Đại Đường Cuồng Sĩ

Chương 242-2: Không hẹn mà gặp (2)




Lý Trân lắc lắc đầu nói:
- Không phải là người của Võ Phù Dung, điều này ta có thể khẳng định, thực ra ta có thể đoán được bọn họ là ai rồi, chính là đám người phục kích Đại Lý Tự, chỉ có điều đằng sau bọn họ là gì thì đến tận bây giờ vẫn là một điều bí ẩn.

Mới nói tới đây, chỉ thấy ngoài quán rượu vang lên những tiếng la hét ầm ĩ:
- Một quán rượu cũ nát như vậy thì làm gì có món nào ngon chứ, đi quán khác đi.

- Cái này thì ngươi không biết rồi, quán này có món thịt dê nướng rất nổi tiếng, khó khăn lắm mới tới thành đô một chuyến, không thưởng thức món này thì quả thật đáng tiếc.

Lý Trân hơi ngẩn người, hắn nhận ra giọng nói ngoài kia là giọng Lạc Dương. Tiếp theo đó, từ ngoài quán rượu bước vào hơn chục tên nam tử cường tráng, xem ra độ tuổi chừng ha ba mươi tuổi, nhìn bộ dạng ai nấy đều hung tợn, nhìn qua là biết đó không phải là hạng lương thiện.

Dẫn đầu là một nam tử chừng ngoài ba mươi tuổi, beo hông đeo một thanh trường kiếm, đầu đội khăn quấn, khuôn mặt dài, đôi lông mày rậm, thoạt nhìn qua có chút giống với Lai Tuấn Thần, nhưng nhìn kỹ một chút thì có vẻ rắn chắc cường tráng hơn Lai Tuấn Thần.

Chưởng quầy hoảng hồn, vội vàng tiến lên nghênh tiếp. Tên dẫn đầu đưa mắt nhìn khách trong quán một lát, cho dù y đã nhìn thấy Lý Trân và Địch Yến nhưng do Lý Trân và Địch Yến đeo mặt nạ nên y không thể nhận ra được, y liền chỉ vào một căn phòng trống hỏi:
- Phía bên kia có người không vậy?

- Đã có người đặt trước rồi.

- Đi vào ngồi trong đó.

Tên cầm đầu không thèm để ý tới lời nói của chưởng quầy, dẫn them đám thủ hạ đi thẳng tới căn phòng ki. Chưởng quầy không còn cách nào khác chỉ còn biết sai tiểu nhị đến cho bọn họ gọi rượu gọi món.

Lúc này, Lý Trân phát hiện một điểm hay ở quán rượu này, đám người kia đang nói chuyện trong căn phòng kia, với vị trí của hắn thì nghe được rất rõ ràng.

- Đại ca, người phải cứu thì đã bị giết rồi, chúng ta về kinh có phải chịu hình phạt gì không?

- Suỵt, đừng nói lung tung ở đây.

Lý Trân và Địch Yến đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt của hai người đều lộ vẻ vui mừng, không ngờ lại may mắn như vậy, ở một quán nhỏ này lại gặp được đám người đêm qua.

Lý Trân nâng chén rượu lên, không tỏ vẻ gì lặng lẽ lắng nghe những lời trong căn phòng kia.

- Đại ca, chúng ta đều không biết thế nào, cái vụ làm ăn này không thành, không biết ông chủ có tức giận không, có trừ tiền công của chúng ta không?

- Đúng vậy, chúng đệ đều rất lo lắng.
Đám người mồm năm miệng mười nói.

- Đúng là các ngươi chẳng biết gì. Nói như thế này đi, lần này chúng ta làm không hẳn chỉ là một vụ làm ăn. Hai vụ trước chúng ta đều làm ổn thỏa, tuy vụ thứ ba không thành công nhưng cũng không phải là thất bại, cho nên số tiền chúng ta nhận được sẽ ít bị trừ, nhiều lắm thì chỉ gọi là trừ chút ít thôi. Nhưng ta nghĩ nếu ông chủ còn muốn bọn ta làm việc thì sẽ không màng tới chút tiền này đâu, trái lại ông chủ đã có Trường An đệ nhất phú hộ bảo trợ rồi, ta tin rằng ông ấy sẽ trả đủ số tiền đã thuê chúng ta.

Đám người trong căn phòng kia bỗng hoan hô vui mừng. Lý Trân liền nhắm mắt lại uống cạn chén rượu, dường như hắn đã đoán được điều gì đó, đám người này rút cuộc là ai phái tới rồi.

Đúng vậy, sao mình lại ngu như vậy chứ, sao lại quên được Lý Hiển ngoài Võ Tam Tư ra còn có một đối thủ cạnh tranh nữa mà.

Lương Vương Phủ thành Lạc Dương, Võ Tam Tư đang ngồi trong thư phòng ngoài, ánh mắt trầm lắng đang nghe một tên thủ hạ chạy thoát từ thành đô trở về báo cáo.

- Khởi bẩm Vương gia, Vạn Quốc Tuấn vốn đã có một bản khai của Dương Bái nhưng sau khi hắn gặp Lai Tuấn Thần thì đã không biết biệt tăm ở đâu nữa. Bỉ chức cũng đã hỏi đám thủ hạ của Lai Tuấn Thần, bọn họ đều nói rẳng, không ai nhìn thấy Vạn Quốc Tuấn

- Lẽ nào Vạn Quốc Tuấn một mình trốn chạy rồi sao?
Võ Tam Tư lạnh lùng hỏi.

- Bỉ chức... bỉ chức nghi rằng, Vạn Quốc Tuấn đã chết trong tay của Lai Tuấn Thần rồi.

- Cái gì.
Võ Tam Tư đứng phắt dậy, câu nói này khiến gã cảm thấy kinh hãi. Gã tiến lên một bước, ánh mắt đầy hung tợn nhìn tên thủ hạ nói:
- Ngươi nói vậy có căn cứ gì không?

- Bởi vì vốn dĩ bỉ chức đã hẹn trước với Vạn Quốc Tuấn, bỉ chức đi về kinh trước một bước, đêm lời sai dâng lên điện hạ, nên Vạn Quốc Tuấn không có lý do gì để trốn chạy cả, hơn nữa. Bỉ chức còn nghe nói, thủ hạ của Lai Tuấn Thần đã đem thiêu sống một người, rốt cuộc người bị thiêu sống kia là ai? Những tên thủ hạ của Lai Tuấn Thần thì luôn biết giữ mồm giữ miệng.

Võ Tam Tư lại chậm rãi ngồi xuống. Gã tin những lời nói của thủ hạ là sự thực, Vạn Quốc Tuấn đã bị Lai Tuấn Thần sát hại, bởi vì Vạn Quốc Tuấn muốn đem một bản lời khai dâng lên cho bản thân, điều này sẽ làm tổn hại tới lợi ích của Lai Tuấn Thần, vậy thì trong ánh của Lai Tuấn Thần thì lợi ích của bản thân là cái gì chứ?

Trong lòng Võ Tam Tư vô cùng tức giận, nắm tay nắm chặt lại. Mọi người đều nói Lai Tuấn Thần là người vô tình vô nghĩa, bản thân vốn dĩ còn không tin điều này, còn có ý muốn kết làm đồng minh với y, không ngờ cuối cùng y lại hại chết người của bản thân mình, xem ra mình đã bị mờ mắt không ngờ lại tin một người tàn ác như vậy.

- Ta biết rồi, người lui xuống trước đi.

Võ Tam Tư xua xua tay, thủ hạ lập tức rời đi. Trong lòng Võ Tam Tư thấy rối bời, gã khoanh tay đi lại một lát, lại dặn dò thủ hạ:
- Mau tới mời Minh tiên sinh tới gặp ta.

Không lâu sau, dáng người gày nhỏ của Minh tiên sinh xuất hiện trước cửa phòng thư phòng, y hành lễ nói:
- Vương gia tìm ta sao?

- Tiên sinh mời vào.

Minh tiên sinh chậm rãi bước vào. Võ Tam Tư mời y ngồi xuống, rồi sai thị nữ dâng trà lên. Minh tiên sinh cười tủm tỉm nói:
- Dường như Vương gia có nỗi lòng gì sao?

- Ài, là chuyện của Lai Tuấn Thần khiến ta phiền lòng.

Võ Tam Tư lại đem những lời thủ hạ nói với gã mà nói cho Minh tiên sinh một lần, cuối cùng nói:
- Tuy thủ hạ của ta nghi ngờ Lai Tuấn Thần đã giết hại Vạn Quốc Tuấn, nhưng lại thiếu căn cứ, không biết tiên sinh có ý gì trong chuyện này không?

Minh tiên sinh trầm tư một lát rồi nói:
- Vạn Quốc Tuấn không có lý do gì để tự ý rời đi cả, điều nay cơ bản có thể khẳng định hắn đã bị Lai Tuấn Thần giết người diệt khẩu. Còn về nguyên nhân giết người diệt khẩu thì có rất nhiều, nhưng bản thân ta lại nghiêm về phán đoán của Vương gia, bản khai kia rõ ràng ảnh hưởng đến lợi ích của Lai Tuấn Thần, chắc chắn vì lý do này mà hắn mới giết người diệt khẩu

Võ Tam Tư tức giận nói:
- Cái đồ khốn Lai Tuấn Thần này, không ngờ hắn lại dám vong ơn bội nghĩa như vậy.

- Trước đây ta đã từng nói với Vương gia rồi, dã tâm của Lai Tuấn Thần rất lớn, trên danh nghĩa hắn là một con chó sai của thánh thượng, nhưng trên thực tế hắn lấy danh nghĩa của thánh thượng để mưu cầu danh lợi cho bản thân, không chỉ vơ vét của cải hơn nữa còn có dã tâm chiếm đoạt quyền lực. Hiện nay trên dưới triều đình ai nấy đều căm ghét hắn tới tận xương tủy. Vương gia kết liên minh với hắn quả thật là không sáng suốt gì.

Võ Tam Tư lặng lẽ gật đầu, gã cũng tự hiểu rằng bản thân mình kết đồng minh với Lai Tuấn Thần có chút thất sách, gã vội vàng hỏi:
- Vậy theo ý của tiên sinh thì ta phải làm thế nào đây?

- Ta kiến nghị Vương gia tố cáo Lai Tuấn Thần.

- Tố cáo thế nào đây?

Minh tiên sinh khẽ mỉn cười nói:
- Trong vụ án Võ Thừa Tự, Lai Tuấn Thần đã dính vào không ít tai tiếng. Ta nghe Võ Đình Tú nói, tòa Lộc Minh sơn trang mà phụ thân hắn thích nhất đã bị Lai Tuấn Thần cuỗm mất, mà đó lại là tài sản do thánh thượng ban thưởng cho Võ Thừa Tự.

Vương gia tố cáo Lai Tuấn Thần vơ vét tài sản của Võ Thừa Tự, như vậy sẽ vớt vát được danh dự của Vương gia trong triều đình, đồng thời cũng gây được thanh thế với gia tộc Võ thị, nhất là đám gia tộc của Võ Thừa Tự. Đồng thời cũng có thể cho Lai Tuấn Thần biết được hậu quả của việc Lai Tuấn Thần đã đắc tội với Vương gia, có thể nói một mũi tên trúng ba đích, hà cớ gì mà Vương gia không làm chứ?