Đại Đạo Độc Hành

Chương 385-2: Thiếu niên tráng khí nuốt cường địch! (2)



Vài hôm sau, ẩn sĩ nói mười đồng tiền nhiều lắm, mỗi ngày chỉ đưa năm, đám lưu manh rất không muốn, đánh kẻng cũng nhẹ hơn. Lại qua mấy hôm, giảm còn ba đồng tiền, đám lưu manh giận dữ, ông đây còn thiếu vài đồng tiền của ngươi hay sao, từ nay về sau không lại đây đánh kẻng nhiễu dân nữa.

Cùng đạo lý, sau khi Lạc Ly giảm giá thì không ai khiêu chiến. Nhiều tiền thì vô số người lại đây khiêu chiến, ít tiền thì không có một ai!

Lạc Ly lập tức trợn mắt, sao lại như thế!

Mãi lâu sau vẫn không có người lên đài. Bất ngờ lại xuất hiện khiêu chiến, Lạc Ly mừng rỡ, lập tức đồng ý.

Một tu sĩ chậm rãi lên đài, thoạt nhìn chỉ là tu sĩ bình thường, không có chỗ gì đặc biệt, thế nhưng trái tim Lạc Ly run lên, không hiểu vì sao lại cảm thấy kỳ lạ, người này là cường địch!

Lạc Ly hít lấy hơi, thu hồi Cự kình bá đạo sát, điều chỉnh tâm thái, không chỉ chuẩn bị Cự kình bá đạo sát, Hải khiếu vô lượng sát, ngay cả Ám lưu vô hình sát, Liên y thanh bình sát, Hải sâm huyết chú sát đã tu luyện tới Ý chi cảnh giới nhưng chưa sử dụng cùng chuẩn bị sẵn!

Tên tu sĩ đó nhìn Lạc Ly nói: “Tại hạ Lưu Đại, qua đây khiêu chiến!”

Lạc Ly thi lễ, nói: “Tại hạ Lạc Ly, xin thỉnh giáo!”

Lưu Đại ra tay, là đệ tử Ngạo Trần tông, vô tận bụi trần bay lên, hình thành trần thổ pháp bạo, Lạc Ly nhìn thấy pháp thuật này ở trên chính lôi đài này không dưới bảy tám mươi lần. Thế nhưng lần này thì hoàn toàn khác. Cùng là pháp thuật này, cũng là pháp lực này nhưng được sử dụng từ tay tu sĩ này, uy lực hoàn toàn khác biệt.

Lúc này Lạc Ly lập tức sử dụng Hải khiếu vô lượng sát, một hơi đánh ra chín chưởng, hình thành sóng thần kinh thiên, một mảnh Lưu Ly Hải đánh ập qua!

Đùng, sóng thần qua đi, vạn vật tan biến, nhưng bụi trần bay lên bốn phía, sóng thần có lớn hơn nữa, sau khi thổi bay tro bụi thì tro bụi cũng tụ tập lại với nhau, tụ mà không tan, đối phương cũng tránh được Hải khiếu vô lượng sát của Lạc Ly.

Chớp mắt, Lạc Ly biết, người này là Kim Đan chân nhân! Kim Đan chân nhân Ngạo Trần tông! Cố ý đè thấp cảnh giới thành cảnh giới Trúc Cơ giống mình, đến đây khiêu chiến mình! Khó trách lại mạnh mẽ như thế, cảm giác kỳ quái như thế, hắn có được Kim Đan lĩnh vực, thiên địa vô lậu, vạn vật tại tâm, tùy tâm sử dụng, tự nhiên có thể tránh được Hải khiếu vô lượng sát của mình rồi.

Nhìn thấy Lạc Ly giảm giá thu hút người ta khiêu chiến, trong mắt của nhiều người, đây là biểu hiện cuồng vọng, cuối cùng có người ngồi không yên, ngụy trang thân phận, lên đài ra tay!

Lạc Ly mím miệng cười, thấp giọng nói: “Kim Đan nhân chân? Thì đã sao! Đến đây đi!”

Hai người bắt đầu đại chiến. Lần đại chiến này thì thực lực của đôi bên ngang nhau. Đôi bên sử dụng thủ đủ loại thủ đoạn. Trên chiến trường, tiếng gầm rú nổi lên tứ phía, tiếng nổ mạnh vang lên không ngừng.

Lạc Ly đối mặt cường địch, sử dụng vô số pháp thuật, thế nhưng đối phương luôn có thể tránh khỏi pháp thuật của Lạc Ly ngay thời điểm mấu chốt, giống như có một con mắt vô hình nhìn thấu Lạc Ly.

Lạc Ly lắc đầu, muốn phá địch thì trước tiên phải phá pháp này. Chớp mắt hắn sử dụng Thương hải minh nguyệt sát, toàn bộ lôi đài đều nằm trong cảm ứng của hắn. Quả nhiên, hắn cảm thấy ở bên cạnh mình có một lĩnh vực vô hình đang nhốt giam thiên địa, đây là Kim Đan lĩnh vực của đối phương.

Vào Kim Đan lĩnh vực thì chính là sân nhà của đối phương, mọi việc Lạc Ly làm, đối phương đều có thể cảm giác được tất. Dưới lĩnh vực, đối phương có thể tùy ý bỏ chạy, gần như đứng vào thế bất bại.

Lạc Ly cười to quát: “Yểu xuất tiêu hán thượng, ngưỡng phàn viết nguyệt hành.. Sơn không phách khí diệt, địa cổ hàn âm sinh!”

Trên người hắn dâng trào vô tận khí phách, dưới khí phách này, vạn vật tích tà, Kim Đan lĩnh vực lập tức bất ổn, Lạc Ly rống lớn một tiếng, quát lên:

“Nát cho ta!”

Bùng nổ toàn lực, một quyền đánh xuống, lĩnh vực tan nát.

Sau đó cả người hắn như hóa thành một con cá voi, vọt về phía Kim Đan chân nhân. Trong lúc vọt đi còn kéo theo thiên địa chi khí, không thể kháng cự.

Trong con mắt của Kim Đan chân nhân kia, người này là một đầu cá voi hung dữ đáng sợ. Hắn vội vàng sử dụng tam đại pháp thuật của Ngạo Trần tông, Vi Trần Liệt Bạo, Trần Khốn Thiên Tỏa, Huyễn Trần Vô Ảnh!

Thế nhưng nó không có nghĩa, ngươi muốn bạo thì bạo, muốn vây thì vây, muốn giấu thì giấu. Dưới khí phách, tất cả tan biến, tam đại pháp thuật bị Lạc Ly đánh tan. Lạc Ly vọt tới trước người Kim Đan chân nhân, cho ra một quyền.

Cho dù là Kim Đan chân nhân thì ở trên lôi đài này hắn cũng chỉ có tu vi Trúc Cơ. Kim Đan lĩnh vực bị phá, hai người không chênh lệch bao nhiêu. Bị Lạc Ly giáng cho một quyền, đánh nát vô số phòng ngự, đánh nổ Kim Đan dị tượng, đánh nổ nhục thân pháp thể! Chết!

Lạc Ly thở dài một hơi, trận chiến này mới là trận đánh đúng nghĩa, tuy khổ chiến thế nhưng đã nghiền! Thật sự quá đã!

Hắn cao giọng quát: “Tiếp, còn ai nữa!”

Sau khi rống lên thì yên lặng chờ đợi.

Lúc này một âm thanh truyền tới: “Ta tới!”

Lại một tu sĩ bình thường đi lên, thế nhưng Lạc Ly rất quen thuộc cảm giác này, lại là một Kim Đan chân nhân đè thấp cảnh giới, lấy Trúc Cơ kì khiêu chiến mình!

Lạc Ly gật đầu, mỉm cười nói: “Vậy thì tới đây!”

Người này mặc áo đỏ, ngũ quan đẹp ngời, dưới áng mày đen là đôi mắt sáng ngời khiếp người, lưng hùm vai gấu, vóc người hùng vĩ như núi, cơ thịt cuồn cuộn, làn da màu đồng cổ sáng bóng càng khiến người này giống như có sức mạnh vô tận. Áo dài đỏ thẫm mặc trên người hắn, chẳng những không hề có chút tục khí, trái lại còn khiến cho người ta cảm thấy hào phóng tiêu sái giống như ngọn lửa.

Lại là khổ chiến! Người này không sử dụng pháp thuật giống như Kim Đan chân nhân ban nãy. Hắn tấn công điên cuồng, phát ra vô số đao băng sát vô hình. Vừa nhìn là biết tu sĩ Hàn Lăng tông. Chớp mắt, đao vô hình đã vượt qua số trăm. Đao khí trong suốt giống như bông tuyết đan thành hình võng, bao trùm Lạc Ly cách đó không xa lại chính giữa.

Lạc Ly liều chết nghênh chiến, sử dụng hết khí tức toàn thân, Thương hải minh nguyệt sát, Cự kình bá đạo sát, Ám lưu vô hình sát, Hải khiếu vô lượng sát!

Thương hải minh nguyệt sát tìm kiếm sơ hở của đao băng sát vô hình của đối phương. Cự kình bá đạo sát trảm vụn đao băng sát vô hình. Ám lưu vô hình sát hóa giải tấm lưới tạo bởi đao băng sát vô hình. Thực sự hết cách thì một cái Hải khiếu vô lượng sát đánh nát toàn bộ đao băng sát vô hình.

Kim Đan chân nhân không ngừng xuất đao, xuất đao, trăm đao, trăm đao, ngàn đao...

Trên khắp lôi đài chỉ còn lại đao băng sát vô hình vô tận.

Lạc Ly liều chết thủ vững, cho dù bị thương thì cũng không lùi, bảo vệ ba thước trước người mình.

Lạc Ly đang chờ đợi cơ hội. Công kích đáng sợ như thế cần phải tiêu hao lượng chân khí rất lớn, ngoại trừ Hỗn Nguyên tông, Lạc Ly không tin Kim Đan chân nhân của Hàn Lăng tông có thể gánh được.

Quả nhiên, sau ba ngàn đao, nháy mắt, đối phương áp chế cảnh giới xuống Trúc Cơ đã hao hết chân khí, công kích xuất hiện sơ hở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.