Cứu Vớt Thần Tượng Hết Thời

Chương 76




Cô thong thả gặm chân gà kho, con mèo đen đi loanh quanh bên cạnh chân cô, đột nhiên, cô chú ý tới một bức ảnh chụp gia đình ba người trên chiếc kệ cạnh cửa phòng bếp.

Người đứng ở giữa rõ ràng là Bộ Khâu, anh ta đang mặc đồng phục cử nhân tốt nghiệp đại học, đôi nam nữ trung niên hai bên hẳn là bố mẹ anh ta, họ đang đứng tươi cười rạng rỡ trước cổng trường đại học.  

"Đó là ảnh chụp khi tôi tốt nghiệp đại học." Chú ý tới ánh mắt của Đường Na, Bộ Khâu hoài niệm nói: "Chớp mắt, đã mấy năm trôi qua."

"Bố mẹ cậu không ở Thượng Kinh sao?" Ngu Trạch hỏi.

"Đúng vậy, nhưng tôi không muốn ở nhà, con trai lớn tướng rồi còn sống ở nhà bố mẹ mình, nói ra buồn cười biết bao." Bộ Khâu ngượng ngùng nói: "Đáng tiếc lâu như vậy tôi còn chưa đâu vào đâu."

"Cậu có xuất phát điểm rất cao khi ra mắt trong giới phim ảnh. Tôi tin với khả năng của mình, cậu chắc chắc sẽ có thể nổi bật trong ngành này." Hiếm khi Ngu Trạch khen ai.

"Mong là vậy." Bộ Khâu tỏ vẻ ngại ngùng: "Còn một thời gian nữa mới đến ngày khai máy Tội Nghiệt, tôi dự định tuần sau sẽ dùng số tiền làm việc dành dụm được mấy năm nay đưa bố mẹ đến Nhật ngắm hoa anh đào, hai người vẫn luôn mong muốn được đến đó, có thể muốn sắm cho gia đình mình một cái bồn cầu thông minh... Đến lúc đó chúng tôi khẳng định sẽ đi chùa miếu, tôi cũng sẽ xin bùa nhân duyên cho hai người!"

Bộ Khâu vỗ ngực: "Từ hôm nay trở đi chúng ta sẽ là bạn bè, tuyệt đối đừng khách sáo với tôi, muốn mua mặt nạ gì thì nói cho tôi biết, tôi sẽ mang hai cái vali 28 inch đi, dù hai người muốn tôi mang nồi cơm điện, tôi cũng có thể mang về!"

Đường Na không nhịn được phụt cười.

Làm sao một người có thu nhập như Ngu Trạch lại có thể nhờ người khác mang nồi cơm điện từ Nhật Bản về chứ, muốn mua cái gì thì vào Taobao mua, nếu có thời gian thì bay sang Nhật Bản dạo phố cũng không phải chuyện không thể.

Càng đừng nhắc đến Đường Na.

Bộ Khâu nhìn Đường Na không nhịn được cười và Ngu Trạch hơi mỉm cười, ngượng ngùng nói: "Tôi lại nói sai điều gì sao? Hai người đừng để trong lòng... Con người tôi không giỏi ăn nói cho lắm..."

"Cám ơn tấm lòng của cậu." Ngu Trạch nói.

"Ấy, không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, hai người vui là tốt rồi." Bộ Khâu ngại ngùng nói.

Sau khi cơm nước xong, Ngu Trạch và Bộ Khâu ở phòng khách nói chuyện, Đường Na đi đến phòng ăn đã không có ai.

Sau khi xác định Bộ Khâu trong phòng khách không chú ý đến mình, cô duỗi ngón tay ra và vẽ một ma pháp trận trên không trung.

Ma pháp trận màu u lam trên không trung ngưng tụ, rồi trong nháy mắt bay đi, những ngôi sao màu u lam ẩn vào từng gian phòng.

Đây là một ma pháp nhỏ, không có tính công kích, nhưng nó có thể xua đuổi vận rủi.

Trong một thời gian dài, những điều xui xẻo như quên tắt ga sẽ không xảy ra trong ngôi nhà này nữa.

"Na Na."

Giọng Ngu Trạch vang lên từ phòng khách, Đường Na lon ton chạy lại, nắm tay anh.

"Cảm ơn cậu đã khoản đãi, chúc cậu sớm ngày hoàn thành ước nguyện của mình." Ngu Trạch dùng một tay khác bắt tay Bộ Khâu.

Sau khi hai người rời khỏi nhà của Bộ Khâu, bầu trời đã đầy sao.

Trong khoảng thời gian từ xuống lầu đến bãi đỗ xe, Đường Na chậm rãi vung tay Ngu Trạch, anh cũng phối hợp lắc lư theo nhịp điệu của cô.

Không có gì đặc biệt, nhưng cô vẫn cảm thấy trái tim mình ngập tràn những cảm xúc mềm mại như sợi bông.

Một ngày bình thường cũng có thể cảm thấy hạnh phúc như thế đối với cô lúc trước là chuyện vô cùng không thể tưởng tượng nổi.

Mười năm từ sáu đến mười sáu tuổi giống như một lầu các trên không trung, cô chỉ học được một điều, đó chính là sống sót bằng cách nào.

Sau khi gặp Ngu Trạch, cô cảm thấy thời gian ngưng đọng lại bắt đầu trôi qua.

Chỉ sau khi gặp Ngu Trạch, cô mới hiểu được hàm nghĩa của yêu ai yêu cả đường đi.

"Khi nào chúng ta ra nước ngoài chơi?" Cô nói.

"Em muốn đi đâu?"

"Không biết." Cô dừng một chút, nói: "Đi đâu có biển đi."

"Bây giờ bắt đầu lên kế hoạch, đến ngày nghỉ chúng ta sẽ cùng đi." Ngu Trạch nắm chặt tay của cô.

"Ừ." Cô nói: "Bùa nhân duyên là thứ như phiếu xá tội sao?"

"Không phải."

"Nó không cần tiền sao?"

"Cần."

"Vậy nó và phiếu xá tội khác nhau ở chỗ nào?"

Ngu Trạch nghèo từ.

"... Chờ Bộ Khâu trở về em hỏi cậu ta."

"Hứ." Đường Na khinh thường nói: "Anh ta ngốc như thế, chắc chắc không biết."

Chờ Bộ Khâu trở về từ Nhật Bản, cô vẫn nên tự mình nghiên cứu xem cái gọi là bùa nhân duyên kia rốt cuộc là đồ chơi gạt người hay là thật sự.

Đường Na không nghĩ tới, cô không nhận được bùa nhân duyên, cũng không có cách nào hỏi con sâu nhỏ ngốc nghếch không có đầu óc kia sự khác biệt cơ bản giữa bùa nhân duyên và phiếu xá tội.

Một tuần sau, Weibo đẩy một tin tức "Nam số hai "Tội Nghiệt" Bộ Khâu ngoài ý muốn tai nạn xe cộ thành người thực vật, việc casting của "Tội Nghiệt" có thể sẽ tiếp tục."

Sau khi nhìn thấy tin tức, Đường Na và Ngu Trạch đã tức tốc đến bệnh viện ngay lập tức.

Bộ Khâu không nổi tiếng, chỉ có một paparazzi ngồi chờ ở cửa bệnh viện, anh ta đang buồn ngủ ở trong xe thương vụ mở cửa, nghe thấy có tiếng phanh xe mới bỗng nhiên mở mắt.

Sau khi nhìn thấy thiếu nữ tóc vàng và Ngu Trạch bước xuống xe, paparazzi lập tức cầm máy ảnh lao ra khỏi chiếc xe thương vụ, liên tục chụp ảnh xung quanh họ:

"Ngu Trạch! Anh có thể nói một chút cảm giác của anh bây giờ như thế nào không?!"

"Anh có biết anh là người đầu tiên đến thăm Bộ Khâu sau khi anh ta bị tai nạn không? Anh có thể cho chúng tôi biết nhân phẩm của anh ta như thế nào không?"

"Hai người quen nhau lúc nào, anh..."

Ngu Trạch quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh khiến paparazzi không tự chủ được dừng lại.

"Tôi chỉ tủy tiện hỏi chút thôi..." Paparazzi ngượng ngùng nói, ôm chặt máy ảnh của mình.

Ngu Trạch bỏ đi mà không quay đầu lại.

Hai người vội vã chạy đến phòng bệnh của Bộ Khâu, căn phòng im ắng như không có người, sau khi bọn họ đi vào phòng bệnh mới phát hiện trong phòng không chỉ có người, còn có ba người.

Bộ Khâu nằm trên giường bệnh giống như đang ngủ say, bình tĩnh an ổn, một nam một nữ lẳng lặng ngồi ở bên giường, vẻ mặt mệt mỏi già nua, hai mắt tràn đầy tơ máu.

Khi nghe thấy có người vào cửa, bọn họ ngẩng đầu lên, ánh mắt chết lặng lắng đọng sau khi cực kỳ bi thương, thậm chí bọn họ còn không có phản ứng gì khi nhìn thấy Ngu Trạch.

Bọn họ ngơ ngác nhìn Ngu Trạch và Đường Na, tựa như không biết hai người đến đây để làm gì.

Ngu Trạch bước tới: "Chào cô, chúng cháu là bạn của Bộ Khâu, hôm nay nhìn thấy tin tức mới biết được cậu ấy xảy ra chuyện... Cậu ấy sao rồi ạ?"

"Hai người tới đây vì Tiểu Bộ sao?" Người phụ nữ tỉnh táo lại, trong mắt chợt loé lên nước mắt: "Hai người là bạn của Tiểu Bộ?"

"Dạ... Xin lỗi, chuyện quá đột ngột, chúng cháu không mang theo bất cứ thứ gì..."

Người phụ nữ nắm lấy tay Ngu Trạch, kích động không thôi nói:

"Không cần mang, không cần mang! Tiểu Bộ biết có người đến xem nó, nhất định rất vui vẻ!"

Bà buông Ngu Trạch ra, quay người nhào lên người Bộ Khâu, nói: "Tiểu Bộ! Tiểu Bộ!Con xem ai tới này? Bạn của con tới thăm con này! Con không mở mắt ra nhìn xem sao? Tiểu Bộ, Tiểu Bộ..."

Người phụ nữ không ngừng gọi tên Bộ Khâu, giọng nói dần dần nghẹn lại, Bộ Khâu trên giường bệnh trông vẫn yên lặng, không nhúc nhích.

"Tiểu Bộ, tại sao con lại không để ý đến mẹ..." Bà nhoài lên người Bộ Khâu, khóc lóc nghẹn ngào.

"Cảm ơn hai đứa đã đến thăm Bộ Khâu." Bố của Bộ Khâu nói chuyện, giọng yếu ớt cũng như khuôn mặt đầy mệt mỏi: "Nếu nó biết, nhất định sẽ rất vui vẻ..."

Ông đứng dậy vỗ vai mẹ Bộ Khâu, kéo bà đang rơi lệ dậy khỏi người Bộ Khâu, khàn giọng nói: "Đừng để khách cười cho, bạn của Tiểu Bộ đến thăm nó, bà không gọt hoa quả sao?"

"Ông nói đúng, bạn của Tiểu Bộ đang ở đây, tôi phải tiếp đãi bọn họ." Mẹ Bộ lấy mu bàn tay lau nước mắt, rồi vội vã bước đến chiếc bàn trà bằng kính trong góc phòng, nơi đó có một giỏ trái cây chất đầy cam và táo.

Có lẽ là vừa mua, có lẽ là người đến thăm bệnh tặng, cũng có thể là cha Bộ mẹ Bộ mua để tiếp khách, nhưng đến giờ vẫn chưa thể đưa ra ngoài.

"Không cần phiền đâu cô..." Ngu Trạch nói.

"Không phiền, không phiền! Cô gọt táo cho cháu, đây là bọn cô mua ở siêu thị nhập khẩu, tên là táo đỏ Washington gì gì đó. Nếu cháu không ăn thì lãng phí. Cô đi rửa đã, hai đứa ngồi đi!"

Mẹ Bộ cầm hai quả táo vội vàng đi vào nhà vệ sinh.

Đường Na bước đến giường bệnh, Bộ Khâu nằm bất động, không có dấu hiệu tỉnh dậy. Một ống cung cấp oxy được nối từ mũi của anh ta với máy móc cạnh giường, trên thiết bị đo lường bên cạnh giường biểu hiện biểu đồ sóng não không có chút dao động.

Cha Bộ nhìn Bộ Khâu trên giường, nói: "Bác sĩ nói khả năng nhận thức của nó đã mất hoàn toàn, dù có chuyện gì xảy ra xung quanh nó cũng không thể cảm nhận được, khả năng tư duy, sóng điện não... Bác không hiểu những cái này, chỉ biết con trai bác sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa."

Mắt cha Bộ đỏ hoe, giọng nói cũng thay đổi, ông mím môi nghiêng đầu lau nước mắt.

"Nói linh tinh cái gì đấy! Tiểu Bộ sẽ tỉnh lại, một đứa trẻ ngoan như vậy, làm sao có thể không tỉnh lại chứ?!" Mẹ Bộ cầm táo đã rửa sạch bước nhanh ra khỏi phòng vệ sinh, trừng mắt nhìn cha Bộ: "Ông đừng có nói lung tung trước mặt bạn bè của Tiểu Bộ!"

Cha Bộ hít vào một hơi, không nói gì.

"Tiểu Bộ tốt bụng như vậy, chưa bao giờ làm chuyện xấu, nó nhất định sẽ tỉnh lại, nhất định sẽ..." Mẹ Bộ nước mắt lưng tròng, nhìn Bộ Khâu hôn mê bất tỉnh trên giường.

"Bác sĩ nói không loại trừ một ngày nào đó nó sẽ tỉnh lại, nhưng... Có bao nhiêu người thực vật trên thế giới này cuối cùng sẽ tỉnh lại?" Khuôn mặt cha Bộ đầy mệt mỏi, nước mắt to như hạt đậu chảy xuống từ khoé mắt, ông lau mạnh nước mắt, bất lực nhìn Bộ Khâu vẫn ngủ say.

Ngu Trạch đi tới, nắm chặt tay Bộ Khâu.

"Bộ Khâu." Anh nói.

Bộ Khâu không nhúc nhích, giờ anh ta chỉ là một cái xác còn thở.

Ngu Trạch nói: "Không phải cậu nói muốn mua nồi cơm điện cho tôi sao? Chuyến đi Nhật Bản của cậu, bộ phim sắp quay của cậu, cậu không cần tất cả những thứ này sao? Đừng ngủ nữa, mau dậy đi."

Mẹ Bộ cũng đứng cạnh giường, vội vàng nói với Bộ Khâu: "Đúng vậy, mau dậy đi Tiểu Bộ, bạn con cũng đang thúc giục con, con không nghe lời của mẹ, ngay cả lời của bạn con cũng không nghe sao? Không phải con muốn kết nhiều bạn sao? Con ấy..."

Nói xong lời cuối cùng, mẹ Bộ khóc không thành tiếng.

Lần này không ai ngăn bà khóc nữa, bởi vì cha Bộ cũng vùi mặt vào lòng bàn tay, nước mắt không ngừng chảy ra từ kẽ tay.

Ngu Trạch kéo tay Bộ Khâu, nhưng mà anh ta không hề có phản ứng nào.

"Bộ Khâu..." Ngu Trạch khàn giọng nói tên bạn mình, nhưng anh ta không phản ứng chút nào.

Anh ta sẽ không bao giờ sờ gáy, nhìn người ta với vẻ mờ mịt nữa.

Anh ta không có ý thức, cũng không có khả năng tư duy, anh ta đã trở thành một người thực vật chỉ có bản năng sinh tồn... Còn sống, chỉ thế thôi.

Tiếng khóc thê lương và kìm nén của mẹ Bộ tiếp tục không ngừng vang lên trong phòng bệnh.

Trong lòng Đường Na giống như thấm đẫm nước mắt của mẹ Bộ, cũng trĩu nặng theo.

"Anh ấy bị tai nạn khi nào vậy?" Đường Na mở miệng hỏi.

"Bốn ngày trước, nó đưa con mèo của mình đi tiêm phòng, không ngờ trên đường lại xảy ra tai nạn xe cộ, người đụng phải là một cậu chủ giàu có say xỉn, cậu ta sẵn lòng bồi thường cho chúng ta một số tiền lớn... Nhưng chú cần bồi thường làm cái gì?" Cha Bộ nghẹn ngào: "Chú chỉ muốn con trai khỏe mạnh trở về..."

Đường Na hỏi: "Mèo đâu ạ?"

"Chạy rồi." Cha Bộ nói: "Hiện trường vụ tai nạn ô tô chỉ còn sót lại chiếc lồng. Chúng ta thực sự không có tâm trạng đi tìm con mèo, hy vọng nó không gặp phải người xấu......"

Đường Na hỏi: "Hai người biết hôm xảy ra chuyện Bộ Khâu đã làm chuyện gì, gặp người nào không?"

Cha Bộ nói: "Chú chỉ biết buổi sáng hôm đó nó đi tham gia hội thảo nghiên cứu kịch bản, buổi trưa lúc Tiểu Bộ gọi điện thoại cho chú còn rất hào hứng nói Lê Hoằng và Trương Tử Nhàn đều là ngôi sao lớn không kiêu căng, Tiểu Bộ biết mẹ nó thích Trương Tử Nhàn, còn cố ý xin chữ ký, nói lần sau gặp mặt sẽ đưa cho bọn chú..." Cha Bộ rưng rưng nói: "Nó còn nói, các diễn viên khác và đạo diễn đều rất thân thiện... Ai cũng không ngờ, buổi sáng Tiểu Bộ còn vui vẻ như vậy, buổi chiều mang mèo đến bệnh viện thú y lại xảy ra chuyện..."

Khi cha Bộ nói hai chữ Lê Hoằng, Đường Na đứng bên cạnh Ngu Trạch lập tức cảm thấy cơ bắp của Ngu Trạch căng thẳng.

Sự tức giận bị kìm nén tỏa ra từ cơ thể vận sức chờ phát động của anh.

Đường Na đưa tay nắm tay của anh, một giây sau cô liền bị Ngu Trạch nắm chặt lại.

Bất lực, tức giận, buồn bã, và đủ loại cảm xúc phức tạp dâng trào kìm nén trong mắt của anh.

Đường Na truy vấn: "Chú còn nhớ chính xác thời gian xảy ra chuyện không?"

Mặc dù cha Bộ không biết cô hỏi cái này làm cái gì, nhưng ông đã sớm ghi nhớ thời gian con trai xảy ra chuyện trong lòng, ông không chút do dự nói: "Ba giờ chiều."

Cửa phòng bệnh đang đóng bị người gõ vang, một y tá mở cửa, nói với cha Bộ mẹ Bộ: "Xin chào, bác sĩ muốn nói với mọi người về bệnh tình của anh Bộ, xin hỏi mọi người có thời gian không?"

"Có, có." Cha Bộ vội vàng đứng lên.

Đường Na chủ động nói: "Cô chú yên tâm đi đi, chúng cháu lại ở đây trông cho."

Cha Bộ mẹ Bộ cảm kích nói tiếng cảm ơn, vội vàng đi theo y tá.

Sau khi hai người rời đi, Đường Na giận tái mặt, nói: "Nhanh lên, cởi quần áo của anh ta ra."

Ngu Trạch lập tức hiểu ẩn ý của Đường Na, không nói một lời, nhấc chiếc chăn bông trên người Bộ Khâu lên.

Anh cởi cúc áo của Bộ Khâu, một, hai, ba, bốn... Tay Ngu Trạch dừng lại.

Đường Na không chớp mắt nhìn trung tâm trái tim của Bộ Khâu xuất ấn ký màu đen lan tỏa ra bốn phía, hô hấp của cô dường như ngừng lại.

Ấn ký to như dây leo màu đen dường như có sinh mệnh, đang từ từ ngọ nguậy, Ngu Trạch thử đưa tay chạm vào nó, dây leo giống như thủy triều tránh đi, sau đó lại tụ lại, tiếp tục vặn vẹo trên ngực Bộ Khâu.

"... Đây là, cái gì?" Anh khàn giọng nói.

"Ấn ký ác linh cấp Hoàng đế." Đường Na nói: "Sau khi ấn ký được sinh ra, chậm nhất trong sáu tiếng sẽ dẫn tới tử vong."

Biến thành người thực vật đã là hậu quả nhẹ nhất có thể xảy ra.

"... Tại sao ác linh lại tấn công cậu ấy?" Ngu Trạch nhìn Bộ Khâu trên giường.

Đường Na im lặng không nói.

Theo như cô biết, trên thế giới này chỉ có một ác linh cấp Hoàng đế.

Cô cũng không hiểu, việc Nibel tấn công Bộ Khâu có ý nghĩa gì?

"... Em có thể cứu cậu ấy không?" Ngu Trạch nói.

Đường Na không muốn phá vỡ sự mong đợi trong mắt anh, thế nhưng cô không muốn nói dối vào lúc này.

Cô thấp giọng nói: "Linh hồn của anh ta không còn ở đây nữa."

Anh ta chết rồi.

Chỉ còn lại thể xác.

Ngu Trạch nhìn Bộ Khâu ngủ say bất tỉnh, không nói chuyện.

Một lúc lâu sau, cha Bộ và một số y tá đẩy mẹ Bộ trên chiếc giường di động quay lại, Ngu Trạch lập tức bước tới giúp đỡ.

"Cô bị sao vậy ạ?" Đường Na hỏi.

"Khóc ngất đi thôi... Bà ấy đã mấy ngày không chợp mắt rồi." Cha Bộ khàn giọng nói.

Ngu Trạch dễ dàng ôm mẹ Bộ, đặt bà lên một giường bệnh khác trong phòng.

Bây giờ người chăm sóc chỉ còn cha Bộ, nhìn thấy mắt ông đầy tia máu, ngã xuống bất cứ lúc nào cũng không lạ.

Ngu Trạch nhìn Đường Na một cái, Đường Na gật đầu với anh.

Ngu Trạch nói: "Chú về nhà tắm rửa ngủ một giấc đi, nơi này có chúng cháu chăm sóc rồi."

Cha Bộ vừa mới lắc đầu, Đường Na nói: "Chú đừng lo, chúng cháu sẽ ở đây chăm sóc Bộ Khâu và cô. Bây giờ là tình huống đặc biệt, chú phải tự lo cho bản thân mình, không thể gục ngã được."

Lí do của Đường Na đã thuyết phục được cha Bộ, ông mím môi, dưng dưng nước mắt nóng hổi gật đầu liên tục.

Cha Bộ nói: "Bác sĩ nói Tiểu Bộ vẫn có thể có phản ứng với các kích thích thính giác. Khi hai cháu ở đây, hãy nói chuyện với nó nhiều hơn."

Ngu Trạch đồng ý không chút do dự.

Sau khi cha Bộ rời đi, Ngu Trạch ngồi xuống nơi cha Bộ thường ngồi, nhìn Bộ Khâu mà không nói một lời.

Một lúc lâu sau, anh khàn giọng nói: "... Là Lê Hoằng sao?"

Đường Na nói: "Anh ta là nghi phạm lớn nhất, nhưng chúng ta không có bằng chứng chứng minh điều này."

Càng là lúc hỗn loạn, càng không thể hành động thiếu suy nghĩ, đây là đạo sinh tồn của Đường Na

"Điều đầu tiên chúng ta cần làm bây giờ là xác nhận ngày xảy ra chuyện, từ 9 giờ sáng đến 3 giờ chiều Bộ Khâu đã gặp ai." Đường Na nói.

"Tôi gọi điện thoại cho đạo diễn." Ngu Trạch lập tức lấy điện thoại di động ra.

Rất nhanh, đạo diễn gửi tới danh sách nhân viên tham gia hội thảo nghiên cứu kịch bản.

Trong số mười người tham gia hội thảo, chỉ có Lê Hoằng, Trương Tử Nhàn và Đường Na là có điểm giao nhau.

Khi Ngu Trạch nói chuyện điện thoại, Đường Na ngồi ngồi ghế bên cạnh nói: "Hỏi ông ấy, lúc họp, có người nào tiếp xúc chân tay với Bộ Khâu không?"

Ấn ký ác linh sẽ không tự riêng bị nhiễm, chỉ có xảy ra tiếp xúc chân tay, trên người mới có thể xuất hiện ấn ký ác linh.

Sau khi Ngu Trạch hỏi câu hỏi của Đường Na, anh bấm loa ngoài.

"Tiếp xúc tay chân à... Bộ Khâu là người mới không có tiếng tăm trong giới phim ảnh, các diễn viên khác chỉ gật đầu với cậu ấy, chỉ có Lê Hoằng bắt tay với cậu ấy. Lê Hoằng luôn như vậy, không hề kênh kiệu với người mới, cậu hỏi điều này là thế nào?"

"Muốn xác nhận một vài chuyện... Cảm ơn."

Ngay khi Ngu Trạch định cúp máy, đạo diễn gọi anh lại: "Tôi đang định liên lạc với cậu, sau tháng năm cậu có lịch trình không? Bộ Khâu xảy ra tai nạn, chúng tôi cần người thay cậu ấy diễn nam số hai Trình Huân. Tổ đạo diễn chúng tôi đã thảo luận về điều này, cảm thấy cậu là người phù hợp với nhân vật này nhất."

"Xin lỗi, chuyện này nói sau nhé."

Ngu Trạch cúp máy.

Anh thấp giọng nói: "...Là Lê Hoằng."

Đường Na không khẳng định hay phủ định kết luận của anh, qua nửa ngày, cô mở miệng nói: "... Quá lộ liễu."

Quá dễ dàng, quá đơn giản.

Mọi manh mối giống như một đường thẳng chỉ thẳng về cùng một người.

"... Anh biết Nibel bao nhiêu tuổi không?" Cô đột nhiên hỏi một câu hỏi không liên quan.

Ngu Trạch sửng sốt nói: "Không biết."

"Ông ta đã bảy mươi sáu tuổi." Đường Na nói: "Từ mười hai tuổi ông ta bắt đầu phục vụ trung thành cho giáo hội Quang Minh, từ một chấp sự dự bị nho nhỏ, từng bước một đi tới vị trí Hồng y đại giáo chủ, chỉ đứng sau giáo tông Quang Minh, đối thủ cạnh tranh của ông ta cuối cùng không phải ly kỳ mất tích, tử vong ngoài ý muốn thì là thân bại danh liệt, ngay cả như vậy, dân thường và các quý tộc nhắc đến ông ta vẫn khen không dứt miệng, tên của ông ta luôn gắn liền với cơ trí, từ bi."

Đường Na nói: "Một ngươi tâm cơ thâm trầm như thế sẽ để tất cả manh mối đều chỉ về phía mình sao?"

Ngu Trạch im lặng.

Còn một khả năng nữa mà Đường Na không nói, đó là Nibel đã đoán được cách suy nghĩ của cô nên cố tình hướng mọi nghi ngờ vào mình.

Cái này giống như con mèo của Schrödinger, trước khi mở hộp ra, ai cũng không biết con mèo trong hộp còn sống hay đã chết.

Bọn họ muốn phán đoán thân phận của Nibel, còn thiếu một bằng chứng quyết định.

"... Để em suy nghĩ lại một chút." Đường Na nói.

Buổi tối, Ngu Trạch thuê một chiếc giường gấp cho cô nghỉ ngơi, Đường Na không chịu được sự thúc giục liên tục của anh, cuối cùng vẫn nằm lên giường.

Mặc dù cô không thể xác nhận Nibel có phải là Lê Hoằng hay không, nhưng ấn ký ác linh trên cơ thể Bộ Khâu rất có thể là của Nibel.

Lý do ông ta làm điều này là gì?

Bộ Khâu xảy ra chuyện, lợi ích liên quan rõ ràng nhất chính là mất đi cơ hội diễn nam số hai "Tội Nghiệt", người được lợi lớn nhất là Ngu Trạch, nhưng Ngu Trạch không thể nào là Nibel, đổi góc độ để suy nghĩ, nếu như Ngu Trạch được