Cứu Vớt Vai Ác Kia

Chương 43: 43: Vương Phi Của Vương Gia Tàn Bạo 10






Tễ Nguyệt vừa về vương phủ liền đi tìm Lâm Uyên, sau đó liền chạy chậm vọt tới trong lòng ngực Lâm Uyên, ôm không buông tay.

"Có chuyện gì vậy? Bị bắt nạt à?"
Tễ Nguyệt lắc đầu, "Thật lâu không gặp Vương gia, ta nhớ ngài."
Lâm Uyên vui vẻ, "Sao ra ngoài chơi lại giống như bị phạt vậy?"
Tễ Nguyệt hợp tình hợp lý trả lời: "Không gặp được Vương gia chính là trừng phạt lớn nhất."
Cái miệng nhỏ này, thật sự rất biết nói lời ngon tiếng ngọt.

Tễ Nguyệt sau khi giảm bớt tình cảm tương tư, mới tò mò hỏi: "Vương gia làm sao biết ai là gian tế?"
"Mục tiêu tử sĩ đến lấy cắp tin tình báo rất rõ ràng, chứng tỏ hắn biết vị trí chính xác, cũng không phải tùy tiện đến đánh cắp tình báo."
"Ta biết a, điều này chứng tỏ có gian tế âm thầm trợ giúp hắn, nói cho hắn biết vị trí." Tễ Nguyệt nói xong liền nghĩ thông suốt, "Gian tế là tâm phúc có thể tiến vào thư phòng Vương gia." Tễ Nguyệt lắc lắc tay Lâm Uyên, "Vương gia, ngươi làm sao đoán ra là người nào?"
"Mấy ngày đó ta phân biệt cùng những người đó mật đàm, sau đó tiết lộ nơi để tình báo ở các vị trí khác nhau."
Tễ Nguyệt bừng tỉnh đại ngộ, "Cho nên tình báo ở vị trí nào bị bại lộ, chứng tỏ là người kia tiết lộ ra ngoài." Tễ Nguyệt ánh mắt sùng bái nhìn Lâm Uyên, tràn đầy ý tứ Vương gia thật lợi hại.

Mặc dù không đáng nhắc tới, nhưng bị nhìn như vậy, thật đúng là có cảm giác ưu việt.

Lâm Uyên âm thầm thu thập chứng cứ phạm tội của Thừa tướng, mua bán quan chức, tham ô nhận hối lộ, kết bề kết cánh, không có quan viên nào là tuyệt đối trong sạch.

Có một số bằng chứng phạm tội là thật, còn lại một số là bị phóng đại lên.

Sau khi Lâm Dục lập Thái tử phi, lại phong thêm một vị trắc phi.


Vị trắc phi kia là người quen, chính là Tễ Dao.

Theo như lời Thừa tướng, Tễ Dao cùng đích công tử từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình như huynh đệ.

Sau khi Vương phi xuất giá, Thừa tướng chủ phu bởi vì quá nhớ ca nhi, ưu tư thành bệnh, may mà có Tễ Dao ở bên người chiếu cố tỉ mỉ.

Thừa tướng chủ phu thập phần yêu thích Tễ Dao, liền nhận hắn làm nghĩa tử, để giảm bớt tình cảm nhớ nhung đối với ca nhi.

Mà bây giờ, Tễ Dao lấy thân phận nghĩa tử của Thừa tướng vào Đông Cung.

Tễ Nguyệt sau khi biết Tễ Dao thành thân, tâm tình nhẹ nhàng không ít, cuối cùng cũng có thể yên tâm một chút.

Tễ Nguyệt rối rắm không biết làm sao nói cho Lâm Uyên biết chuyện gả thay còn có nội dung thư từ.

Dù sao Tễ Dao đã thành thân, cho dù Vương gia có tức giận đến đâu, cũng không thể đổi Tễ Dao trở về.

Vương gia từng nói qua, nếu y phản bội, liền tự mình trừng trị y, mặc kệ Vương gia đối với y như thế nào, y chịu đựng là được, thẳng đến khi Vương gia hết giận.

Đang lúc Tễ Nguyệt chuẩn bị thẳng thắn với Lâm Uyên, Đông Cung truyền ra hỉ sự, trắc phi có thai.


Tễ Nguyệt sau khi nghe được tin tức này liền hoảng hốt không thôi, tay không tự giác sờ sờ bụng mình, trong mắt hiện lên một tia hận ý.

Lâm Uyên có chút buồn bực, tiểu Vương phi của hắn vui vẻ một lần liền nghiện, rõ ràng luôn miệng nói không thấy hắn giống như trừng phạt, không muốn ra ngoài chơi, hiện tại lại siêng năng đi ra ngoài, tham gia các loại yến hội, còn cùng Vân Thường đi hoàng cung du ngoạn, vui đến quên cả trời đất, hoàn toàn đem hắn ném ra sau đầu.

Lâm Uyên kiểm tra tình báo của Đông Cung, bên trong có bóng dáng của Tễ Nguyệt.

Lâm Uyên nhìn nhìn, vẻ mặt nghiêm túc.

Hắn tự nhiên sẽ không đi giám thị Tễ Nguyệt, Đông Cung phát sinh các loại sự tình từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều được ghi rõ trong tình báo, động tác của Tễ Nguyệt ở Đông Cung tự nhiên cũng ở trên đó.

Lâm Uyên thật không ngờ Tễ Nguyệt lại hòa nhập vào Đông Cung, hạ độc Tễ Dao như trong cốt truyện, khiến hắn sinh non.

Trước kia cũng không có nhìn thấy Tễ Nguyệt đối với Tễ Dao có gì bất mãn cùng căm hận.

Xuất hiện loại tình huống này là sau khi Tễ Dao gả vào Đông Cung.

Hai chữ "ghen tuông" hiện lên trong đầu Lâm Uyên, làm hắn có chút phiền não.

Trừ bỏ nguyên nhân này, còn có thể là cái gì? Trước khi Tễ Dao gả vào Đông Cung, Tễ Nguyệt thấy Tễ Dao cũng không có cảm xúc gì, mà khi Tễ Dao trở thành trắc phi của Lâm Dục, sau khi biết Tễ Dao có thai liền đột nhiên bắt đầu âm thầm nhắm vào Tễ Dao, không dung được thai nhi này.


Trừ bỏ ghen tị và ghen ghét, còn có thể là nguyên nhân gì khác?
Rõ ràng mới cùng Lâm Dục gặp qua mấy lần, hơn nữa cũng không có xuất hiện tình tiết cùng Tễ Dao trao đổi tiến vào Đông Cung, bởi vì được Lâm Dục đối tốt mà thích Lâm Dục, chẳng lẽ giống như hai thế giới trước, cho dù hắn thay đổi một ít chuyện, kết cục cũng không cách nào thay đổi sao?
Tễ Nguyệt đang từng ngụm nhỏ ăn cháo, thấy Lâm Uyên tiến vào, liền vội vàng nói: "Vương gia ngài có đói không? Có muốn ăn cháo không, rất ngon." Sau khi Lâm Uyên đi vào Tễ Nguyệt mới phát hiện hắn không vui, lo lắng nói: "Xảy ra chuyện gì?" Vương gia luôn luôn trầm ổn tự tin, bày mưu tính kế, y cơ hồ chưa từng thấy qua trên mặt Vương gia có biểu tình như vậy, phiền não không vui, còn mơ hồ mang theo một tia lo lắng âm thầm.

Lâm Uyên gắt gao nhìn biểu tình của Tễ Nguyệt, không bỏ qua một tia biến hóa nào, "Vì sao lại nhắm vào Tễ Dao?"
Tễ Nguyệt sắc mặt trắng bệch, run giọng nói: "Vương gia,"
"Vẫn không thể nói?"
Tễ Nguyệt nghe nói như vậy thân thể run lên, chỉ cảm thấy Vương gia đang thất vọng về y, nước mắt liền chảy xuống.

Lâm Uyên đưa tay lau nước mắt cho Tễ Nguyệt, "Khóc cái gì? Còn chưa làm gì ngươi đâu."
Tễ Nguyệt vừa nghe liền ôm chặt Lâm Uyên, gào khóc.

"Vương gia, ta không muốn lừa gạt ngài, ngài đừng không cần ta."
Lâm Uyên bất đắc dĩ lại đau lòng vỗ nhẹ lưng Tễ Nguyệt, hắn thật sự không có không cần Tễ Nguyệt, ngay cả nói nặng lời cũng chưa từng nói một câu, "Đừng khóc, không muốn nói thì không nói, không có ép ngươi, ngoan, không khóc."
Tễ Nguyệt khóc đến thở hổn hển, chỉ run run, thút tha thút thít nói không nên lời, trên mặt một phen nước mũi một phen nước mắt, Lâm Uyên cầm khăn tay không ghét bỏ lau mặt cho người ta.

"Hắn dựa vào cái gì có hài tử? Bảo bảo của ta, bảo bảo của ta và Vương gia không còn, dựa vào cái gì hắn có thể hạnh phúc có hài tử của mình?" Tễ Nguyệt nói xong cảm xúc vừa mới hòa hoãn một chút lại khóc lên.

Lâm Uyên vừa nghe liền có chút dở khóc dở cười, tuy nói thân phận Tễ Nguyệt ở thế giới này là ca nhi có thể sinh con, nhưng Lâm Uyên rõ ràng a, Tễ Nguyệt trên thực tế là nam nhân, nhìn thấy một nam nhân ở trước mặt hắn bi thương nói vì sao không thể sinh con, chỉ làm cho người ta cảm thấy dở khóc dở cười.

"Ngoan, ngươi không thể sinh bảo bảo."
Tễ Nguyệt ngẩng đầu nhìn Lâm Uyên, hai con mắt đỏ bừng, mũi cũng đỏ, kinh ngạc nói: "Vương gia ngài biết? Đúng rồi, có cái gì có thể giấu được Vương gia đâu.

Thành thân lâu như vậy ta cũng không có mang thai, Vương gia khẳng định biết ta không thể sinh.


Cha của Tễ Dao trước khi ta thành thân cho ta uống một chén thuốc, nói là trước khi thành thân đều phải uống, có thể làm cho phu quân hưởng dụng thoải mái.

Hắn nói dối ta! Hắn cho ta ăn canh tuyệt tử." Tễ Nguyệt nhắc tới chuyện cũ liền khóc đến thương tâm muốn chết.

"Nếu trước khi thành thân đều phải uống, vậy tại sao hắn không cho Tễ Dao uống? Cướp hài tử của ta, Tễ Dao cũng đừng nghĩ sinh hài tử." Tễ Nguyệt nói đến câu cuối cùng, sắc mặt dữ tợn.

Lâm Uyên trầm mặc không nói, ban đầu hắn chỉ cảm thấy một người đàn ông ầm ĩ hỏi vì sao không thể sinh con có chút buồn cười, nhưng hiện tại hắn tựa hồ có thể cảm nhận được nỗi buồn của Tễ Nguyệt.

Lâm Uyên ôm người vào trong ngực, "Ngươi có thể cho Tễ Dao uống canh tuyệt tử.

Nếu ngươi thích tiểu hài tử, ta tìm vài đứa nhỏ để ngươi chọn nuôi mấy đứa ngươi thích được không?"
"Không cần, ta chỉ muốn bảo bảo của ta và Vương gia, những thứ khác đều không cần."
Chờ Tễ Nguyệt khóc xong tâm tình ổn định lại, cũng biết y vừa rồi nói không lựa lời để lộ bí mật, dứt khoát liền bất chấp tất cả mà thẳng thắn, "Vương gia lúc trước muốn cưới Tễ Dao, nhưng hắn nháo không gả, liền để cho ta thay thế lên kiệu hoa, mới trở thành Vương phi của Vương gia.

Vương phi của Vương gia trên thực tế là Tễ Dao mới đúng."
Lâm Uyên buồn cười nói: "Nói bậy, từ đầu đến cuối người ta muốn cưới cũng chỉ có một mình ngươi." Loạn ấn tội danh gì cho hắn đấy.

"Nhưng Vương gia muốn cưới con vợ cả của Tễ phủ."
"Ngươi không phải là đích công tử danh chính ngôn thuận của Tễ phủ sao? Hắn tính là gì?"
Tễ Nguyệt ngơ ngác ngây ngốc nhìn Lâm Uyên, là như vậy sao? "Nhưng Vương gia có biết ta không? Bên ngoài nói đích công tử giàu có mỹ mạo tài tình nổi danh Tễ phủ là Tễ Dao, không phải ta."
"Ngươi là TễNguyệt, thê tử của ta.

Vương phi mà ta muốn cưới tên là Tễ Nguyệt.".