Đại Ca Ta Hảo Soái Ca

Chương 70: Gặp lại Âu Nhã Vỹ




Không chỉ một cây tên mà còn hàng trăm mũi tên như cây lao nhọn bén phóng thẳng tới cản trở thân ảnh kiều mỵ đang muốn trốn đi. Theo sau là một đoàn ngựa, trên những con ngựa được trang trí lên các màu sắc lòe loẹt, ngoài ra phỉ thúy mã não đều được gắn trên cổ ngựa để khoe sự xa xỉ chủ nhân sở hữu con ngựa.Xuất hiện trước mặt họ một đống nữ nhân ăn vận hở hang, kẻ thì lộ cả rốn, người thì gần lộ cả đôi gò bồng đào, nhưng những nữ nhân này cực kỳ chói loá và ai ai cũng là đại mỹ nhân khiến nam nhân thèm nhỏ dãi nữ nhân ghen ghét. Huyền Vũ Dạ Nguyệt lắc đầu, gạt hết đi lớp đất cát trên đầu, hắn đang chú ý đến những nữ nhân bên kia thầm nghĩ: đã xảy ra chuyện gì sao?.

Phát giác người trong lòng mình ngọ ngoậy vội gọi lên “Tiểu thê tử”,.

“Thuần”, đáp lại là một giọng mềm mỏng bất lực, nàng lập tức ôm lấy thân ảnh của hắn sợ hắn lại biến mất trong đêm một lần nữa, mà khóc ô oa lên.

“Tiểu thê tử”, hắn biết hắn có lỗi khi không thông tri nàng dậy, vì thấy nàng đang ngon giấc một mình đi giải quyết làm hắn cùng nàng xém chút nữa phải ly khai.

Tiếng khóc của Huyền Vũ Dạ Nguyệt đã đả động một số nữ nhân hung hăng bên này, nữ tử vận xiêm y màu lam đậm phối với lam nhạt –Yêu Sắc “Không ngờ vừa bắt được tiện nhân ngươi, ngươi lại mang tới một món quà lớn cho bọn ta”

Tiểu cô nương chưa phản kháng được đã bị roi da của Yêu Mỵ quấn chặt lấy thân người, nàng ta vội hô lên “Suất nam nhân kia, dẫn thê tử ngươi chạy đi”

“Chát”, roi da dùng để quất ngựa nay lạnh lẽo đánh vào ngực của tiểu cô nương “Á”, nữ tử vận xiêm y màu trắng, tuyệt đẹp tựa một tiên tử nhưng lại ác độc tựa sà tinh –Yêu Nghiệt, nói “Tiện nhân, lâu ngày không gặp lại nay lại có thêm một gian phu sao”

Nghe thấy cuộc đối thoại của họ, thì hai người cùng nhìn nhau và cùng khẳng định những nữ nhân vận xiêm y lòe loẹt hở hang kia là những yêu nữ trong lời đồn, quả thật so với lời đồn đãi họ còn đẹp gấp trăm ngàn lần và cũng tàn độc gấp ngàn vạn lần.

“Thả tiểu cô nương kia ra”, Hoàng Bá Thuần gằng giọng nói khiến Huyền Vũ Dạ Nguyệt kinh ngạc, dù rằng nàng không hiểu gì cả, họ có quen biết nhau sao? Khi nào? Vì sao nàng không biêt?

Nhưng mà khi nãy tiểu cô nương kia kêu trượng phu nàng là ‘suất nam nhân’ nhưng câu sau lại tràn ngập lo lắng khi kinh hô lên, mặc dù biết rằng không nên ghen tuông tại đây nhưng mà nàng cực kỳ không vui. (Dấm chua nồng nặc a)

“Tiểu thê tử, nàng ta là người hỗ trợ giúp ta tìm nàng đó”, Hoàng Bá Thuần hiểu rõ con người và lòng dạ của Huyền Vũ Dạ Nguyệt vội giải thích, ngăn chặn không cho nàng hiểu lầm

“Muội không hẹp hòi như vậy”, nói xong nàng khẽ hừ lạnh vì chột dạ, Yêu Mỵ hừ lạnh nói “Đại tỷ, muội muốn có nam nhân này”

Hắc tuyến hiện đầy trên mặt của Huyền Vũ Dạ Nguyệt, nàng hừ lạnh “Thế thì phải xem bản lĩnh của ngươi rồi” dám tranh giành nam nhân với nàng, thật nực cười.

Bất chợt lũ yêu nữ cùng cười nhào cả lên tựa như nhạo báng nàng, tiểu cô nương dù bị ăn một roi đau thấu xương nhưng vẫn cố nói “Nam nhân kia ngăn cản lại hành động của thê tử ngươi đi, Á”

Vừa nói xong lại một roi lạnh lẽo quất vào vết thương vừa đọng máu khi nãy, khiến vết thương càng nghiêm trọng ra “Chết tiệt” không chỉ có Huyền Vũ Dạ Nguyệt rống lên ngay cả Hoàng Bá Thuần cũng cực kỳ không thuận mắt với kiểu ăn hiếp người quá đáng của bọn nữ nhân trước mặt.

Hai người cùng xông lên giao chiến, bọn họ cũng cử ra hai người ra cùng hòa nhập vào trận chiến, riêng về phía tiểu cô nương kia thì đau tới mặt mày tái nhợt, ngồi hẳn xuống đất cát không thốt nên lời nào được nữa, đầu đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

Yêu Nghiệt càng thấy thì càng hả dạ, trong lòng dâng lên một cảm giác vui sướng, ả muốn quất thêm một roi từ đâu xuất hiện một cây tên làm lệch hướng roi da không biết thương hoa tiếc ngọc trước mặt.

“Tiện nam nhân, không cần phải cất công kiếm tìm mà lại tự đến nộp mạng” Yêu Mỵ vui sướng kinh hô lên nói, Huyền Vũ Dạ Nguyệt liền để ý đến thân ảnh đang cưỡi ngựa đi tới “Vỹ đại ca” nàng tròn mắt nhìn lấy một nam nhân oai phong lẫm liệt ngồi trên ngựa gương cung về phía họ.

Hoàng Bá Thuần nghe vậy liền quay phắt đầu theo tiếng gọi của Huyền Vũ Dạ Nguyệt, không chỉ họ ngạc nhiên mà còn có Âu Nhã Vỹ cũng ngạc nhiên không kém họ, liền thốt lên “Hai người…..”

“Cẩn thận”, Âu Nhã Vỹ thốt lên, Hoàng Bá Thuần vội dùng người đến đỡ lấy roi da lạnh lẽo muốn quất vào tấm lưng trắng muốt của Huyền Vũ Dạ Nguyệt, hắn cắn răng rồi dùng trường kiếm đâm vào bả vai của Yêu Sắc, Yêu Cơ vội xông tới thì bị hàn băng trong người của Huyền Vũ Dạ Nguyệt đông thành băng nhân.

“Thuần”/”Thuần huynh”

Âu Nhã Vỹ phi thân ra khỏi ngựa, hiện diện trong vạt áo là hai cây đao cong lại, nhọn bén cắt đi sợi dây hiểm ác cột lấy tiểu cô nương “Vỹ”, nàng ta yếu ớt gọi

Yêu Nghiệt vội dùng roi da của mình hòng quấn vào người tiểu cô nương thêm một lần nữa, Âu Nhã Vỹ vội quăng phi tiêu làm đứt đi sợi roi da, ôm lấy thân ảnh của tiểu cô nương đang lâm vào trạng thái hôn mê, Âu Nhã Vỹ hống lên “Chết tiệt”

Rồi phi thân vào vòng vây cùng kề vai sát cánh với hai vợ chồng son kia, thấy được tình thế bất lợi trước mặt hắn vội nói “Lên ngựa và bịch mặt”

Nghe lời chỉ huy của Âu Nhã Vỹ hai người liền bịch lấy mặt, tiện tay đá hai yêu nữ xuống ngựa tức thời “Rầm”, một trái bom từ vạt áo xuất hiện Âu Nhã Vỹ liền ném tới bọn yêu nữ.

Sau đó là một làn khói trắng xông tới, làm cay mắt, cay mũi của bọn họ, Yêu Nghiệt vội quạt hết những khí trắng làm lu mờ ánh mắt của ả “Chết tiệt, lại để họ trốn thoát”

Làn khói dần tan chỉ còn lại lũ yêu nữ, “Truy theo”, Yêu Nghiệt vừa hạ lệnh thì rất nhiều người phóng ngựa truy đuổi thân ảnh của bốn người.

Ba chú ngựa phi như vũ bão trên đại mạc, Âu Nhã Vỹ liền quay đầu lại nói “Đi đường này”

Sự xuất hiện cùng với sự hiểu biết của Âu Nhã Vỹ khiến hai vợ chồng họ càng kinh ngạc nhưng bây giờ không thể truy hỏi, chỉ có thể tháo chạy thôi vì dừng lại khẳng định họ sẽ bị chúng yêu nữ tàn bạo hơn ác ma phanh thây ra mất, quả thật lời đồn không sai ngoài nhan sắc mị người ra võ công còn siêu quần hơn cả những kẻ đến từ trung nguyên.