng chữ, dùng tâm lý muốn nộp bài tập cuối kỳ, cố gắng sử dụng những câu trung lập nhất và ít khiến người ta nghi ngờ nhất để viết ra một bài hút fan nhất, vẻ vang nhất cho Ngu Trạch.

Trước khi Từ Sài vò đầu rụng hết tóc, vào chín giờ sáng, anh ta cuối cùng cũng viết được một bài chuyên đề dài 6.000 từ về Ngu Trạch. Sau khi viết xong, anh ta vừa xem lại vừa sửa chữa, cảm thấy mình đã viết một bản tin đạt đến đỉnh cao trong sự nghiệp, nhất