Đại Chúa Tể

Chương 451: Bạn cũ tương kiến




Trầm Thương Sinh, Lý Huyền Thông, Lạc Li... những nhân vật hàng đầu xuất quan, khiến cho không khí Bắc Thương linh viện lại trở nên sôi động. Chuyện tân sinh gia nhập và bá chủ Thiên bảng đổi ngôi khiến người ta bàn tán xôn xao cả mấy ngày.

Rồi sau đó các đệ tử trở lại mong ngóng đến ngày khai mạc đại tái linh viện, những đệ tử hàng đầu của họ sẽ đại diện linh viện tranh đấu, giành lấy vinh quang, mang lại huy hoàng cho Bắc Thương linh viện.

Lúc này Mục Trần đã nghe thành viên Lạc Thần hội hồi báo về nhóm người Đàm Thanh Sơn gia nhập Bắc Thương linh viện.

Do đã có tân sinh gia nhập, thế hệ đệ tử trong đợt trước của Mục Trần lúc này không còn giữ thân phận tân sinh nữa, chỗ ở cũng rời khỏi khu tân sinh, toàn bộ dời vào bên trong linh viện, nơi ở mới linh khí nồng đậm hơn khu tân sinh nhiều lần. Tổng bộ Lạc Thần hội có vị trí vô cùng đắc địa, ở gần một tòa Tụ Linh trận cấp 7, linh khí tản mát ra sung mãn, nhiều thế lực phải đỏ mắt ganh tị nhưng chẳng ai can đảm cướp địa bàn.

Sân tu luyện Lạc Thần hội, Mục Trần gặp lại Đàm Thanh Sơn, nhận ra gương mặt quen thuộc bất giác khiến hắn vui vẻ vô cùng, ôm Đàm Thanh Sơn đến co quắp người.

- Thanh Sơn, hoan nghênh đến Bắc Thương linh viện.

Mục Trần cười nói, nhớ lại hai năm trước khi còn là đệ tử Bắc Linh viện, còn đang dốc sức cố gắng để gia nhập Ngũ Đại Viện, bạn hữu chỉ có một số tuy có lẽ yếu ớt, nhưng lại có cảm giác đồng đội vui vẻ ấm áp vô cùng.

Đàm Thanh Sơn nhìn lại Mục Trần, rồi khẽ liếc sang người con gái yêu kiều thu hút ánh mắt của vô số đệ tử Bắc Thương linh viện. Nàng thấy hắn liếc sang cũng khẽ cười, rồi ánh mắt đảo nhanh qua nhìn Mục Trần.

- Mục ca, không ngờ hai năm nay ngươi lăn lộn ở Bắc Thương linh viện lại xông xáo như vậy. Bây giờ ta mới hiểu tại sao Bắc Linh viện chúng ta lại có được nhiều danh ngạch ưu tiên đến Bắc Thương linh viện như vậy, đó chính là do ngươi mà ra.

Đàm Thanh Sơn cũng chẳng phải ngốc, Bắc Linh viện nhỏ bé căn bản chẳng đáng cho Bắc Thương linh viện quan tâm, lúc này lại có chuyện kỳ quái như thế thì nguyên nhân chỉ có một. Mục Trần ở Bắc Thương linh viện biểu hiện quá xuất sắc.

Mục Trần mỉm cười, chợt nhìn thấy Liễu Dương đằng sau Đàm Thanh Sơn, ngạc nhiên nói:

- Ngươi cũng đến Bắc Thương linh viện này à?

Liễu Dương trước đây có xích mích với hắn, nhưng cuối cùng lại bị hắn đánh bại, quan hệ cả hai cũng không tốt đẹp gì, cả gia gia của Liễu Dương là Liễu Kinh Sơn còn tử nạn trong tay Mục Trần. Liễu gia suy tàn cũng không thoát khỏi nguyên do Mục Trần. Dù vậy cũng không trách hắn được, tất cả do chính Liễu gia gieo gió gặt bão thôi.

Với địa vị và thực lực Mục Trần hiện tại, tự nhiên sẽ không để bụng cái xích mích cỏn con kia. Hai năm qua hắn đã không còn là tên thiếu niên nhược tiểu thuở xưa.

Liễu Dương thì không mấy tự nhiên, hắn và Mục Trần bây giờ có khoảng cách quá lớn, thậm chí cả hận cũng không dám hận, rầu rĩ gật đầu:

- Nếu không nhờ có ngươi, e rằng ta cũng không đủ tư cách đến Bắc Thương linh viện, thực lực chúng ta vẫn kém bọn người kia một chút.

- Ha ha, Mục ca! Đây là Vũ Hi, sau khi ngươi đi rồi, nàng chính là thiên tài nổi bật của Bắc Linh viện chúng ta. Tu luyện chưa đến hai năm đã vượt qua chúng ta. Mà nè, ngươi chính là thần tượng trong lòng nàng đó.

Đàm Thanh Sơn cũng biết ân oán của hai nhà Mục gia và Liễu gia, vội đổi chủ đề, chuyển sang cô bé đang tròn mắt nhìn trân trân Mục Trần từ nãy đến giờ.

- Thế à?

Mục Trần cũng ngạc nhiên, liếc nhìn Vũ Hi.

- Mục Trần đại ca, xin chào, ta là Vũ Hi.

Vũ Hi kích động đến đỏ mặt, vẻ lanh lợi biến mất, thay vào đó là một cô bé luống cuống lắp bắp nói không rõ cả lời.

Thần tượng đang ở ngay trước mặt, bao lâu nay nghe nói về hắn, đến khi gặp mặt mới biết tin đồn vẫn còn kém xa.

Mục Trần nhìn cô bé bộ dáng đáng yêu, cũng có hảo cảm, thân thiệt xoa đầu nàng:

- Chào cô bé, sau này tu luyện cho tốt, Bắc Linh cảnh chúng ta tuy nhỏ nhưng không yếu hơn người khác đâu.

- Vâng! Mục Trần đại ca, ta nhất định cố gắng. Sau này ta cũng sẽ khắc tên lên đệ nhất Thiên bảng!

Vũ Hi mặt đỏ như lửa thiêu, ánh mắt kiên quyết cất tiếng. Nàng sùng bái Mục Trần, tự nhiên sẽ lấy những thành tựu của hắn làm mục tiêu phấn đấu.

Mục Trần không để cho cô bé kia có thêm cơ hội biểu hiện, vội kéo tay Lạc Li bên cạnh, giới thiệu với mọi người:

- Đây là Lạc Li.

- Chào Lạc tỷ!

Đàm Thanh Sơn hai ngày nay đã nghe mọi người nói về Lạc Li, lập tức lên tiếng chào hỏi. Đại tỷ của Lạc Thần hội, cái tên Lạc Thần hội cũng do nàng mà ra, chỉ cần nhìn cái bộ dáng thân thiết của nàng và Mục Trần cũng rõ ràng quan hệ hai người ra sao.

- Xin chào mọi người.

Lạc Li khẽ cười nhạt.

- Lạc Li tỷ tỷ, tỷ thật xinh đẹp.

Vũ Hi tròn mắt không chớp, thần tình cực kỳ hâm mộ.

- Ngươi cũng rất đáng yêu, sau này có vấn đề gì cứ đến tìm ta.

Lạc Li mỉm cười thích thú kéo tay Vũ Hi.

Đàm Thanh Sơn ghé sát vào tai Mục Trần thì thầm:

- Mục ca thật lợi hại, cưa được cô gái xinh đẹp như thế, nhưng mà Thiên Nhi tỷ biết được e rằng phải thương tâm lắm.

- Thiên Nhi tỷ là ai?

Lạc Li đang nói chuyện với Vũ Hi đột nhiên quay lại, trừng mắt trầm ngâm liếc nhìn Mục Trần, hỏi bâng quơ.

Mục Trần trợn trắng hai mắt liếc Đàm Thanh Sơn, nghiến răng ken két, khiến hắn le lưỡi rụt cổ.

- Bọn họ nói chính là Đường Thiên Nhi tỷ tỷ, nàng và Mục Trần đại ca thanh mai trúc mã, nhưng hiện tại lại chọn tu luyện ở Vạn Hoàng linh viện đó.

Vũ Hi dịu dàng trả lời.

- À, thì ra là thanh mai trúc mã.

Đôi mày cong như trăng rằm của Lạc Li khẽ cười nhìn sang Mục Trần.

Mục Trần giật mình ngó quanh quất, gương mặt nàng tỏ ra ghen tuông hờn dỗi ít khi thấy, bất giác trong lòng hắn cảm thấy sung sướng cực kỳ. Có thể khiến cho vị nữ hoàng Lạc Thần tộc kiêu hãnh và băng lãnh trở nên ghen tuông, thật đúng là chuyên không dễ dàng.

Nhìn lại nàng, hắn tủm tỉm cười:

- Ghen sao?

Lạc Li rất nhạy bén, biết ngay vừa nãy tỏ ra ghen một chút đã khiến hắn khoái trá trong bụng, mỉm cười trả lời:

- Để ta xem có nên đi tìm Trầm Thương Sinh, Lý Huyền Thông bảo họ kéo nhau qua đâu tìm ngươi luận bàn một chút. Có lẽ lần này ta sẽ cho họ thỏa mãn...

Mục Trần trừng mắt, cáu giận.

Thấy hắn như thế Lạc Li khẽ cười đưa tay đan vào tay hắn, nhếch môi khẽ nói.

- Ngốc à, ta nỡ sao chứ!

Tán dóc một hồi, Mục Trần bảo Lạc Li chăm sóc Vũ Hi, rồi dẫn Đàm Thanh Sơn đi riêng hỏi chuyện:

- Cha ta lúc này ra sao?

- Ha ha, Mục thúc bây giờ rất khó lường, Bắc Linh cảnh đã bị thúc ấy nhất thống. Cửu vực không còn nữa, chỉ còn lại Bắc Linh liên minh, do Mục thúc làm minh chủ.

Đàm Thanh Sơn cười nói.

- Ồ?

Mục Trần kinh ngạc, không ngờ tía có thể thống nhất được Bắc Linh cảnh nhanh như vậy!

- Sau khi ngươi đi không lâu, Mục thúc đột phá lên Dung Thiên cảnh, rồi cùng với Đường thúc thành lập Bắc Linh liên minh. Ngoại trừ Liễu vực còn cố gắng đấu tranh quá một thời gian, những đại vực khác đều quy thuận. Hiện nay cường giả ở Bắc Linh cảnh mạnh hơn trước không ít

Mục Trần khẽ gật đầu, Dung Thiên cảnh ở Bắc Linh cảnh có lẽ đã là thực lực mạnh nhất, khó trách tía nhanh chóng làm được việc đó. Liên minh này cũng có một chút vấn đề, đặc biệt là Liễu vực, một tai họa ngầm khó lường, nhưng có lẽ lão phụ thân biết cách ứng xử cẩn thận khôn ngoan.

Nhưng có lẽ cũng nên cẩn thận hơn, tìm dịp nào đó nói chuyện với viện trưởng, mượn ai đó đến Bắc Linh cảnh âm thầm bảo vệ ổng, để lỡ có chuyện gì không may xảy ra, hắn cũng không muốn phải mồ côi cha quá sớm.

- Thanh Sơn, sau này có cơ hội thì đưa tin tức của ta truyền về Bắc Linh cảnh.

Mục Trần trầm tư, với thành tựu của hắn, nếu ngay lập tức quay lại Bắc Linh cảnh có lẽ sẽ chấn động ghê gớm lắm. Mà đừng nói Bắc Linh cảnh nhỏ nhoi, e rằng khắp Bắc Linh đại lục cũng sẽ kính nể không ai dám làm gì phụ thân của hắn.

- Được, ta biết rồi.

Mục Trần vỗ vai Đàm Thanh Sơn, chợt thở dài, ngẩng lên nhìn chân trời xa xăm.

Chuyện này có lẽ đã ổn thỏa, bây giờ việc quan trọng là đại tái linh viện, hắn cũng đang rất mong chờ.

- Cơ Huyền, ân oán của hai ta sẽ được tính toán dứt điểm trong đại tái linh viện này! Chẳng biết ngươi đã chuẩn bị tốt hay chưa. Linh Lộ Huyết Họa năm xưa không lan đến ngươi, nhưng lần này thì ta chắc chắn sẽ không cho ngươi cơ hội thoát thân nữa...