Đại Chúa Tể

Chương 836: Quân hồn đại tướng




Trận chiến giữa hai quân đoàn vừa mới bắt đầu, Xà vệ tưởng chừng chiếm ưu thế áp đảo lại bị giội một gáo nước lạnh, Lục Khuê lại bị Mục Trần châm chọc dạy dỗ, nhất thời sát khí càng tăng cao, mặt đỏ như gấc, cơn thịnh nộ chỉ chực chờ trào ra. Đường đường là tam tông chủ Long Xà tông, hắn đương nhiên có uy nghiêm và kiêu hãnh của chính mình, lại bị một tên oắt con sỉ nhục giữa ba quân bằng chính sở trường điều binh khiển tướng của mình, hỏi sao hắn không nổi điên cho được.

Thao lược quân sự, thậm chí hắn còn tự tin vượt xa nhị huynh Lục Ngô, do vậy Xà vệ mới nằm dưới sự thống lĩnh của hắn, cho dù thực lực bản thân Lục Ngô vẫn mạnh hơn hắn một bậc.

Lời nói của gã Mục Trần nói không ngoa chính là trẻ tuổi cuồng vọng.

Thế nhưng Lục Khuê đâu biết rằng, Mục Trần dám xuất khẩu cuồng ngôn như thế, bởi vì hắn có cẩm nang bí kíp đã nghiên cứu một thời gian. Khả năng thao binh khống trận chiến ý của Lục Khuê đúng là vượt trội, nhưng còn lâu mới đến mức bất phàm, chứ chưa nói đến tiềm năng trở thành Chiến Trận Sư. Chính trong cách sử dụng chiến ý cũng đã cho thấy như vậy.

"Chiến trận pháp, dĩ lực thống ngự chi hạ đạo, dụng tâm thống ngự chi thượng đạo"

Rõ ràng cách thức vận dụng một thượng một hạ như thế đã cho thấy khoảng cách trình độ hai bên như thế nào.

Quân lực ngang nhau, thực lực thống lĩnh gần tương đương, khả năng thao khống chiến ý sẽ quyết định chiến quả.

Mục Trần giang tay ra, Cửu U vệ nhanh chóng tạo thành trận thế, quân khí chiến ý bất phàm trở nên cực kỳ đáng sợ, hóa thành từng luồng năng lượng chiến ý ào ào bốc lên chảy vào lòng bàn tay Mục Trần, ngoan ngoãn vâng phục như chiến mã trong dây cương của hắn.

Chiến ý mang theo chiến tâm và sát tâm của từng chiến sĩ Cửu U vệ, nhưng không hề làm cho Mục Trần bị cảm nhiễm, không trở nên điên cuồng, mà thậm chí hắn còn dùng ý niệm của mình để thuần phục nó như đế vương lấy mãnh hổ làm thú nuôi, phủ phục dưới chân.

- Kiếm Tước, Kích Tước, lập trận!

Cửu U vệ chuyển động, quân trận thay đổi, những luồng chiến ý đổ vào những toán quân, hòa quyện vào từng chiến sĩ, bao bọc lấy, tạo hình thành vô số hắc kích hắc kiếm trùng trùng điệp điệp, hung tợn sẵn sàng lấy đi sinh mạng kẻ địch.

Quân khí hùng hậu cùng với áp lực vô hình bao phủ chiến trường.

Chỉnh thể quân đội hùng hậu, quân số đông đảo, lại được Mục Trần với thực lực Chí Tôn tứ phẩm thao khống chiến ý, thì cường giả Chí Tôn lục phẩm cũng phải tìm đường mà trốn cho mau.

Bị địch quân uy hiếp, chính bản thân Lục Khuê cũng cảm thấy run rẩy, nhưng trong tay hắn cũng có một quân đoàn sức mạnh tương đương, đồng thời cũng tự tin vào tài cầm quân của bản thân, hắn nhanh chóng áp chế nỗi sợ hãi, biến nó thành thù hận và chiến tâm.

- Thiết Lân trận nghênh địch!

Mệnh lệnh ban ra, Xà vệ cũng là quân đội trải trăm trận, chiến sĩ tinh nhuệ tiến lên dàn thành một trận cự thuẫn vững chắc, chờ đợi quân địch tấn công,

"Sát!"

Cửu U vệ hô vang, dũng mãnh xông tới công phá phòng tuyến quân địch vừa hình thành, quân uy làm khiếp sợ bất cứ kẻ nào đứng trước mặt.

"Vù vù vù"

Kiếm kích hắc ám mang theo lực sáng thương đáng ngại, cùng với quân trận xung phong hung hãn tấn công Xà vệ, khí thế dời non lấp biển.

- Ô Xà thổ tín!

Ngay khi những cú chém của chiến sĩ Cửu U vệ đầu tiên còn chưa chạm vào trận hình phòng ngự Xà vệ, bất ngờ Lục Khuê lại hét vang một quân lệnh lạ kỳ.

"Grecccc"

Ngay lúc đó, từ phía sau thuẫn trận, vô số bóng giáp xám tro ùn ùn bay lên, vượt qua trận hình phòng ngự, hét vang như rắn dữ, hung hãn tấn công quân địch vừa áp sát.

Những chiến sĩ Cửu U vệ đầu tiên bị tập kích bất ngờ, nhất thời chống đỡ yếu ớt, Kiếm Tước trận bị chém cho tơi tả đến vỡ trận.

- Ha ha ha, binh bất yếm trá, ngươi tưởng rằng chỉ mỗi mình ngươi biết dụng kế hay sao?

Lục Khuê cười lớn châm chọc, xả mối hận bị Mục Trần tập kích ban nãy.

- Kích xạ!

Mục Trần cũng lập tức ra quân lệnh, Kiếm Tước lập tức hạ độ cao bay thấp xuống mặt đất, né tránh không nghênh chiến với các đội Ô Xà. Ngay khi họ hạ xuống, vô số những luồng kích chiến ý thi nhau phóng tới ở cự ly gần, vì Kích Tước trận của Cửu U vệ đã kéo đến sát phía sau Kiếm Tước trận.

- Trò trẻ con, Thiết Lân bảo vệ Ô Xà!

Lục Khuê cũng chẳng chịu thiệt lần hai, thuẫn trận Thiết Lân lập tức được hắn điều động xông lên phía trước đội biệt kích Ô Xà, mục đích rõ ràng là dùng thuẫn chiến ý phòng ngự, đồng thời đội Ô Xà cũng phối hợp nhịp nhàng, lùi quân ra sau, len lỏi vào giữa những chiến sĩ Thiết Lân, giữ an toàn cho chính mình.

Chiến thuật quả cao minh, chỉ có điều, Lục Khuê hoàn toàn đánh giá sai sức mạnh chiến ý Cửu U vệ.

"Choang choang choang!"

"Phụp phụp phụp!"

Hắc kích hoàn toàn loại bỏ lực phòng ngự của Thiết Lân thuẫn, sau khi phá vỡ hàng rào thuẫn chiến ý, vẫn còn dư sức mạnh cắm vào thân thể máu thịt của Xà vệ.

- Cái gì?

Lục Khuê thất kinh không tin vào mắt mình.

Cho dù lực phòng ngự của một binh sĩ Xà vệ cũng không cao, nhưng khi đã hòa vào chiến ý quân đoàn, thì mỗi chiến sĩ cũng có lực phòng ngự của toàn quân đoàn, ít nhất cũng ngạnh kháng một đòn ra trò của cường giả Chí Tôn lục phẩm.

Sức mạnh của Cửu U vệ kia quá lắm cũng chỉ ngang cơ với Xà vệ, theo lý nếu không dùng đến sát chiêu đặc biệt cường đại thì không thể nào tạo thành tổn thương quá lớn, huống gì hoàn toàn bỏ qua phòng ngự tập trung số đông Xà vệ như thế.

Lục Khuê thân là cường giả Chí Tôn ngũ phẩm, là chiến tướng dày dạn kinh nghiệm, nhưng hắn đâu thể ngờ tới bí mật sức mạnh của quân đoàn Cửu U vệ.

Sau khi xâm lăng Bách Chiến vực, địa bàn Lôi Ma Tông hẳn nhiên đã thuộc về Cửu U cung, Mục Trần tận dụng Lôi Ma Uyên để huấn luyện lôi thể cho Cửu U vệ, chính vì thế khả năng kháng lôi cũng như sự hòa hợp với năng lượng lôi điện của từng chiến sĩ cực tốt. Dưới sự thống lĩnh của Mục Trần, hắn đâu thể nào bỏ qua cơ hội phụ gia thêm sức mạnh quỷ dị U Minh Tâm Ma Lôi vào chiến ý Cửu U vệ, mặc dù tính chất quỷ dị của nó không phải là vô địch không có cách nào ngăn cản, nhưng khi đối phương còn chưa biết gì về thứ này, thì nó là vũ khí bí mật mang lại sát thương lớn nhất.

- Tà ma ngoại đạo dám giở trờ huyền hư!

Không biết thì dễ nỗi điên, Lục Khuê lúc này phẫn nộ gào thét, đối đầu một gã choai choai mới nổi lại bị đánh cho khốn đốn thế này, hơn nữa gã kia lại thống lĩnh một cái quân đoàn mà trước đây được phong cho danh hiệu "phế điểu" của Đại La Thiên vực thì còn gì nhục nhã cho bằng.

- Triền Xà chiến thể!.

Chiến ý Xà vệ cuồn cuộn dâng lên, quấn lấy từng chiến binh như lũ rắn xoắn chặt vào từng thớ thịt, khiến cho hình thể mỗi chiến sĩ Xà vệ đều to lớn thêm vài phần.

Gia tăng sức mạnh cho quân sĩ, đồng thời trạng thái cũng bắt đầu trở nên hung bạo, Xà vệ rít lên như rắn, khí thế hừng hực như mãng xà sắp sửa xé xác con mồi.

Chiến thể cuồng bạo, tăng cường rất lớn sức sát thương, đồng thời khiến quân sĩ không còn sợ hãi, hung hãn giết địch, nhưng tiêu hao chiến ý và sức lực rất lớn, nếu sau khi trạng thái chiến thể kết thúc mà không tiêu diệt được kẻ địch, thì sức mạnh quân sĩ suy yếu, vị trí thợ săn con mồi sẽ đảo ngược hoàn toàn. Có thể nói đây là con dao hai lưỡi, nếu không đến lúc tối hậu tuyệt đối không nên dùng tới.

Mặc dù nguy hiểm là vậy, Lục Khuê vẫn không tin rằng quân đoàn Cửu U vệ trước mặt đây có thể trụ vững cho đến khi chiến thể kết thúc.

- Để xem trò quỷ của ngươi có còn tác dụng hay không.... Sát!

"Hooraaooooor!"

Xà vệ thét lên điên cuồng, quân đoàn hùng hậu xông lên tung hoành, khí thế dữ tợn, sát khí ngút trời.

- Kích xạ!

Cũng hơi bất ngờ khi Lục Khuê dùng đến cách này giao chiến, Mục Trần cũng chưa bao giờ gặp phải đối thủ có thể kích phát chiến thể cho quân sĩ thế này, nhất thời chẳng biết phải đối phó thế nào, liền ra lệnh công kích thăm dò.

Chiến ý hội tụ, tạo thành những mũi kích trong tay chiến sĩ Cửu U vệ, rồi bắn ra như mưa. Những luồng kích xạ mang theo lôi điện vô sắc ào ào tấn công Xà vệ đang hung hãn xông lên.

"Păng păng"

Thật bất ngờ, toàn bộ kích xạ trước đó xuyên qua phòng ngự Thiết Lân trận thì lúc này hoàn toàn bị dội đi, toàn bộ văng ra rồi tiêu tan đi mất.

Cửu U vệ nhìn thấy công kích hoàn toàn vô dụng, nhất thời giật mình, sĩ khí đại giảm, trận thế có dấu hiệu rối loạn.

"Graooooo"

Xà vệ hung hãn xông tới cực nhanh, tận dụng thời cơ Cửu U vệ còn đang hoang mang mà chém giết không nương tay. Cửu U vệ lúc này chỉ biết chống đỡ yếu ớt, vừa đánh vừa lui.

"Bang" "Bang"

Bỗng nhiên quân trận Xà vệ thoáng hỗn loạn, theo sau đó là kim quang chói mắt, vài chỗ trong trận quân Xà vệ bị đánh văng lên văng xuống, nhưng vẫn không làm cho Xà vệ lui lại chút nào.

Thì ra Mục Trần sau khi ra lệnh thử công kích cũng đã triệu hồi Đại Nhật Bất Diệt thân, xách Đại Tu Di Ma Trụ xông thẳng vào địch quân giải vây cho Cửu U vệ.

- Khâu Sơn, Bắc Mặc, Lan Hải! Dẫn quân lui về, ổn định quân trận!

Mục Trần tiếp ứng, đồng thời lệnh cho ba gã quân trưởng Cửu U vệ đoạn hậu lui binh, tạm thời né tránh đợt công kích hung mãnh đầu tiên của địch, tổ chức lại thế trận.

"Véo"

Thình lình một bóng sáng lóe lên, kình phong sắc bén tấn công Mục Trần.

"Choang"

Mục Trần phản ứng vung ma trụ đỡ đòn, nhưng công kích quá mạnh khiến cho đôi tay khổng lồ của pháp thân cũng run rẩy.

- Chí Tôn tứ phẩm, vọng tưởng có thể càn quét Xà vệ của ta sao? Không biết lượng sức!

Chiến tướng phe địch đã xông trận, Lục Khuê cũng không chần chừ áp trận. Luận thực lực cá nhân, hắn đương nhiên tự tin cao hơn Mục Trần một bậc, chỉ cần không cho Mục Trần đánh loạn, chẳng sớm thì muộn Cửu U vệ sẽ bị Xà vệ nuốt sạch.

"Vù"

Chẳng buồn đối đầu với Lục Khuê, Mục Trần bất ngờ vòng qua, tiếp tục xông tới tập trung tấn công Xà vệ.

- Ngu xuẩn có thừa, để xem ngươi giết Xà vệ của ta trước, hay ta băm vằm Cửu U vệ của ngươi trước.

Lục Khuê cười khẩy, hắn tin rằng với biển người Xà vệ cũng thừa sức nghiến chết Mục Trần, còn hắn nếu xông vào Cửu U vệ chẳng khác nào sói vào bầy dê, mặc sức chém giết.

Nói là làm, hắn bỏ mặc Mục Trần, lập tức hướng tới quân đoàn Cửu U vệ vừa rút lui một đoạn trùng tổ lại trận hình.

"Véo"

Bất chợt kình phong lại đến từ phía sau, Lục Khuê phát giác liền múa đao xoay người, chém mạnh vào thứ gì đó đang bay tới.

"Bang"

Ám toán bất ngờ từ phía sau đương nhiên chính là Mục Trần, hắn ném Đại Tu Di Ma Trụ vào thẳng Lục Khuê, có vẻ như đây mới là mục đích của hắn khi vòng ra phía sau.

- Đánh lén hèn hạ! Đã vậy ta giết ngươi trước, để xem bọn gà con mất chủ kia sẽ làm được gì.

Lục Khuê nổi giận, hai mắt tóe lửa gầm gừ với Mục Trần.

Lúc này tình thế Mục Trần khá nguy hiểm, trước sau đều có giặc, mặc dù Xà vệ không có thống lĩnh điều quân nên khó tạo thành sát thương trí mạng cho hắn, nhưng biển người đông đảo cũng khiến hắn khó khăn không ít, còn phía sau lại là Lục Khuê với sức mạnh Chí Tôn ngũ phẩm, lúc nào cũng có thể đưa hắn vào chỗ chết. Khôn ngoan nhất lúc này chỉ có thể bỏ chiến bảo toàn mạng sống, chạy trốn. Nhưng làm vậy cũng đồng nghĩa bỏ mặc Cửu U vệ cho người ta chém giết, danh vọng của hắn cũng sẽ tiêu tan như bong bóng.

Thế nhưng hành động tiếp theo của hắn lại hoàn toàn đi ngược lại mọi suy nghĩ.

Hắn giải thể pháp thân, lơ lửng giữa không, hai mắt nhắm lại, tay giang ngang.

- Sợ quá đầu hàng rồi sao!

Lục Khuê mỉa mai, cho dù Mục Trần có đầu hàng, hắn cũng phải chém chết tên nhãi ranh này vì đã làm hắn mất mặt, lại còn khiến Xà vệ phải dùng đến chiến thể, sau trận này phải nghỉ ngơi vài ngày hồi phục quân lực, chậm trễ việc quân.

"Graaoooo"

Trả lời hắn là tiếng long ngâm tượng khiếu, rồi ngay sau đó thình lình xuất hiện ảo ảnh song long song tượng khổng lồ bên cạnh Mục Trần. Lục Khuê thất kinh dừng lại.

Khí tức nguy hiểm nhàn nhạt xuất hiện giữa trời, toát ra hai luồng sức mạnh lôi hỏa bất đồng.

Xà vệ nhất thời cũng khựng lại, dù cho chiến thể tăng cường lực phòng ngự, nhưng cường giả Chí Tôn ngũ phẩm như Lục Khuê còn cảm thấy nguy hiểm, thì đương nhiên Xà vệ cũng phải cẩn thận đối phó, không thể lơ là phòng bị xông lên làm mồi cho địch.

Mục Trần mở mắt, đôi mắt trở nên đen tối quỷ dị, mất đi tròng trắng, hắn đã tiến vào trạng thái tiểu Tâm Ma.

- Đi!

Hắn quát lên, song tượng hùng hổ lao tới Lục Khuê, song long lại hướng thẳng đến Xà vệ, sức mạnh công kích phân ra làm đôi.

- Giả thần giả quỷ, vốn chỉ là tên nhãi ngu ngốc mà thôi...

Lực công kích của song long song tượng đã giảm đi một nửa, Lục Khuê chẳng còn thấy e ngại gì, nếu như Mục Trần dồn toàn bộ công kích kia vào hắn thì mới đáng lo, còn thế này chẳng đủ gãi ngứa.

Lục Khuê chẳng chần chừ lao thẳng vào song tượng, đao quang múa lên, chém dữ dội, hoàn toàn chặn đứng thế tấn công của song tượng.

- Nổ!

Bất ngờ Mục Trần quát to, cùng lúc song tượng và song long đều nổ tung, khói lửa mịt mù bầu trời, khiến cho người ta không biết được chuyện gì đang diễn ra.

"Soạt"

Gạt đi làn khói che mất tầm nhìn, Lục Khuê càng thêm nổi giận vì những mánh khóe vặt vãnh của Mục Trần, hận không thể ngay lập tức chém hắn ra tám khúc.

Phía bên Xà vệ, song long cũng nổ tung, nhưng chiến sĩ Xà vệ cũng không suy suyển gì cả, nhanh chóng ổn định quân trận, lấy lại tầm nhìn.

Mục Trần vốn ở giữa Xà vệ và Lục Khuê, lúc này đã trở về chỗ Cửu U vệ từ khi nào, đôi mắt vẫn tối tăm một màu, trạng thái tiểu Tâm Ma vẫn chưa giải thể.

- Chui lủi như chuột, để xem lần này ngươi có thể trốn đi đâu? Nếu còn chạy nữa, ta sẽ băm vằm đánh lính đằng sau ngươi trước rồi mới đi tìm ngươi xẻo thịt!

Lục Khuê cáu lên gầm gừ, Mục Trần hết đánh lén lại đến tránh né, hoàn toàn không có chút phong phạm đại tướng, làm cho chiến tướng vốn đã quen dùng sức trâu như hắn cảm thấy bất mãn.

"Sát"

Xà vệ quát lên, theo chân Lục Khuê tổng tấn công Cửu U vệ.

- Các ngươi chết chắc rồi!

Mục Trần cười mỉa, bất ngờ chiến ý Cửu U vệ lại bùng phát còn mạnh mẽ hơn trước, cô đặc hơn trước, tất cả chiến ý đều đổ dồn về không trung ngay trên đầu quân đoàn, hình thành ảo ảnh một con tử tước khổng lồ, mang dáng dấp giống như chân thân Cửu U Minh Tước, nhưng lại có đôi cánh sét với lôi quang lập lòe ánh tím.

Ngay khi tử tước hình thành, Lục Khuê và Xà vệ lập tức dừng lại, vẻ mặt hoảng sợ vô cùng.

- Không thể nào!