Đặc Công Hoàng Hậu: Nữ Đặc Công Xuyên Qua Thành Thiên Kim Thủ Phú

Chương 356: Thoáng cái đã lên giường với phụ nữ khác (119-3)




Bỗng nhiên, trong đầu thoáng qua gì đó, Nguyệt Trì Lạc hơi cong môi lên, cười hờ hững: "Nam Cung Tĩnh, cô như vậy, tại sao Nam Cung Dạ không thèm quản cô? Chẳng lẽ hắn cứ phóng túng để cô làm mấy chuyện loạn xị như vậy sao? Theo tôi được biết. . . . . . Hắn cũng không phải là người như vậy."

Thật ra thì Nam Cung Dạ rốt cuộc là người thế nào, Nguyệt Trì Lạc cũng không rõ.

Cô cũng chỉ mới gặp hắn vài lần mà thôi, nhớ mang máng khuôn mặt lạnh lẽo như băng tuyết của người kia, tuấn tú nho nhã không thể chạm tới, mang theo khí khái Vương giả tôn quý.

Khi cười thì nổi cơn gió lạnh, khi không cười thì gió lạnh từng cơn.

Nguyệt Trì Lạc nhìn thẳng vào mắt Nam Cung Tĩnh, không buông tha nhất cử nhất động của cô ta. Thật ra thì cô nói như vậy cũng chỉ để dò xét Nam Cung Tĩnh.

Nam Cung Dạ. . . . . . Nam Cung Dạ. . . . . . . . . . . . . . . . . .

Không ngờ còn có thể nghe cái tên này từ miệng người khác.

Nam Cung Tĩnh nhất thời sững sờ.

Nam Cung Dạ. . . . . . Hắn đã từng quản cô sao?

Cô trắng trợn làm nhiều chuyện khiến người đời khinh miệt như vậy cũng để hắn chú ý tới, nhưng dường như hắn luôn mặc cô muốn làm gì thì làm?

Chẳng lẽ hắn không thèm quản cô?

Thậm chí hắn còn không muốn liếc nhìn cô!

Mặc dù đã từ bỏ từ lâu, nhưng giờ phút này, Nam Cung Tĩnh không thể đè nén nổi những cơn đau nhói lòng.

"Anh ấy thế nào chưa tới lượt cô nói. . . . . ." Giọng nói khàn khàn, mang theo tiếng vụn vỡ.

Thấy Nam Cung Tĩnh như vậy, trong vẻ mất mát còn có đau thương, trong đau thương còn thất thiểu, chân mày khóe mắt Nguyệt Trì Lạc có như vẻ vui mừng thoáng qua.

Quả nhiên cô không nhầm, Nam Cung Dạ quả nhiên có quan hệ với gia tộc Nam Cung!

Nhưng rõ ràng Nam Cung Tĩnh không nên có vẻ mặt này khi nói với người thân, mà lại giống như . . . .Tình nhân?

Tình nhân. . . .Tình nhân?

Nam Cung Tĩnh cũng không phải em ruột của Nam Cung Dạ, như vậy không có gì là không có thể phải không?

Vẻ vui mừng trên chân mày Nguyệt Trì Lạc lại đậm thêm chút.

Nhìn kỹ thì lại không có gì cả, vui mừng lẫn giận dữ đều được che giấu dướng hàng mày nhíu chặt, khiến cho người khác không thể nhìn rõ.

Cô cười, tiếp tục nói bừa: "Tôi nhớ rằng Nam Cung Dạ là người rất cẩn thận, cô. . . . .