Đại Đường Nữ Pháp Y - Part 2

Chương 390: Trường An, nguyện Trường An




Từ hôm đó trở đi, Tiêu Tụng hàng đêm trước lúc ngủ liền kể chuyện. Ngẫu nhiên Nhiễm Nhan cũng sẽ 'câu thông' với thai nhi, nhưng nàng nghĩ tới nghĩ lui, ngoại trừ nghiệm thi, nàng cũng chỉ hiểu chút tâm lý học, còn đỡ cái này không coi là huyết tinh, cho nên Nhiễm Nhan liền bắt đầu giảng từ tâm lý học cơ sở.


Thẳng đến một ngày nọ, Lưu Thanh Tùng thấy nàng lầm bà lầm bầm trên hành lang, liền lặng lẽ đến gần để nghe một lúc.


"Nhiễm Nhan, ngươi nói với bảo bảo của ngươi mấy cái này?" Lưu Thanh Tùng thật sự nhịn không được nữa.


Nhiễm Nhan nhíu mày nói: "Đừng có lúc kinh lúc rống."


"Không phải, ta nói...ngươi không có chút thường thức gì sao?" Lưu Thanh Tùng thật sự vô cùng tội nghiệp cho thai nhi đang phát triển kia, còn chưa sinh ra đã bị bắt nghe mấy thứ buồn tẻ đó.


"Thường thức chính là hiện tại bảo bảo căn bản nghe không hiểu ta nói cái gì." Nhiễm Nhan nhẹ nhàng vuốt bụng.


Thai nhi cảm giác lớn nhất đối với ngoại giới chính là âm luật, bởi vậy thai giáo phải hơi thư hoãn nhẹ nhàng, tần suất, tiết tấu, lực độ cùng đê-xi-ben đều phải được khống chế ở trong phạm vi nhất định, khi nói chuyện cũng tận lực dùng ngữ khí nhu hòa nhẹ nhàng.


"Vậy bản thân ngươi cũng phải nghĩ vài thứ tích cực hướng về phía trước đi!" Lưu Thanh Tùng thật rối rắm mà nhìn nàng, "Thai phụ mỗi ngày tinh thần trạng thái cùng tư tưởng đều có ảnh hưởng nhất định đối với thai nhi."


Nhiễm Nhan cảm thấy rất có đạo lý, gật đầu nói: "Có nghĩ, Tiêu Việt Chi mỗi ngày đều kể cho hài tử chuyện phá án tập hung, không phải là tích cực hướng về phía trước sao?"


Lưu Thanh Tùng ngây người ngẩn ngơ, sau một lúc lâu mới nói: "Ngươi liền không nghĩ tới kể một chút chuyện về vịt con? Chuyện về bươm bướm cùng đóa hoa? Chuyện về mèo mẹ và mèo con?"


Nhiễm Nhan cảm thấy rất hứng thú ngồi thẳng dậy, "Bình thường đều kể mấy chuyện này sao? Ta cũng chưa nghe qua."


"Nhiễm nữ sĩ, nhà trẻ ngươi cũng có đi chứ? Mấy chuyện khi đó nghe kể nghĩ một chuyện cũng được rồi." Lưu Thanh Tùng bất đắc dĩ nói.


"Ta không đi nhà trẻ, tiểu học cũng là trực tiếp bắt đầu từ lớp hai." Nhiễm Nhan lần đầu đi học là ở đại học, gia gia là chuyên gia y học, sau khi về hưu được một trường đại học mời làm giáo sư, nàng mỗi ngày đều đi theo đi đi về về, vì nàng đặc biệt thông minh, gia gia rất thương, cho nên ông tự dạy vỡ lòng cho nàng.


Nhiễm Nhan suy nghĩ sau một lúc lâu, nói: "Chuyện đầu tiên ta nghe kể, là về ếch xanh nhỏ."


"Đúng đúng, chính là cái này, cái này khá đáng yêu." Lưu Thanh Tùng nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng có chỗ bình thường.


Nhiễm Nhan ngay sau đó nói tiếp: "Gia gia giảng chính là thí nghiệm tách tim ếch xanh ra khỏi cơ thể nó, thì ra mấy đứa bé đều thích nghe loại này sao?"


Lưu Thanh Tùng vô cùng đau đớn nói: "Được. Ta thật sự không đành lòng để hai người các ngươi đạp hư người như vậy. Đừng kể gì cho hài tử nữa, đêm nay ta liền trở về viết mười câu chuyện, ngươi cứ theo đó mà đọc là được, không, để Cửu Lang đọc, thanh âm này của ngươi quá vô cảm, phải có thanh âm mang tình cảm phong phú, hoạt bát một chút."


"Cảm ơn." Nhiễm Nhan có chút hổ thẹn, nàng tuy không quá hiểu biết về thai giáo, nhưng thường thức thì vẫn có, thường xuyên thấy đúng là mấy người mẹ luôn mang vẻ mặt hạnh phúc tràn đầy, dùng thanh âm đặc biệt ôn nhu lại hoạt bát để kể chuyện.


"Ta không quen ngươi đứng đắn như vậy." Lưu Thanh Tùng xua xua tay nói: "Không nói cái này nữa, ta tới tìm ngươi là có việc. Thánh thượng cho ngươi ở nhà an thai, cũng là một mảnh nhân tâm, nhưng tình hình tiểu công chúa gần đây không tốt lắm, ngươi xem ngươi có thể bớt thời giờ đi xem được không."


Phương diện trung y, kỳ thật Lưu Thanh Tùng am hiểu hơn, bất quá Nhiễm Nhan vì một lần giải phẫu cho Tang Thần mà thanh danh đại thịnh, cả Lý Thế Dân cũng cho rằng vẫn là y thuật của nàng cao siêu hơn chút, nàng cũng không thể cứ luôn đối với Tấn Dương công chúa chẳng quan tâm, đi một chút ngang qua sân khấu, cũng không đến mức tạo đề tài cho người bàn tán.


"Được, hôm nay liền đi thôi. Chờ ta đi thay xiêm y." Nhiễm Nhan nói rồi sai Vãn Lục nâng nàng đứng dậy.


Lưu Thanh Tùng ở trong Thái Y Thự cũng có thể cảm nhận được gần đây mạch nước ngầm chảy xiết, trận dục vũ phong vân này, chỉ sợ mấy quan viên có chút quyền thế trong triều đều khó có thể sống chết mặc bây.


Nhiễm Nhan thay địch y, lên xe ngựa bên trong nội môn, Lưu Thanh Tùng ngồi cùng xe với nàng.


Lưu Thanh Tùng sau khi nghĩ tới nghĩ lui một lúc lâu, vẫn là nhịn không được nhỏ giọng nói: "Đông Cung thiếu một nội thị, đúng là nội thị bên cạnh Thái Tử, gọi là An Tâm, cấp bậc giống An Cẩn, sau khi nhận dạng, xác chết trôi mặc đồ nữ ở Khúc Giang hôm đó, đúng là An Tâm. Việc này đang được bí mật điều tra, tạm thời không đề cập tới. Hôm qua lại có người cầm một phần mật tin mưu phản của Ngụy Vương, không biết thông qua đường nào, trình đến ngự án của thánh thượng...hai chuyện này như không liên quan, nhưng ta luôn ẩn ẩn cảm thấy..."


Nhiễm Nhan châm chước nói: "Ngươi là muốn nói, có quan hệ với Đông Dương phu nhân?"


"Ừm, việc này nếu thật sự tra ra, sợ là liên lụy cực rộng." Lưu Thanh Tùng tỏ ý.


Nhiễm Nhan chưa từng tham dự bất luận mưu sự gì, chỉ là Đông Dương phu nhân vào phút cuối lại chết sống đem nàng kéo xuống nước, là có tâm hay là vô tình? Nếu việc này thật sự điều tra ra, Nhiễm Nhan không thể tránh khỏi bị liên lụy.


Việc này có thể lớn có thể nhỏ, người cầm quyền vui vẻ muốn buông tha ngươi thì không có chuyện gì lớn, không vui muốn làm khó ngươi thì cũng là ăn mệt không được trả tiền, cho nên Lưu Thanh Tùng mới vội vã để Nhiễm Nhan đi xem Tấn Dương công chúa, thứ nhất là để cho Lý Thế Dân cảm thấy nàng rất coi trọng bệnh tình của công chúa, thứ hai là có thể xây dựng một chút quan hệ với Tấn Dương công chúa.


Hiểu biết Lưu Thanh Tùng có được về Tấn Dương công chúa sau mấy ngày này, tâm cảm thấy nàng ta xác thực khác với hài tử cùng tuổi, vì thế bóng gió mà thử qua nàng ta, có phải cũng là nhân sĩ xuyên qua hay không, nhưng kết quả hoàn toàn thất vọng, Tấn Dương công chúa đích xác chỉ là tâm trí thành thục sớm chút mà thôi, bên trong vẫn là một tiểu oa nhi ấu trĩ.


Xe ngựa một đường chậm rãi đi tới cửa cung, Lưu Thanh Tùng nhảy xuống xe, cùng thủ vệ thị vệ chào hỏi, đang chuẩn bị đi vào, thị vệ kia lại giữ chặt hắn, nhỏ giọng nói: "Lưu y sinh nếu là đi thăm Tấn Dương công chúa, tốt nhất vẫn nên chọn thời gian khác, nghe nói thánh thượng thu được hơn 10 quyển tấu chương buộc tội Thái Tử."


Lưu Thanh Tùng luôn không đáng tin cậy, nhưng đối nhân xử thế thập phần khéo đưa đẩy lão luyện, ở Thái Y Thự thời gian dài như vậy, từ trên xuống dưới hắn quan hệ đều không tồi, đặc biệt là bọn thị vệ, ngày thường được hắn chiếu cố, thời khắc mấu chốt vẫn có chút tác dụng.


"Đa tạ." Lưu Thanh Tùng lại cùng hắn trò chuyện vài câu, mới quay lại xe ngựa.


"Phát sinh chuyện gì?" Nhiễm Nhan nhìn sắc mặt hiếm khi nghiêm túc của Lưu Thanh Tùng, không khỏi hỏi.


"Hôm nay tới không khéo." Lưu Thanh Tùng than một tiếng, ngược lại cười nói: "Thật là quá nóng vội, mới vừa có người trình lên tin hàm Ngụy Vương mưu phản, lập tức liền có hơn 10 tấu chương buộc tội Thái Tử, bất quá như vậy cũng tốt, chúng ta tạm thời khỏi cần tiến cung đi."


Nhiễm Nhan trầm mặc hai giây, nói: "Được."


Bọn họ vào cung cũng bất quá là vì đi ngang qua sân khấu một chút, chuyện này trước mắt còn chưa rõ ràng, đến tột cùng có quan hệ với Đông Dương phu nhân hay không còn rất khó nói, nếu tới không khéo, nước đã đục như vậy thì không lội vào vẫn tốt hơn.


"Ngươi có biết vụ án ở Khúc Giang kia tiến triển như thế nào không?" Nhiễm Nhan hỏi.


Lưu Thanh Tùng lắc đầu, "Chuyện này chỉ sợ cả Cửu Lang cũng không rõ ràng lắm, ta cũng chỉ nghe nói việc này đang được bí mật điều tra, nhưng việc đến tột cùng giao vào tay ai, lại không ai biết. Đại Lý Tự không có người thụ lí, Hình Bộ cũng không có, Ngự Sử Đài lại càng không có."


Xe ngựa vừa mới chuyển, Nhiễm Nhan giơ tay đẩy màn xe nhìn thoáng ra bên ngoài, lại thấy có một bộ lục bào đang vội vàng đi vào cửa cung, thân ảnh kia rất quen thuộc, nhưng chỉ thấy bóng dáng, Nhiễm Nhan nhất thời nhớ không nổi đến tột cùng là gặp qua ở đâu.


"Ta nghe nói người Đột Quyết mưu phản, việc này tra đến đâu rồi?" Nhiễm Nhan buông mành hỏi.


Lưu Thanh Tùng nói: "Chuyện này ngươi chưa nghe qua? Nghe nói là em trai Đột Lợi Khả Hãn luôn có hành vi không hợp, từ khi vào Trường An cho tới nay đã nhiều lần gây chuyện, bởi vậy thánh thượng không thích hắn, hắn ghi hận trong lòng, liên hợp để trả thù. Chỉ do tư nhân ân oán, bất quá việc này làm triều dã bắt đầu nghi ngờ chuyện Đột Quyết ở lại Trung Nguyên có thỏa đáng hay không. Sáng nay khi thượng triều còn ồn ào đến rối tinh rối mù."


Đây là chuyện lịch sử có ghi chép lại, nhưng Nhiễm Nhan lại không phải chuyên ngành lịch sử, sao có thể biết hết từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.


Sau khi hồi phủ, chờ Tiêu Tụng trông coi công việc trở về, Nhiễm Nhan liền đem chuyện Lưu Thanh Tùng sầu lo nói với hắn.


Tiêu Tụng sau khi nghe xong, nói: "Hắn lo lắng cũng không phải không có lý, bất quá, chuyện đổi trữ nói thì dễ, nhưng làm lại rất khó, cần phải chọn một thời cơ thỏa đáng, mà hiện tại hiển nhiên là thời cơ không tốt. Cũng như lần trước có người hãm hại ngươi chuyện giết Đậu Tứ Nương, người kia có thân phận mẫn cảm, mặc dù tra ra kết quả, cuối cùng còn không phải bị nhẹ nhàng phủi qua đến không dợn sóng? Cho dù có dậy sóng lên ngươi cũng không cần lo lắng, không phải còn có ta sao."


"Ngươi chỉ cần an tâm dưỡng thai, ngẫu nhiên đi thăm Tấn Dương công chúa là được." Tiêu Tụng leo lên giường, cười tủm tỉm mà vuốt bụng nàng, "Ta tới kể chuyện cho con ta."


Nhiễm Nhan vội nói: "Hôm nay đừng kể, chuyện chúng ta kể hắn lại nghe không hiểu, Lưu Thanh Tùng đi viết truyện rồi, ngươi xem qua rồi kể cho hắn nghe."


"Được. Hắn viết truyện thật ra không tồi, nhớ khi chúng ta còn thiếu niên, thường thường xem thoại bản hắn viết." Tiêu Tụng cười nói. Viết truyện, là việc duy nhất tương đối đáng tin cậy trong cuộc đời Lưu Thanh Tùng.


Tiêu Tụng cúi đầu hôn lên bụng nàng một cái, trùng hợp gặp lúc thai động, hắn đầy mặt kinh hỉ nói: "Ha, hắn thế nhưng có thể cảm giác được?"


"Bất quá là vừa khéo đi." Nhiễm Nhan thành thật nói.


"Ai nói, con ta chính là thông minh." Tiêu Tụng không thèm để ý lời nàng, duỗi tay nhẹ nhàng vuốt ve.


Nhi, có lẽ ý là hài nhi, cha mẹ gọi hài tử đều có thể dùng chữ này, chẳng phân biệt nam nữ. Nhưng Nhiễm Nhan có đôi khi nghĩ, nếu sinh nữ nhi, Tiêu Tụng hẳn là sẽ rất thất vọng đi.


Nhiễm Nhan nằm, thực mau buồn ngủ, nàng hàm hồ nói: "Tính tính thời gian, hài tử của Thập ca đã sớm được sinh ra đi, cũng chưa tới báo tin vui cho ta, không biết sinh nam hài hay là nữ hài."


"Mặc kệ nam hay nữ, tóm lại là hài tử của thiếp thất, chắc là cảm thấy không đáng để báo tin vui đi, chờ lúc đầy tháng ngươi tự nhiên sẽ biết." Tiêu Tụng nói.


"Tiêu Việt Chi..."


"Hửm?"


"Ngươi muốn nam hài hay là nữ hài?"


"Đều muốn."


"Nam hài thì so với nữ hài sẽ đáng giá hơn đi." Cũng không phải Nhiễm Nhan cho là như vậy, mà là cổ đại không phải đều như thế sao?


Tiêu Tụng nhíu mày nói: "Ai nói, hài tử của Tiêu Việt Chi ta, vô luận nam nữ đều đáng giá."


Nhiễm Nhan cười mắng: "Tự luyến."


Tắt đèn, Tiêu Tụng duỗi tay ôm nàng.


Đêm dần sâu, Trường An, nguyện Trường An.


Xuân về hoa nở.


Mỗi ngày trôi qua bình lặng, quả nhiên đúng như lời Tiêu Tụng, hết thảy vẫn là gió êm sóng lặng, nhưng ẩn nấp đâu đó là sóng ngầm dữ dội, không biết khi nào bùng nổ, càng làm người cảm giác được khẩn trương cùng áp lực.


Nhiễm Nhan lại nhận được cái tin tức tốt, Nhĩ Đông tháng trước sinh đứa con trai, hiện giờ đã trăng tròn, chờ đến trăm ngày liền ôm tới cho nàng nhìn xem. Nhiễm Nhan sai Ca Lam chuẩn bị rất nhiều lễ vật, tự mình đưa qua, thuận tiện nhìn hài tử. Nhiễm Nhan cảm thấy, bộ dạng của Nhĩ Đông rất tốt, Thập ca lại có tư dung bất phàm, hài tử tất nhiên đáng yêu.


"Phu nhân, phu nhân!" Vãn Lục vội vàng chạy vào, nàng sợ ảnh hưởng thai nhi, cố tình hạ giọng, "Không tốt rồi, người trong cung tới, Tấn Dương công chúa bệnh tình nguy kịch, thỉnh ngài vào."