Dã Thú Dưới Váy Em

Chương 5: Bali ngọt ngào (5)




Lệ Kiêu không nhanh không chậm đi xuống khán đài, dáng vẻ khí định thần nhàn chẳng hề giống đi khiêu chiến, mà thật giống như đang đi dạo chợ đêm.

Ánh mắt toàn trường đều đuổi theo anh. Người đàn ông cầm loa trên sàn đấu nhìn thấy anh đi xuống, kích động vỗ tay không ngừng như hải cẩu.

Trần Hi đánh vào cánh tay Vân Đóa, "ĐM thật dũng cảm nha!"

Vân Đóa nhìn bóng dáng cao lớn của anh, lẩm bẩm: "Anh ta sắp bị đánh rồi......"

Trần Hi quay đầu nhìn em họ, tiểu cô nương Vân Đóa trong giọng nói và biểu cảm chẳng có ý tứ vui sướng khi người gặp họa chút nào —— ngược lại, như thế nào còn nghe ra có chút ý tứ lo lắng.

Lệ Kiêu mới vừa đi đến mép sàn đấu, có một tình huống không thể tưởng được xuất hiện: khán đài đối diện đột nhiên có một người nhảy xuống, xem tư thế anh ta giống như hận không thể lập tức cùng Lệ Kiêu đấu võ, đánh đấm ba trăm hiệp.

Người cầm loa phóng thanh thấy lại có người tới, kích động đến mức vỡ ra âm thanh, gào thét ầm ĩ.

"Ông ta nói gì?" Trần Hi nhanh chóng đòi Vân Đóa phiên dịch.

Vân Đóa còn chưa kịp trả lời, liền thấy người đàn ông dễ nhìn bên cạnh Trần Hi đã đứng dậy, anh ta chửi thề một tiếng sau đó vẫy vẫy tay về phía sàn đấu.

"Kiêu ca đánh hắn đi! Kiêu ca ngưu bức!" Kỳ Lãng hô to, "Kiêu ca xử đẹp hắn đi!"

Mới vừa rồi anh còn buồn bực nghĩ nghĩ sao Kiêu ca lại đột nhiên lao ra. Đối với bọn họ kiểu thi đấu như vậy đâu hề xem là khiêu chiến, nơi này đi xem quyền anh cũng chỉ là biểu diễn lòe loẹt, đổi lại bình thường Lệ Kiêu khẳng định mi mắt cũng chẳng thèm nâng lên một chút, vậy mà hôm nay lại liền đứng dậy lên sàn??

Còn chưa nghĩ thông suốt, khán đài đối diện có một người nhảy xuống.

Sau khi thấy rõ là ai Kỳ Lãng hơi sửng sốt.

Kia chẳng phải là Nhã Tang sao? Nhã Tang từng bị Kiêu ca đánh bại!

Đây là ý gì? Đến báo thù??

Kỳ Lãng lập tức kích động, dắt giọng gào thét: "A a a Kiêu ca "đập vỡ" hắn! Đánh! Đem hắn đánh đến phục mới thôi!"

Cũng khó trách hắn không phục.

Nhã Tang, nhà vô địch s1 Cúp nhà vua Thái Lan với biệt danh "Cỗ xe tăng". Tuổi không lớn, nhưng thực lực rất mạnh, ra quyền độc đoán.

Võ sĩ Thái Lan thường bắt đầu thi đấu từ rất sớm và Nhã Tang cũng vậy. Ở tuổi 18, cậu ta đã trải qua gần 100 trận đấu và sự nghiệp vẫn luôn rất thuận lợi ——

Cho đến khi đụng tới Lệ Kiêu.

Trong trận đấu ở Jakarta, Nhã Tang đã bị Lệ Kiêu KO.

Tám giây! Cậu ta còn không đứng vững được nữa mà gục trên sàn đài.

Thử hỏi làm sao có thể nuốt xuống cục tức này đây.

Kỳ Lãng cũng chẳng cố nghĩ làm sao Nhã Tang biết bọn họ ở chỗ này, hiện tại anh chỉ hy vọng sư huynh của anh sẽ đập tan tên bại tướng này.

Ở Đông Nam Á, Nhã Tang cũng coi như có chút danh khí, có khán giả nhận ra cậu ta, không khí cũng dần dần nóng lên nhưng hiển nhiên là không phải kiểu náo nhiệt đùa giỡn như trước.

Lệ Kiêu thay quần đấu chuyên dụng, thoạt nhìn vẫn rất điềm tĩnh chẳng hề sợ hãi. Nhưng trong đôi mắt anh đã hiển lộ khí thế, ánh mắt nặng nề sắc bén lại tàn nhẫn.

Anh cởi bỏ áo, lộ ra cơ thể cường tráng hữu lực. Nước da màu đồng mang lại loại cảm giác thu hút nguyên thủy. Cơ thể tinh tráng hoàn mỹ, mỗi một khối cơ đều giống như có sinh mệnh, theo động tác chuyển động của chủ nhân mà phập phồng.1

Khán đài lập tức truyền thanh âm của những khán giả nữ a a gào khóc.

Xem ra, tính dục tốt đẹp chính là toàn bộ tài phú của nhân loại:)

Lệ Kiêu sải chân vượt qua dây đài tiến vào sàn đấu, đứng đối diện Nhã Tang đang mặc quần màu đỏ.

Trận đấu quyền anh đối kháng chuẩn bị bắt đầu giằng co. Nhã Tang khởi động toàn thân, ánh mắt chết chóc nhìn chằm chằm Lệ Kiêu trước mặt, nước da cậu ta ngăm đen, quai hàm cắn chặt, vẻ mặt và khí thế tràn đầy khát vọng muốn xóa bỏ ô danh.

Lệ Kiêu cũng không trốn tránh chút nào mà nhìn lại đối phương. Anh không giống Nhã Tang, đem tất cả sát khí đều bày trên mặt, nhưng khi Vân Đóa nhìn anh đứng đó, cô không tự chủ mà nhớ đến những năm tháng học trung học chui xuống gầm bàn lén đọc truyện tranh, quay đầu lại nhìn thấy giáo viên chủ nhiệm đang lặng nhìn tự lúc nào..... Còn có trước đây khi cô phạm sai lầm bị đánh, dì nhỏ sẽ giơ một con bọ cười tủm tỉm hù dọa "Vân Đóa, con lại đây"——

Người đàn ông này, không giận mà uy, khí thế bừng bừng. Mặc dù không nói lời nào, nhưng cũng có thể dễ dàng hấp dẫn ánh mắt toàn trường, còn làm cho mọi người tự nhiên sinh ra cảm giác kính sợ.

Bắt đầu hiệp một, Nhã Tang vừa lên đã muốn chơi chiêu chớp nhoáng, chủ động công kích nhanh chóng. Khí thế của cậu ta rất mạnh, nhưng rõ ràng là không đủ sáng suốt, vài lần mạnh mẽ ra quyền đều không hề sinh ra uy hiếp với Lệ Kiêu, ngược lại còn bị Lệ Kiêu phản kích đến rối loạn trận tuyến.

Người xem trên khán đài vô cùng cuồng nhiệt, một đám giơ tay hò hét, khán giả ở hàng ghế đầu vỗ tay tấm tắc, bầu không khí trong nhà thi đấu quyền anh nhanh chóng trở nên nóng bừng.

Nhã Tang ở Đông Nam Á đã tham gia nhiều trận đấu và những người hâm mộ quyền anh đương nhiên là quen thuộc với cậu ta hơn, tiếng hò hét cổ vũ cho Nhã Tang cũng rất nhiều.

Quyền anh là môn đối kháng có thể hấp thu năng lượng từ khán giả, mỗi một tiếng la, mỗi một lần vỗ tay cũng đều có ý nghĩa. Cậu ta ra quyền, bọn họ hô to; cậu ta đi tới, bọn họ ủng hộ —— không khí vô cùng ầm ĩ, như thể trận đấu này không phải là trận đấu giữa hai người.

Lệ Kiêu không hề bị khí thế của đối phương áp đảo chút nào, anh đánh vừa trấn định lại tàn nhẫn, mỗi một quyền đều bình tĩnh quyết liệt, thật sự đều là đòn công kích vào Nhã Tang.

Người đàn ông này, một chọi một, đơn giản là không thể đỡ.

Kỳ Lãng một người cũng gào thét đến max âm lượng...... trong chốc lát Trần Hi cũng nhảy dựng lên gia nhập, hai người cùng nhảy lên nhảy xuống trên khán đài để cổ vũ cho Lệ Kiêu.

Vân Đóa cũng nhìn chằm chằm vào võ đài quyền anh, đôi mắt hạnh xinh đẹp nhìn theo bóng dáng Lệ Kiêu không chớp mắt, con ngươi sáng màu chậm rãi mở to, lòng bàn tay nóng lên, cuối cùng cả người cô dâng lên một loại hưng phấn nóng hầm hập.

Trước kia cô vẫn cảm thấy quyền anh thực dã man, hai người đánh cho mặt mũi bầm dập huyết nhục mơ hồ, có gì hay.

Nhưng Lệ Kiêu trên sàn đấu không ngờ lại rất thú vị hoặc phải gọi là rất có tính thường thức. Tấn công, phòng thủ và né tránh của anh đều có cảm giác rất thông minh và bình tĩnh, các bước đi cũng không hề hỗn loạn.

Đối thủ của anh rất mạnh, nhưng cũng là cường giả đấu với cường giả, ai cũng không dễ dàng lui về phía sau, có như vậy mới đánh ra một loại tinh thần nhiệt huyết.

Mỗi một quyền bọn họ đánh ra, thật giống đánh cờ, cũng là quyết đấu kỹ xảo, một trò chơi của sức mạnh và sự nhạy bén.

Tầm mắt Vân Đóa chăm chú dán lên người đàn ông trên võ đài quyền anh, có những gợn sóng nhỏ trong đáy mắt màu hổ phách. Cô nhìn anh đấm đá tấn công, nhìn anh khéo léo né tránh, trái tim cũng vì thế mà bất ổn không yên như muốn xoắn lại.

Từ từ, khán giả bắt đầu ủng hộ người mạnh hơn, họ hò reo ầm ĩ mỗi khi ai đánh trúng đối thủ, âm thanh ủng hộ đinh tai nhức óc.

Không biết có phải bị không khí tại hiện trường cuốn hút hay không, Vân Đóa cư nhiên cũng có một loại cảm giác khẩn trương cùng rung động, sau khi nhìn thấy Lệ Kiêu ra quyền mạnh mẽ vào Nhã Tang, cô cũng nhịn không được há mồm ——

Đôi môi lặng lẽ hé ra nhưng vẫn như cũ không phát ra âm thanh.

Đây là làm sao?

Có thể nào cô còn chân thành ủng hộ, yêu thích anh ta???

Không không không. Đây chỉ là tình cảm tự nhiên của du khách nước ngoài dành cho đồng bào mình mà thôi, là niềm tự hào dân tộc mà mỗi thanh niên yêu nước đều có.

Là bình thường, đúng vậy, chỉ là cảm xúc bình thường:)

Nhưng tại sao khi nhìn sàn đấu, cô lại nhớ đến cảnh tượng ngồi trong lòng anh lúc nãy?

Vân Đóa nhìn khuôn ngực rộng và rắn chắc của anh, đột nhiên nhớ lại cái chạm của lòng bàn tay cô lên đó, vừa cứng rắn vừa nóng bỏng, qua lớp vải làm nhiệt cả tay lẫn trái tim......

Cô hít một hơi thật mạnh, chớp mắt.

Không, cô không yêu thích anh chút nào!

Nhã Tang so với lần trước đã có tiến bộ, không phải chỉ 8 giây là đã bị đánh bại, trận đấu đã tiến hành tới hiệp hai. Lệ Kiêu vẫn đều đều treo cậu ta lên mà đánh, vào phút cuối cùng trước khi hết hiệp đấu, đòn tấn công của Nhã Tang bị bại lộ sơ hở, Lệ Kiêu đưa chân đạp vào đầu gối cậu ta, Nhã Tang lập tức quỳ rạp xuống đất.

Lệ Kiêu đánh ra TKO, làm Nhã Tang không thể tiếp tục trận đấu.

*TKO=Technical Knock Out

Tiếng gào thét bùng nổ trên khán đài. Vân Đóa vươn cổ nhìn thấy trọng tài nâng cánh tay Lệ Kiêu lên để tuyên bố chiến thắng.

Người đàn ông mặc quần đen ra hiệu về phía khán đài, môi anh hơi mím lại, có một loại tự tin thản nhiên như thể chiến thắng này vốn đã nắm chắc trong tay.

Ánh mắt của Vân Đóa vẫn luôn luôn dõi theo anh. Không thể không thừa nhận, người đàn ông này bất kể là khí chất, kỹ năng, sức mạnh hay ngoại hình.... đều vô cùng hấp dẫn người khác.

Lệ Kiêu mỉm cười, đường nét lạnh lùng cùng mấy sợi tóc còn lấm tấm mồ hôi, nửa thân trên cường tráng dưới ánh đèn sáng choang, cả người thoạt nhìn đường hoàng lại khí phách.

Anh giơ cánh tay mạnh mẽ vẫy về phía khán đài, không biết là ảo giác hay thế nào mà Vân Đóa cảm thấy anh đang vẫy tay về phía mình. Tuy cách rất xa, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt của anh vẫn đang vững vàng truyền đến.

Cô vội vàng cúi đầu, tim đập như trống trận. Đầu ngón tay mảnh khảnh vô thức chạm vào khóe miệng mềm mại, bỗng chốc cảm giác nóng lên.

Kỳ Lãng bên cạnh Trần Hi đã nhảy cẫng lên chạy đến sàn đấu, Trần Hi quá khích mà cổ vũ, lồng ngực cứ hẫng lên như vừa được hồi sức tim phổi. 😆

"Trời ơi! quá lợi hại!" Cô quay đầu hỏi Vân Đóa, "Em từ đâu có cái diễm ngộ này nha? Làm sao có thể đánh đến như vậy? Vừa rồi mấy quyền kia em có thấy không? quả thực là bạo liệt mà!"

Vân Đóa ậm ừ đáp lại, ánh mắt vẫn còn dính trên người Lệ Kiêu đang đứng dưới đài. Cô nhìn anh tháo găng tay ra, đi về phía góc võ đài.

Nhã Tang ngồi gục đầu ở đó, Lệ Kiêu bước tới, cúi người nói gì đó với cậu ta, giơ tay vỗ một cái rồi quay người bước nhanh đi.

Nhã Tang ngẩng đầu nhìn bóng lưng đối thủ, khuôn mặt đầy mồ hôi và máu. Gạt đi sự tàn nhẫn và thất vọng vừa rồi, võ sĩ trẻ có một biểu cảm nhẹ nhàng hiếm hoi trên gương mặt —— đó là một loại tâm phục khẩu phục.

**

Lệ Kiêu nhẹ nhàng khoan khoái, đem tiền thưởng đều cho Kỳ Lãng tất—— anh không thiếu một hai nghìn đô đó, nhưng Kỳ Lãng phải tự nuôi sống mình và em gái. Tháng 9 này, em gái cậu ấy lên cấp 3 chắc hẳn sẽ cần chi rất nhiều thứ.

Kỳ Lãng ngượng ngùng trước sự giúp đỡ, từ chối không cần. Lệ Kiêu không nói nhiều liền đem tiền nhét vào cổ áo cậu ta, lại đánh một cái vào ót.

Kỳ Lãng cầm tiền "Kiêu ca, ngày mai chúng ta đi khu vui chơi nhé? Em mời!"

Lệ Kiêu cong khóe miệng, "Chú bao nhiêu tuổi mà còn đến khu vui chơi hả."

Kỳ Lãng bày ra vẻ mặt "Anh không hiểu đâu."

"Em đã hẹn cô gái kia cùng đi. Đến lúc đó cô ấy phỏng chừng sẽ lôi kéo em họ theo, nếu vậy không phải anh cũng nên......"

Lệ Kiêu nhướng mày, tựa tiếu phi tiếu nhìn Kỳ Lãng, "Nên cái gì?"

Kỳ Lãng cười hề hề, một bộ ý tứ "anh hiểu mà" ý vị thâm trường.

Cậu rất hiểu biết Kiêu ca. Anh ấy không trực tiếp cự tuyệt thì chính là đồng ý.

Hôm nay tiểu tiên nữ......

Vài năm nay, anh còn chưa từng thấy Kiêu ca cư xử như thế đối với người phụ nữ nào. Có rất nhiều cô gái thường vồ vập theo đuổi, nhưng anh ấy trước nay không bao giờ nể mặt con gái, sẽ luôn cự tuyệt một cách thẳng thừng.

Nhưng hôm nay thật kì quái, không chỉ không đẩy cô gái kia ra, mà lại ôm người ta trong lòng, cuối cùng còn bị đổ một đầu đầy bia mà không hề tức giận.

Thậm chí thoạt nhìn còn có vẻ khoái trá:)

Kỳ Lãng tấm tắc hai tiếng, cảm thán: "Trước giờ em cứ nghĩ anh sẽ thích kiểu cô em người mẫu chân dài nóng bỏng, không ngờ lại là kiểu này nha!"

Lệ Kiêu khẽ hừ một tiếng, làm như khinh thường.

"Hôm nay tiểu tiên nữ ngồi lên đùi anh, lúc ấy em chợt nhận ra ——" Kỳ Lãng vỗ bàn tay, giống như đang diễn tướng thanh, "Em nhận ra thật sự phong cảnh này quá sức hợp đi thôi! Tiểu cô nương trắng nõn xinh đẹp, khi bị anh ôm mặt còn đỏ bừng, co co chân lại, nhìn cũng thấy đau lòng, wow, wow, wow, phong cảnh đó, cảm giác đó! "

Lệ Kiêu nghe nói cũng bắt đầu nhớ lại. Trong đầu xuất hiện hình ảnh cô gái làn da trắng nõn, cùng đôi mắt trong veo màu hổ phách. Tiểu cô nương nhẹ nhàng mềm mại, liền như vậy ngồi trước người mình, tay nhỏ bé còn đáp trên vai anh, thân thể và hơi thở đều mang hương thơm nhàn nhạt.

Yết hầu của anh khẽ động, đưa tay lên chạm vào môi, lại nhớ tới cảm giác lúc anh cúi đầu hôn cô.

Non nớt, làn da giống như trẻ con, còn âm ấm hương vị ngọt ngào.....

Giây tiếp theo, trong đầu anh không khống chế được mà xuất hiện một ít hình ảnh khác —— một số hình ảnh không chân thực, một số hình ảnh chưa từng xảy ra......

Lệ Kiêu khẽ rít lên, sau đó giơ chân lên cho Kỳ Lãng một cước.

Cẩu tử này hay lắm, cũng là từ miệng nó miêu tả, mà đầu óc anh bây giờ cũng toàn là "Hình ảnh"!

Anh đưa tay vò vò tóc, có vẻ hơi bực bội.

Ai da Lệ Kiêu ơi là Lệ Kiêu, mày đang nghĩ cái gì vậy chứ.

..... một số chuyện riêng tư?!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.