Đại Đường Đạo Soái

Chương 294: Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi




Ánh mắt Tư Mạc lộ ra vẻ bi thống! Hắn sinh ra nghèo khó, tuổi trẻ học y, sau khi thành nghề xuống núi gặp lúc Dương Quảng thi hành chính sách tàn bạo, quê cũ đang hoành hành bệnh chó dại, lúc ấy hắn học y không tinh nên làm chết rất nhiều người, trong lòng đau đớn nên lại tiến lên núi Chung Nam học y.

Tại núi Chung Nam, Tôn Tư Mạc đã bái được minh sư học được một thân y thuật, lúc xuống núi là năm Đại Nghiệp thứ hai, là năm Dương Quảng chinh phạt Triều Tiên, hắn bởi vì thông hiểu y thuật nên bị bắt làm đại phu trong quân. Trong trận chiến này, Dương Quảng một hơi tụ tập một trăm mười ba vạn ba ngàn người, phân làm mười hai lộ quân, do Vũ Văn Thuật suất lĩnh đánh Cao Ly.

Một trận chiến cực kỳ thảm bại, Cao Ly chỉ là một quốc gia nhỏ bé, vì khí hậu không thuận nên không đánh được cũng thôi, còn gây ra tổn thất cực lớn. Lai Hộ Nhi dẫn đầu thủy quân Giang Hoài bị Cao Ly phục binh tập kích bại lui. Trên đường bộ, 30 vạn Tùy quân đổ bộ vào sông Áp Lục, quân Cao Ly bại lui, đại quân truy đuổi đến thành Bình Nhưỡng bị vây kích chỉ còn vẻn vẹn hai nghìn bảy trăm người trở lại Liêu Đông.

Tôn Tư Mạc là một người trong số đó, 30 vạn đại quân tan tác, thây rải khắp đồng, cảnh tượng đó dù hắn nằm mơ cũng không quên được. Từ đó trở đi hắn triệt để chán ghét lên chiến tranh, thấy chiến tranh là trốn tránh, không hỏi qua chiến sự.

Cho nên nghe ý đồ của Đỗ Hà định đưa thuốc trị thương mà hắn vất vả nghiên cứu ra dùng cho quân sự lập tức sầm mặt nhưng hắn làm người thành thật, thấy Đỗ Hà hỏi vấn đề cổ quái, trong lòng khó hiểu nhưng vẫn thẳng thắn nói:

- Là chiến tranh, chỉ có chiến tranh mới có thể mang đến nguy hại lớn như vậy.

Hắn nói qua kẽ răng, biểu hiện thống hận vô cùng.

Trong lúc nhất thời, Đỗ Hà cũng cảm nhận được tâm trạng Tôn Tư Mạc, hồi tưởng một đoạn lịch sử khiến lòng người kinh hãi. Hắn không biết vì sao nhiều người đời sau coi Dương Quảng là minh quân nhưng trong mắt hắn chỉ là một bạo quân.

Tần Thủy Hoàng xác thực là bạo tàn nhưng hắn có thể làm cho tuyệt đại bộ phận dân chúng ấm no, có thể bình định loạn thế, tạo cho thiên hạ một hoàn cảnh yên ổn. Nhưng Dương Quảng thì sao? Được thừa hưởng thịnh thế của cha chú nhưng chỉ qua hơn mười năm, nhân khẩu quốc gia từ bốn ngàn sáu trăm vạn nhân khẩu chỉ còn lại một phần ba. Thời kỳ Lý Uyên, trong năm Vũ Đức, nhân khẩu Đại Đường chỉ vẹn vẹn có 1500 vạn. Tính qua chỉ vì Dương Quảng gây ra chiến sự thời Tùy mạt mà đã khiến nhân khẩu chết hơn ba ngàn vạn người trong vòng mười năm, đây là con số đáng sợ thế nào. Nếu như đem thi thể chất lên có thể nghẽn cả sông Hoàng Hà Trường Giang.

Trải qua loạn thế như thế, tâm lý Tôn Tư Mạc ghét chiến tranh là hoàn toàn có thể lý giải.

- Không sai! Là chiến trường, bởi vì chính sách tàn bạo của Dương Quảng, dẫn phát chiến tranh! Nếu không có trận chiến này, Hoa Hạ ta tuyệt đối sẽ không như vậy!

Trên trán Đỗ Hà nổi gân xanh, đồng dạng nghiến răng nghiến lợi nói:

- Ta cũng chán ghét chiến tranh, nhưng chiến tranh không phải chán ghét là có thể tránh khỏi! Tôn đại phu, ngươi cũng biết rõ lịch sử, từ thời kỳ thượng cổ Tiểu Hiên Viên Hoàng tranh đoạt thiên hạ đến nay, chiến tranh có lúc nào rời xa? Nếu chúng ta không nắm binh khí để phản kháng thì há lại để cho đồ đao dị tộc chém vào?

Tôn Tư Mạc im lặng không nói.

Đỗ Hà tiếp tục nói:

- Tôn đại phu, ngươi vào Nam ra Bắc, kiến thức rộng rãi, ngươi có có thể nói cho ta biết, Đại Đường hiện giờ là thế giới gì?

Tôn Tư Mạc còn chưa mở miệng, Đỗ Hà đã tự đáp:

- Đấu gạo bốn năm tiền, trâu ngựa thả rông, dân vật sống đông đúc, chính trị anh minh, dân sinh giàu có, điểm ấy không giả..

Tôn Tư Mạc nhẹ gật đầu.

- Ta hỏi lại, hiện tại thái bình thịnh thế làm sao mà có? Ta có thể rất rõ ràng nói cho ngươi biết: Là nhờ chiến tranh mà ra, bệ hạ hiện giờ là tướng quân Lý Hiếu Cung, là hơn vạn Đại Đường tướng sĩ phục vụ quên mình, dùng máu tươi đổi lấy. Bọn họ là anh hùng sáng tạo hòa bình, đối diện với anh hùng như vậy, chẳng lẽ Tôn đại phu không vì bọn họ cống hiến chút sức lực? Đại Đường gần đây xác thực mấy năm liên tục phát động chiến tranh, nhưng làm như vậy là vì cái gì? Còn không phải là vì bảo vệ một phương bình an, vì ngăn chặn dị tộc phát triển, bảo hộ căn bản Hoa Hạ?

- Vết xe đổ thời Ngũ Hồ loạn hoa. Dị tộc đều là xạ lang, nếu lớn mạnh, chắc chắn xuôi nam, ngàn năm qua còn có dừng lại? Từ xưa đến nay Tiểu Bắc có ít? Nhưng hôm nay vì cái gì mà Đại Đường không có bắc hoạn, cũng là bởi vì chiến tranh, là vì Đại Đường Lý Tĩnh Tướng quân một lần hành động đảo phá hang ổ Đột Quyết mới bảo hộ phương bắc yên ổn, để cho dân chúng Đại Đường có thể an cư lạc nghiệp.

- Tôn đại phu, có một câu không biết ngươi có từng nghe qua? Chuộng võ thì diệt, chuộng văn thì vong. Phù Sai, Yến Vương là bài học.

Đây là lời chiết giải của Ngụy Vũ Đế Tào Tháo đối với Tôn Tử binh pháp, được Đỗ Hà lược bớt đi.

- Nói vậy là trong hắc ám loạn thế, dân chúng thống khổ thì biện pháp duy nhất, chính là phải dùng vũ lực khôi phục trật tự! Hơn nữa cho thấy nếu chỉ cầu lực lượng quân sự cường đại, mà không củng cố phát triển, quốc gia tất không phát triển lâu dài, đồng dạng đạo lý, chỉ cầu thành tựu về văn hoá giáo dục, mà không cầu phát triển thực lực quân sự, quốc gia cũng không dài lâu. Dùng thành tựu về văn hoá giáo dục để phát triển quốc gia, dùng võ bảo vệ quốc gia, hai bút cùng vẽ mới là đạo lâu dài.

Đỗ Hà trân trọng bái Tôn Tư Mạc hai cái:

- Tôn đại phu, Đỗ Hà hy vọng ngươi có thể nỗ lực vì Đại Đường, vì an nguy của chiến tướng sĩ suy nghĩ, dùng loại thuốc tiên chữa thương để cứu tính mạng của bọn họ! Ngài có lòng thầy thuốc , trị bệnh cứu người, làm việc thiện thiên hạ, vì sao không muốn cứu những bậc anh hùng của quốc gia?

Tôn Tư Mạc nghe được lời này của Đỗ Hà, trong lòng chấn động như nghe tiếng chuông: Những lời này, từng câu lời vàng ngọc lại như sư phụ căn dặn lúc xuất sư. Nhớ rõ khi đó lão sư “ Y thuật thành, có thể cứu người không phân thiện ác nhưng có thể cứu một người thiện tương đương làm sống vô số người mà cứu một người ác tương đương giết vô số người, không thể không có xem xét, thận trọng!!". Lời sư phụ còn văng vẳng bên tai, hôm nay mình không cứu các anh hùng quốc gia là đạo lý gì?

Lúc này hắn xấu hổ, vội vàng nâng Đỗ Hà dậy, nói:

- Buổi nói chuyện hôm nay với Phò mã để đại ngộ, như xé tan màn đêm nhìn thấy ánh sáng. Ngàn sai vạn sai là lỗi của ta, là ta năm đó chịu ảnh hưởng của Dương Quảng quá nặng nề, không có phân rõ thời thế, đến nỗi nói ra lời không tim không phổi. Ai, nếu không là Đại Đường tướng sĩ liều giết, lại nào có hôm nay thái bình thịnh thế? Cho nên ta quyết định, đem một ít phương thuốc trị bệnh thông thường mà ta nghiên cứu dâng hiến cho Đại Đường, dùng làm đồ dự bị.

Hắn nói làm ngay, lấy từ trong rương ra một chồng phương thuốc:

- Những thứ này đều là thuốc đặc hiệu chữa bệnh thông thường, trên đường hành quân nhất định cần dùng đến.

- Thật tốt quá.

Đỗ Hà vui mừng đưa tay tiếp nhận, đọc qua từng cái thì bên trong là phương thuốc ghi chép các bệnh như: Phong hàn, bị cảm nắng, khí hậu không lành…về phần nội dung thì hắn xem không hiểu, bất quá Tôn Tư Mạc được xưng Dược Vương, thuốc của hắn sao có thể kém? Những bệnh này đều thường gặp nhưng chính vì thế nên rất dễ tái phát, trong lúc hành quân nhiễm bệnh, tám chín phần mười đều là bệnh thông thường, có thuốc của Tôn Tư Mạc sẽ giải quyết được rất nhiều vấn đề khó khăn.

Đỗ Hà lại hỏi về tình huống nghiên cứu.

Tôn Tư Mạc nghe xong, cười nói:

- Căn cứ theo thuốc mà Phò mã cung cấp, ta dần nắm giữ bí quyết dược hiệu tương dung, mấy ngày nữa sẽ chế tạo ra một loạt thuốc mới, có thể trị tận gốc hay không thì ta không dám cam đoan nhưng nhất định có thể áp chết một bước bệnh của Hoàng hậu nương nương cùng Trường Nhạc công chúa.

Hôm sau, Đỗ Hà đem phương thuốc Tôn Tư Mạc hiến cho Lý Thế Dân.

Lý Thế Dân cũng không hiểu y lý nên không hiểu phương thuốc là tốt là xấu, nhưng nghe là kiệt tác của thần y Tôn Tư Mạc liền lập tức mời ngự y để bọn họ cùng xem.

Ba vị lão ngự y đều là là người biết hàng, nhìn phương thuốc kích động muốn rơi lệ, thái y lệnh nói:

- Hồi Bệ Hạ, phối phương thuốc này tuyệt diệu, đem dược tính hoàn toàn phát huy, tài liệu tùy ý có thể thấy được, có thể sản xuất rộng rãi. Chúng ta có thể dùng lò đan cô nước thuốc thành đan dược, dùng mang theo bên người, cực kỳ thuận tiện. Có những đan dược này, quân tốt Đại Đường hành quân bên ngoài không còn sợ hãi khí hậu khắc nghiệt. Bệ Hạ, thuốc này phương giá trị thiên kim!

Lý Thế Dân cũng cười ha hả:

- Quý trọng như vậy, phương thuốc gọi là Thiên Kim Yếu Phương.

- Ối.

Đỗ Hà nghe được trợn mắt há hốc mồm, không thể tưởng được Thiên Kim Yếu Phương của Tôn Tư Mạc là như thế.

Đỗ Hà đến đây định cáo lui, Lý Thế Dân vẫy tay bảo hắn ở lại:

- Hiền tế đừng vội, đã lâu chúng ta không cùng đối ẩm nói chuyện, trẫm có một bình rượu bồ đào ủ đã mười năm mời ngươi thử.

Đỗ Hà biết Lý Thế Dân có việc cùng hắn thương nghị, cũng không cự tuyệt.

Hai người tiến về thiện đường của nội cung, Lý Thế Dân sai người lấy trong hầm rượu một bình rượu bồ đào mười năm, sau đó vẫy mọi người lui xuống, tự mình mở bình rót rượu cho Đỗ Hà, cười nói:

- Nếm thử hương vị!

Đỗ Hà nhìn xem chén rượu, đột nhiên nhớ tới một câu thơ cổ, một ngụm uống cạn, nói:

- Hảo tửu, đủ cả đắng cay chua ngọt!

Lý Thế Dân cười nói:

- Bồ đào tửu đủ vị nên trẫm ưa nhất.

Đỗ Hà lại nói:

- Rượu ngon nhưng dùng chén không hợp! Nhạc phụ đại nhân cũng biết, rượu bồ đào cần có chén dạ quang mới có thể uống ra tư vị trong đó.

Lý Thế Dân không tin, bảo người đưa tới chén dạ quang, rót rượu vào trong thấy đỏ tươi như máu thì không khỏi giật mình.

Đỗ Hà cười ha hả, cao giọng ngâm: “Bồ tuân mỹ tửu dạ quang bôi, dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi. Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi?”

Lý Thế Dân động dung:

- Hay cho một câu “Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”, phối hợp với rượu như máu trong chén dạ quang càng thấy người sôi trào! Tài văn chương hiền tế có thể nói có một không hai cổ kim, khiến người rung động! Hiền tế..

Hắn đột nghiêm mặt nói:

- Trẫm có nhiệm vụ này quan hệ tới giang sơn Đại Đường, ngươi có dám tiếp nhận?